Xin mời ủng hộ VNmilitaryhistory trên Facebook. Đa tạ

vietnam, việt nam, cờ việt nam

Tin Tức Thời Sự Việt Nam

thư cho con

Giáo Già | Thư Cho Con: Không Quên Ðỗ-Thị Minh-Hạnh

Ngày 1 tháng 9 năm 2013

H,

Hơn một tuần trước, ngày 21-8-2013, tin được phóng viên Tú Anh đưa lên đài Pháp quốc RFI nói rằng: “Sự kiện tòa án Việt Nam giảm án cho hai sinh viên Ðinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên bị quy tội chống chính quyền trong phiên xử phúc thẩm hôm qua 16-08-2013 được báo chí nước ngoài xem là hy hữu. Human Rights Watch [HRW] xem đây là thành quả của một chiến dịch áp lực quốc tế cần phải được áp dụng lâu dài với chính quyền Việt Nam”. Bản tin cũng cho biết là ông Phil Robertson, giám đốc của HRW tại châu Á, phân tích thêm trên làn sóng RFI như sau:

“Ðúng là ngoài sức tưởng tượng nhưng chúng ta phải thận trọng. Bản cáo trạng vẫn còn treo lơ lững trên đầu cô gái (Phương Uyên) và cô có thể bị đưa trở lại vào nhà tù một cách dễ dàng mặc dù cô chẳng có tội tình gì để phải bị truy bắt. Do vậy, thật tình mà nói, sự kiện cô (Phương Uyên) được thả là một cử chỉ khéo léo của chính quyền Việt Nam. Nhưng điều này không có nghĩa là họ thay đổi hẳn chính sách đối với những người có lời phát biểu không lọt tai chế độ. Ngược lại, tôi nghĩ do có một phong trào vận động quốc tế bảo vệ cho cô và như vậy áp lực quốc tế đã mang lại kết quả. Ðây là một bài học mà cộng đồng quốc tế, chính phủ cũng như các nhà tài trợ phải suy ngẫm khi hỗ trợ hay giao dịch với Việt Nam: từ nay về sau quốc tế phải cứng rắn hơn với chính quyền Việt Nam trên hồ sơ nhân quyền”. [Giáo Già in đậm].

Theo dõi vụ án Nguyễn Phương Uyên dư luận hết sức ngạc nhiên khi được biết, đến phút chót, vào buổi sáng, Viện Kiểm Sát vẫn còn đề nghị y án 6 năm tù giam; nhưng đến buổi chiều Tòa lại tuyên án Nguyễn Phương Uyên chỉ bị 3 năm tù treo và được trả tự do ngay tại tòa. Ðiều này chứng tỏ Tòa đã không xử theo bản án được Viện Kiểm Sát cho bỏ sẵn trong túi theo lịnh của “cấp trên”, như những vụ án được “tiền chế” trước đây, mà Tòa lại xử theo cái “nút bấm” từ xa của cái “cấp trên” nào đó. Cái “nút bấm” đó là hệ quả của phong trào vận động quốc tế mà áp lực quốc tế chắc sẽ không chỉ có cho vụ án Phương Uyên.

Cái “núp bấm” coi như vô hình, nhưng mọi dư luận đã thấp thoáng thấy nó tượng hình từ sau chuyến đi gặp Tổng thống Mỹ Obama của Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam Trương Tấn Sang, hồi cuối tháng 7 năm 2013, tức trước khi Tòa án Tân An bị “bấm nút” vừa hơn nửa tháng. Nó khiến tuổi trẻ Việt Nam ở quốc nội phấn khởi và Mạng lưới Blogger Việt Nam, với Tuyên bố 258 được công bố [ngày 18-7-2013], được gởi đến Tòa Ðại sứ Mỹ và liên tiếp phổ biến rộng rãi đến các sứ quán ngoại quốc ở Việt Nam. Chỉ trong thời gian ngắn bản Tuyên Bố 258 đã nâng số blogger tham gia lên tới 103 người. Nó cũng được các thành viên của Mạng lưới mang sang Thái Lan để trao tận tay các tổ chức quốc tế và nhờ các tổ chức này tiếp tay vận động quốc tế áp lực Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam tôn trọng nhân qquyền [xem Thư Cho Con kỳ trước].

Còn nhớ, trước khi lên đường về lại Việt Nam, ngày 5-8-2013; vào lúc 4 giờ chiều cùng ngày 5-8-2013, các thành viên của Mạng lưới gồm Phạm Ðoan Trang, Nguyễn Lân Thắng và Nguyễn Anh Tuấn đã đến gặp cô Gayathry Venkiteswaran, Giám đốc điều hành của Liên minh Báo chí Ðông Nam Á [SEAPA] ở Bangkok, Thái Lan; và cô Kulachada Chaipipat, Ðiều phối viên về các chiến dịch và chương trình vận động tại văn phòng của SEAPA. Ðây là một trong những tổ chức báo chí vùng Ðông Nam Á có nhiều quan tâm đến tình hình tự do báo chí tại Việt Nam. Tổ chức này đã có nhiều báo cáo cảnh giác (alert) mỗi khi có tình trạng đàn áp báo chí hay vi phạm tự do ngôn luận tại Việt Nam.

thư cho con, blogger việt nam

Dịp này, các đại diện blogger cũng đã trình bày các thủ thuật quản lý truyền thông của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam nhằm bóp nghẹt tự do ngôn luận. Tại đây, Cô Gayathry Venkiteswaran đã nhận Tuyên bố 258 từ các blogger [xem hình] và sau đó giới thiệu sơ lược về tổ chức và hoạt động của SEAPA.

 Vì đã có những mối làm việc chặt chẽ với blogger Việt Nam trong nhiều năm, đã từng viết nhiều báo cáo chi tiết về thực trạng tự do ngôn luận ở Việt Nam, nên các đại diện của SEAPA tỏ ra rất am hiểu tình hình Việt Nam, quan tâm đến vai trò báo chí công dân và tìm hiểu sâu sắc thái độ của blogger Việt Nam với Nghị định 72. Ðồng thời, SEAPA cũng bày tỏ mối quan tâm đặc biệt đến các blogger vừa bị bắt trong thời gian vừa qua, nhứt là trường hợp blogger Ðiếu Cày. Ðược biết thêm là SEAPA cũng là 1 trong 10 tổ chức đã ký tên vào lá thư gửi Tổng thống Hoa Kỳ kêu gọi trả tự do cho blogger Ðiếu Cày Nguyễn Văn Hải.

seapa, tuyên bố 258

Khi về đến phi trường Tân Sơn Nhứt, cùng ngày 5-8-2013, hai blogger trẻ Nguyễn Nữ Phương Dung và Nguyễn Thảo Chi đã bị an ninh cửa khẩu sân bay sách nhiễu, bắt giữ; nhưng chẳng dám làm gì. Chúng đã trả tự do cho cả hai trước sự chào đón nồng nhiệt của các blogger chờ đợi với biểu ngữ mang nội dung “Chào mừng đại diện Mạng lưới blogger Việt Nam trở về”, mặc dầu đang có rất đông an ninh xuất hiện bao vây, quay phim, đe dọa.

blogger việt nam, tuyên bố 258

Một số chi tiết được thể hiện đó cho thấy tâm lý vô cảm và nỗi sợ hải coi như không còn trong lòng tuổi trẻ, qua Mạng lưới Blogger Việt Nam, với Tuyên bố 258 được công bố, nên chưa đầy 2 tuần sau khi về đến Việt Nam, tức ngày Thứ Sáu, 23-8-2013, vào lúc 9 giờ sáng, một số blogger thuộc Mạng lưới Blogger Việt Nam gồm Trịnh Anh Tuấn, Ðào Trang Loan, Nguyễn Chí Ðức Nguyễn Ðình Hà và blogger đến từ Sài Gòn Nguyễn Hoàng Vi [người từng tham gia tích cực trong cuộc “dã ngoại nhân quyền” ngày 5-5-2013] cùng đến gặp Bí thư thứ hai của Ðại sứ quán Australia để trao bản Tuyên bố 258; đồng thời cung cấp thông tin về những vụ việc diễn ra gần đây: như bắt giữ ba blogger; bắt bớ, đánh đập một nhóm sinh viên ở Hà Nội; bắt giam blogger Nguyễn Văn Dũng, tức Aduku Adk,...; đồng thời yêu cầu Ðại sứ quán trong thẩm quyền của mình áp lực Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam hành xử có trách nhiệm trong việc tôn trọng nhân quyền... [xem hình từ trái qua: Nguyễn Chí Ðức, Trịnh Anh Tuấn, Nguyễn Hoàng Vi, David Skowronski, Nguyễn Ðình Hà, Ðào Trang Loan]

Hai ngày sau, 25 tháng 8 năm 2013, coi như hết sợ bị công an đàn áp, hơn 30 bloggers ở Hà Nội từng ký vào Tuyên bố 258 [trong số này có blogger Nguyễn Hoàng Vi vừa từ Sài Gòn ra Hà Nội để cùng trao Tuyên bố 258 cho sứ quán Australia; xem hình] đã có buổi gặp mặt thân mật tại một quán cafe ở Hà Nội, để thảo luận các kết quả sơ khởi trong quá trình hoạt động vừa qua của Mạng lưới blogger Việt Nam liên quan đến Tuyên bố 258. Dịp này, các blogger đã vui vẻ phân tích các thuận lợi, khó khăn cũng như thẳng thắn chỉ ra những thành tựu, hạn chế...; đặc biệt nhứt là trao đổi kinh nghiệm khi họ đến thăm các đại sứ quán ở Hà Nội để chuẩn bị cho việc tiếp tục trao Tuyên bố 258 trong thời gian sắp tới; và việc phát triển các quyền con người ở Việt Nam nói chung.

blogger việt nam, trịnh kim tiến

Tiếp theo Buổi họp mặt của Mạng lưới Blogger Việt Nam tại Hà Nội, vào trưa ngày 25 tháng 8 năm 2013, các blogger Sài Gòn cũng đã gặp mặt nhau tại Cafe BB, 143/1/2 CMT8, P10, Q3; để cùng nhau chia sẻ những việc làm đã qua cũng như hướng đi sắp tới. Tại đây, cũng có hơn 30 blogger tham dự gồm các blogger quen thuộc như Nguyễn Phương Uyên, Nguyễn Thảo Chi, Vũ Sỹ Hoàng, Võ Quốc Anh, Châu Văn Thi, Trịnh Kim Tiến, Paulo Thành Nguyễn, Lê Khánh Duy, Huỳnh Thục Vy, Hoàng Dũng, Lê Quốc Quyết, Bùi Chát, Tiểu Anh, Nguyễn Tường Thuỵ, Linh mục Ðinh Hữu Thoại, phóng viên Huyền Trang của DCCT, Phạm Lê Vương Các, Huỳnh Công Thuận, Bùi Thị Nhung, Thạch Thảo... Ngoài ra còn có chị Ðinh Nguyễn Quỳnh Như (chị ruột của Uy và Kha), chị Nhung mẹ của Nguyễn Phương Uyên, chị Trần Thị Nga và con từ Hà Nam vào, chị Dương Thị Tân, nhà báo Phạm Chí Dũng... [xem hình từ trái: chị Trần Thị Nga và con nhỏ, Trịnh Kim Tiến đang mang thai đứa con đầu lòng và chồng là Paulo Thành Nguyễn].

 Chỉ 3 ngày sau, tức 28-8-2013, đại diện Mạng lưới các bloggers Việt Nam tiếp tục đến trao Tuyên bố 258, cũng như trao đổi vấn đề nhân quyền ở Việt nam với Ðại sứ quán Ðức ở Hà Nội. Trong lần đến Ðại sứ quán Ðức này các blogger có gặp chút trở ngại so với các lần đến các cơ quan ngoại giao khác, nhưng vụ việc cho thấy nó không xuất phát từ sự sợ sệt của họ mà là từ nỗi sợ của công an Cộng sản Việt Nam.

blogger việt nam

Trong khi tiếp xúc [xem hình], các ông Felix Schwarz, Lãnh sự và tham tán chính trị; và ông Jonas Koll, Bí thư thứ nhất phụ trách Văn hóa, Báo chí và Chính trị; tỏ ra đặc biệt quan tâm đến tình trạng bị đàn áp của từng cá nhân blogger có mặt, kể cả những nguy hiểm, trục trặc về an ninh trên đường tới Sứ quán tham dự buổi gặp mặt. Cả hai ông đều cảm thấy “không thể tưởng tượng nổi” khi nghe các blogger trình bày sơ qua về tình hình vi phạm nhân quyền vốn diễn ra tràn lan ở Việt Nam trong những năm qua. Hai ông cũng nói Ðức sẽ vận động để đưa Tuyên bố 258 này ra phiên họp UPR [Universal Periodic Review] vào năm tới tại Geneva. Ðây là phiên họp tổng kết bản đánh giá định kỳ phổ quát của Việt Nam với tư cách ứng viên vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc. Buổi gặp kết thúc với việc Ðại sứ quán Ðức cho biết sẽ cùng Liên minh Châu Âu đặt vấn đề để Chính phủ Việt Nam xóa bỏ Ðiều 258 Bộ luật Hình sự cũng như những điều luật vi phạm nhân quyền khác... Ðáp lại, các blogger Việt Nam cảm nhận được sự cảm thông và chia sẻ rất lớn từ Ðại sứ quán Ðức.

Trả lời phóng viên Trà Mi của đài VOA ngày 28-8-2013, blogger Hư Vô, tức cô Ðào Trang Loan, một thành viên trong nhóm đã nói:

“Sáng nay khi chúng tôi tập trung đi đến đại sứ quán Ðức, xung quanh đại sứ quán rất nhiều an ninh mật vụ rải rác ở công viên Trần Phú đối diện. Có một số blogger đã bị chặn ngay tại nhà. Blogger Nguyễn Ðình Hà bị chặn ngay trước cổng không cho ra khỏi nhà và Nguyễn Chí Ðức bị mời lên công an phường làm việc, mới được thả về khoảng 5 giờ chiều nay.”

blogger hư vô

Do vậy cuộc gặp chỉ có 5 blogger đều là các gương mặt nữ. Ðó là các chị Ðặng Bích Phượng tức Phương Bích, Nguyễn Hoàng Vi tức An Ðổ Nguyễn, Lê Hiền Giang tức facebooker Sông Quê, Lê Thị Phương Lan tức Lan Lê và Ðào Trang Loan tức Hư Vô [Xem hình từ trái].

blogger việt nam

Thời gian tiếp xúc cho thấy đã quá trưa, nhưng trước cổng, rất đông an ninh Cộng sản Việt Nam vẫn đứng chờ các blogger ra. Thấy vậy, Ðại sứ quán đề nghị dùng xe công vụ, và bố trí người của sứ quán đi cùng, để đưa mọi người về nhà cho được an toàn; nhưng các blogger chỉ xin được hỗ trợ xe. Sau đó, hai ông Felix Schwarz và Jonas Koll tiễn cả nhóm ra tận xe, rồi mới quay trở vào [xem hình].

Như vậy, nhìn chung, tuổi trẻ, ít nhứt cũng gồm các blogger trong Mạng lưới các blogger Việt Nam, với Bản Tuyên bố 258 khởi đầu nhiều sôi động, đã chẳng những chứng tỏ tuổi trẻ không vô cảm mà còn là “biểu tượng” của dũng cảm phù hợp với ánh mắt sáng ngời, với dáng đứng hiên ngang, với phút chót từ chối nhờ luật sư biện hộ do áp lực đe dọa của công an, để tự biện hộ, để dứt khoát nói trước tòa rằng mình vô tội, hùng hồn “đuổi bọn Tàu khựa cút khỏi biển đông”, dứt khoát nói trước tòa rằng “chống Ðảng không phải là chống Nhà nước”... từ Tòa Sơ thẩm đến Tòa Phúc thẩm, của người sinh viên vừa hơn 20 tuổi Nguyễn Phương Uyên, với sự ủng hộ và ngưỡng mộ của nhiều người, thuộc đủ mọi thành phần, đủ mọi thế hệ... khiến Tòa không tuân theo đề nghị y án của Viện Kiểm Sát, mà tuân theo “nút bấm” điều khiển từ xa, bất ngờ tuyên bố cho Nguyễn Phương Uyên được tự do rời nhà giam, về với tự do trong “nhà tù lớn”, ngay sau khi kết thúc phiên tòa, khởi đầu cho liều thuốc hiệu nghiệm trị căn bịnh bị di căn từ lâu, trong môi trường Xã hội Chủ nghĩa, là “vô cảm”, và “sợ sệt” công an côn đồ Cộng sản Việt Nam...

Xin nhớ lại lời Nguyễn Phương Uyên trả lời Trà Mi của đài VOA, sau khi rời khỏi nhà tù, rằng: “Tôi không muốn mắc phải căn bệnh rất khó trị ở các thanh niên cùng tuổi tôi. Tôi muốn làm một bài thuốc để thanh niên Việt Nam nhìn thấy mà làm hết mình, ‘cháy’ hết mình, không còn bị vô cảm và sợ hãi, vốn đã bị tiêm nhiễm ngay từ bé”; và không biết ngẫu nhiên nào khiến các blogger đến gặp các ông Felix Schwarz, Lãnh sự và tham tán chính trị; và ông Jonas Koll, Bí thư thứ nhất phụ trách Văn hóa, Báo chí và Chính trị, ở Ðại sứ quán Ðức, chỉ gồm 5 người nữ thuộc các thế hệ lớn nhỏ khác nhau, trong đó có các cô gái trẻ Ðào Trang Loan, Nguyễn Hoàng Vy, Lê Thị Phương Lan... khiến Giáo Già nghĩ tới người con gái cũng còn rất trẻ đang bị Cộng sản Việt Nam đày đọa trong tù ngục là Ðỗ Thị Minh Hạnh [xem hình], người con gái kiên cường trong đấu tranh binh vực công nhân bị Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam cấu kết với Tư bản Ðỏ bóc lột trong các nhà máy, và trong cả lao tù, đã khiến nhà thơ Trần Trung Ðạo viết thành “Mấy vần thơ cho Ðỗ thị Minh Hạnh”, nói rằng:

blogger đỗ thị minh hạnh

“...Lịch sử đang chờ em để bước sang trang
Dân tộc vịn vai em để đi cùng nhân loại
Những người chết đang bắt đầu sống lại
Những người đi đang lần lượt quay về...”

Nói về Ðỗ Thị Minh Hạnh, mẹ cô, bà Trần Thị Ngọc Minh đã có “Bản Tường Trình” gởi mọi người dân Việt; và cha cô, ông Ðỗ Ty, có “Ðơn Ðề Nghị” gởi các cấp lãnh đạo hàng đầu Cộng sản Việt Nam (Xin xem toàn văn trong phần phụ đính); xem đó mọi người có thể hình dung sự kiên cường của người con gái trẻ Ðỗ Thị Minh Hạnh và sự gian ác của Cộng sản Việt Nam. Rất tiếc là lúc đó cái “nút bấm” chưa bị áp lực dồn dập từ nhiều phía để hiện trên tay người lãnh đạo hàng đầu Cộng sản Việt Nam, cho đến gần đây, trước khí thế đấu tranh dũng cảm của tuổi trẻ quốc nội, và áp lực của quốc tế, khiến nó phải miễn cưỡng bất ngờ xuất hiện giải thoát Nguyễn Phương Uyên.

Do vậy, bây giờ đã tới lúc mọi người cần dựng lại các áp lực đã có, nhưng chưa hiệu quả, để chuẩn bị đưa Ðỗ Thị Minh Hạnh rời nhà tù trong vinh quang như Nguyễn Phương Uyên ngày 16-8-2013 vừa qua. Xin ghi lại một số trường hợp điển hình:

A. Trên bình diện quốc tế:

thư cho con, sbs

    blogger đỗ thị minh hạnh

    Hồi đầu tháng 6 vừa rồi, cả ba nhà hoạt động trẻ tuổi này [xem hình từ trái: Ðỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Ðoàn Huy Chương] đã được nêu tên trên trang mạng của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, khi Trợ lý Bộ trưởng Ngoại giao đặc trách Dân chủ, Nhân quyền và Lao Ðộng Daniel Baer nhắc tới 120 tù nhân chính trị bị giam cầm tại Việt Nam chỉ vì đã hành sử quyền tự do ngôn luận.

    Ngày 21 tháng 8 năm 2012, tổ chức Freedom Now, một tổ chức đấu tranh cho nạn nhân của bạo quyền, tổ chức sáng danh hai lãnh tụ tinh thần là Tổng Giám Mục Desmond Tutu và Vaclav Havel, tổng thống đầu tiên của Tiệp Khắc thời hậu Cộng sản; đã chính thức nhận lời thỉnh cầu của bà Minh, là mẹ của Ðỗ Thị Minh Hạnh, để đại diện phát động chiến dịch vận động cho Ðỗ Thị Minh Hạnh và những người đồng sự của cô. Freedom Now nói rằng họ sẽ tiếp tục theo dõi hồ sơ này cho đến khi 3 người trẻ này được trả tự do.

      Tháng 9 năm 2012, thông qua sự yểm trợ của nhóm Thái Ðộ Việt Nam, với các thành viên ở Hoa Kỳ, họ đã có thư kêu cứu cho Ðỗ Thị Minh Hạnh, Ðoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, gửi đến các Thượng Nghị sĩ Frank Wolf và Gerry Connolly tại Washington. Thư cũng được chuyển đến bà Bộ trưởng Ngoại giao Hilary Clinton.

      benjamin ismail

       Theo nguồn tin ghi nhận dân chủ từ hãng thông tấn AP người ta được biết Ông Benjamin Ismail [xem hình], giám đốc phụ trách ban Á Châu-Thái bình dương của Tổ chức Ký giả Không biên giới cho hay Tổ chức Ký giả Không biên giới sẽ phát động một chiến dịch mới để gia tăng áp lực đòi Cộng sản Việt Nam trả tự do cho 35 bloggers còn bị cầm tù tại Việt Nam; trong đó có Ðỗ Thị Minh Hạnh. Ông nói: “Chúng tôi sẽ phát động một chiến dịch mới để đòi trả tự do cho tất cả 35 blogger hiện còn đang bị cầm tù tại Việt Nam. Họ là những thí dụ sống minh họa cho những chính sách đàn áp đang được thi hành tại Việt Nam, vốn đã được tăng cường trong vài tháng, vài tuần qua.”

        Tin được thông tín viên Tường An của đài RFA phát đi ngày 3-3-2013, nói rằng “Ngày 12-2-2013 vừa qua, nhóm Ðặc trách về Giam giữ Tùy tiện của Liên Hiệp Quốc đã ra bản công bố số 42/2012, trình bày quan điểm của họ về việc nhà cầm quyền Việt Nam bắt giữ 3 người hoạt động cho Công đoàn là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Ðỗ Thị Minh Hạnh và Ðoàn Huy Chương. Bản tuyên bố quan điểm này là kết quả quá trình kết hợp làm việc trong một thời gian dài giữa nhiều tổ chức khác nhau: Lao Ðộng Việt, trụ sở tại Ba Lan; văn phòng Luật sư Lâm Chấn Thọ ở Canada; và Tổ chức Freedom Now cùng với tổ hợp Luật sư Woodley MacGillivary ở Hoa Kỳ.”

        hrw phil robertson

         LHQ đã chính thức bác bỏ lập luận của nhà cầm quyền VN cho rằng những tù nhân Ðỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Ðoàn Huy Chương vi phạm luật pháp Việt Nam mà chính nhà cầm quyền Việt Nam đã vi phạm luật Nhân quyền Quốc tế. Chúng đã vi phạm một cách trắng trợn điều 9, 10, 20, 21 của Tuyên ngôn Nhân quyền, và điều 9, 10, 14, 20, 25 của Hiệp ước về Quyền Dân sự và Quyền Chính trị mà Việt Nam đã ký. Phần ông Phil Robertson [xem hình], Phó Giám đốc phụ trách Châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền HRW cũng thẳng thắn phát biểu: “Không có lý do gì để biện minh cho việc áp đặt những mức án tù nặng nề đối với ba nhà vận động công nhân ở cấp cơ sở này, và cần phải trả tự do cho họ ngay lập tức.

        B. Phần đóng góp của đồng bào quốc nội và người Quốc gia Việt Nam hải ngoại gồm có:

        Tin được đài VOA phổ biến ngày 23.10.2011 cho biết Giải thưởng thường niên của Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam có trụ sở tại bang California, Hoa Kỳ, năm 2011, được trao cho tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ và nhà tranh đấu vì quyền lợi công nhân Ðỗ Thị Minh Hạnh. Lễ trao giải đã diễn ra đúng vào ngày Quốc tế Nhân Quyền 10-12-2011 tại thành phố Melbourne, Australia. Ông Ðoàn Việt Trung, Trưởng Ban Tổ chức lễ trao giải, đã phát biểu: “Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ và cô Ðỗ Thị Minh Hạnh đã được chọn. Hai người này rất xứng đáng. Họ đã chứng tỏ lòng đấu tranh kiên trì và can đảm. Cô Hạnh ngay đến bây giờ trong khi đang bị giam trong tù, vẫn khẳng định lý tưởng của mình, mong muốn Việt Nam dân chủ, tự do, người lao động không bị luật lệ của nhà nước gò bó. Còn luật sư Vũ được nhiều người biết đến qua các bài viết rất sắc bén. Giải thường dành cho họ là món quà nhỏ tượng trưng để nói với họ và người thân của họ là người Việt không quên những hy sinh của họ, và vinh danh họ rất trân trọng.”

        Ngày 30-8-2013 Các Chức Sắc Tôn Giáo Việt Nam gồm: Cụ Lê Quang Liêm, Hội trưởng PGHH (đt: 0199.243.2593); Hòa thượng Thích Không Tánh, Phật giáo (đt: 0165.6789.881); Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi, Công giáo (đt: 0984.236.371); Linh mục Giuse Ðinh Hữu Thoại, Công giáo (đt: 0935.569.205); Linh mục Antôn Lê Ngọc Thanh, Công giáo (đt: 0993.598.820); Chánh trị sự Hứa Phi, Cao Ðài giáo (đt:0163.3273.240); Chánh trị sự Nguyễn Kim Lân (đt: 0988.971.117); Chánh trị sự Nguyễn Bạch Phụng (đt: 0988.477.719); Mục sư Nguyễn Hoàng Hoa (đt: 0949.275.827); Mục sư Hồ Hữu Hoàng (đt: 0902.761.057); Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng (đt: 0906.342.908); Ông Phan Tấn Hòa, PGHH (đt: 0162.630.1082); Ông Trần Nguyên Hưởn, PGHH (đt: 0167.341.0139); Mục sư Lê Quang Du, Tin Lành (đt: 0121.2002.001); Mục sư Nguyễn Trung Tôn (đt: 0162.838. 7716); đã cùng ký chung trong một bản Lên Tiếng “Phản đối nhà cầm quyền đang dùng nhà tù ngược đãi những thanh niên yêu nước và yêu cầu đưa sinh viên tù nhân Ðỗ Thị Minh Hạnh ra ngoài chữa bệnh...”; đồng thời “Thỉnh cầu các tổ chức nhân quyền Liên Hiệp Quốc, Quốc tế và các quốc gia giám sát việc thực thi nhân quyền ở Việt Nam, nhất là kịp thời ngăn cản sự ngược đãi và tra tấn tù nhân dưới mọi hình thức đang diễn ra ở Việt Nam, đồng thời buộc nhà cầm quyền Việt Nam tuân thủ các tiêu chuẩn nhân đạo của Liên Hiệp Quốc về nhà tù”...

          Cùng ngày 30-8-2013 Uỷ Hội LHQ về Tình Trạng của Nữ Giới xác nhận với BPSOS sẽ chuyển cho chính quyền Việt Nam các hồ sơ được nộp bởi BPSOS và những hội đoàn bạn hồi cuối tháng 7-2013. Ðỗ Thị Minh Hạnh là một trong số 23 hồ sơ đã cung cấp cho uỷ hội này. Theo thể thức của LHQ, Việt Nam sẽ phải trả lời trong thời hạn 3 tháng. Ðồng thời Liên Ðoàn Nghiệp Ðoàn Quốc Tế (International Trade Union Confederation, hay ITUC) cho biết là đã nhận hồ sơ của BPSOS nộp về vấn đề quyền lao động để chuyển cho Tổ Chức Lao Ðộng Quốc Tế (International Labor Organization, hay ILO).

          bpsos, nguyễn đình thắng

          Ngày Thứ Năm 29-08-2013 Tiến sĩ Nguyễn Ðình Thắng [xem hình] cho công bố chương trình “Ðỡ Ðầu Tù Nhân Lương Tâm” mà mục tiêu của bước đầu là vận động sự can thiệp của chính phủ Hoa Kỳ và quốc tế để Việt Nam trả tự do trong thời gian rất ngắn. Trong danh sách các người tù lương tâm được đề cặp tới Ðỗ Thị Minh Hạnh đứng hàng thứ 2, sau Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ. Sau đó là Hồ Thị Bích Khương; Nguyễn Xuân Nghĩa; Nguyễn Văn Hải (Ðiếu Cày): Lm. Nguyễn Văn Ly; Tạ Phong Tần; Trần Huỳnh Duy Thức; Trần Vũ Anh Bình; Võ Minh Trí (Việt Khang). Lấy trường hợp Ðỗ Thị Minh Hạnh làm tiêu biểu, cuộc vận động sẽ được thực hiện từng bước như sau:

          Cuối tháng 7, vận động dân biểu Hoa Kỳ đỡ đầu Ðỗ Thị Minh Hạnh;

          Cuối tháng 7, báo động cơ quan LHQ bảo vệ quyền của phụ nữ;

          Giữa tháng 8, báo động một số tổ chức bảo vệ quyền lao động để đặt vấn đề với các chính quyền đang thương thảo đối tác mậu dịch xuyên Thái Bình Dương với Việt Nam;

          Tuần rồi, cung cấp lời cầu cứu của gia đình đến các báo cáo viên đặc biệt của LHQ về chống tra tấn và về sức khoẻ;

          Ðầu tuần này, báo động các tổ chức nhân quyền quốc tế để cùng lên tiếng can thiệp;

          Cuối tuần này, báo cáo cho Tổ Chức Lao Ðộng Quốc Tế (ILO). Tổ chức này đang chuẩn bị cho kỳ duyệt xét việc thi hành các công ước của ILO bởi các quốc gia thành viên. Việt Nam là một quốc gia thành viên...;

          Cuộc vận động đã và đang tiến hành. Hy vọng thành quả sẽ đạt được trong thời gian ngắn hơn lòng mong đợi của mọi người.

          Ngày 27-8-2013 Phong Trào Con Ðường Việt Nam phổ biến văn bản “khẩn cấp thông báo cùng lương tâm công luận về trường hợp bị ngược đãi, đối xử vô nhân đạo của tù nhân lương tâm Ðỗ thị Minh Hạnh, 28 tuổi, người từng được giải thưởng nhân quyền Việt Nam năm 2011 cùng tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, hiện đang chịu án tại trại giam Z30A Xuân Lộc Ðồng Nai” để “...tạo áp lực giúp tù nhân lưong tâm Ðỗ thị Minh Hạnh nhanh chóng được hưởng các quy chế căn bản mà Luật Quốc tế về quyền con người đã quy định...”

          Như vậy dư luận quốc tế và mọi người Quốc gia Việt Nam đã không quên Ðỗ Thị Minh Hạnh, như đã không quên những đứa con dũng cảm của Tổ quốc Việt Nam, như Nguyễn Phương Uyên, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Ðoàn Huy Chương, linh mục Nguyễn Văn Lý, luật sư Cù Huy Hà Vũ, Ðiếu Cày, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, nhạc sỹ Việt Khang, nhạc sỹ Trần Vũ Anh Bình, Trương Duy Nhất, Phạm Viết Ðào, Hồ Thị Bích Khương, luật sư Lê Quốc Quân, Nguyễn Xuân Nghĩa, các cựu đảng viên Cộng sản Vi Ðức Hồi và Trần Anh Kim, ông Ðoàn Văn Vươn, ông Ðoàn Văn Vệ...

          blogger việt nam

          Mọi hành động tiếp tục gõ cửa các tổ chức Nhân Quyền, các chính phủ của các quốc gia Tây phương giàu lòng nhân ái... chắc chắn sẽ mở tung cánh cửa Tự Do cho các tù nhơn lương tâm, mà Nguyễn Phương Uyên là một điển hình sống động. Tiếp theo sau đó sẽ là Ðỗ Thị Minh Hạnh... khi lòng vô cảm và nỗi sợ coi như không còn đè nặng tuổi trẻ Việt Nam; mà điển hình ai cũng thấy qua Mạng lưới Blogger Việt Nam; qua bản Tuyên bố 258 với cuộc vận động vang động quốc tế; từ Việt Nam qua Thái Lan...; qua các cuộc họp mặt hào hứng từ Hà Nội đến Sài Gòn ngày 25-8-2013, khiến bếp lửa Nhân Quyền phừng phựt cháy sưởi ấm con tim vài ba thế hệ, từ thế hệ đi trước như các bà mẹ của Nguyễn Phương Uyên, chị Ðinh Nguyễn Quỳnh Như (chị ruột của Ðinh Nguyên Kha và Ðinh Nhật Uy), chị Trần Thị Nga và con từ Hà Nam vào Sài Gòn tham dự, bà Dương Thị Tân, Linh mục Ðinh Hữu Thoại... đến thế hệ tiếp nối như Thảo Chi, Kim Tiến, Văn Thi, Thành Nguyễn, Thục Vy, Bùi Chát, Tiểu Anh...; đặc biệt nổi bật qua phần ứng khẩu phát biểu của nhà báo Phạm Chí Dũng [xem hình người đứng bên phải], người từng bị Cộng sản Việt Nam “bắt khẩn cấp” do Ðiều 258, nhưng một tháng sau Hội nghị Trung ương 6 của Cộng sản Việt Nam anh được tại ngoại, và hồi tháng hai năm nay thì phía Công an Việt Nam quyết định “đình chỉ điều tra”, coi như anh hoàn toàn tự do; sau đó anh đòi báo Tuổi Trẻ phải đính chính và xin lỗi về những thông tin sai lệch mà tờ báo này từng đưa về anh, gây ảnh hưởng xấu đến cá nhân và uy tín của gia đình anh; đây là chuyện chưa từng có tiền lệ ở Việt Nam; nên sự góp mặt của anh tại Cafe BB, 143/1/2 CMT8, P10, Q3... đã khiến cuộc họp mặt thêm phần phấn khởi.

          Dịp này, anh chia sẻ những nhận định của anh với mọi người và nói rằng tình hình trong một năm rưỡi tới sẽ ít hoặc không có bắt bớ. Anh nói đây là giai đoạn tốt để phát triển Dân chủ và Xã hội Dân sự... Anh sẽ hỗ trợ về truyền thông quốc tế và mong muốn các blogger hãy tiếp tục dấn thân mạnh mẽ về lãnh vực truyền thông để phát triển Dân chủ. Bên cạnh đó, do là một nhà báo chuyên nghiệp, anh hứa sẽ huấn luyện kỹ năng viết cho các bạn trẻ.

          Từ đó, qua những trao đổi sôi nổi, chia sẻ những việc đã thành tựu trong những tháng ngày qua..., tuổi trẻ đã cùng nhiều bậc cha anh..., mẹ chị... không còn “vô cảm” nữa, không còn “sợ sệt” công an trù dập, như trước đó chỉ một buổi tham gia sinh nhật bạn bè hay một tối ngồi uống cà phê trò chuyện cũng đủ để bị công an “kiếm chuyện”, hay bị bọn an ninh đội lốt côn đồ hành hung tàn bạo, hay như Nguyễn Hoàng Vi ở Sài Gòn bị công an cướp giựt điện thoại, tư trang và đánh đập dã man gây nhiều thương tích.... hay lớp học tiếng Anh chỉ vì có mặt các blogger mà bị đàn áp dã man...; bây giờ họ không còn ngại gian nguy như trước..., mà hăng hái tham gia góp mặt, để cùng vạch ra con đường tiếp bước..., và qua những nụ cười trên môi... mọi người hẳn thấp thoáng thấy Ðỗ Thị Minh Hạnh nối tiếp Nguyễn Phương Uyên ra tù... thấp thoáng thấy niềm tin và hy vọng cho những công việc làm của tuổi trẻ Việt Nam và tương lai trước mắt.

          Hẹn con thư sau,
          Giáo Già
          Phụ đính

          BẢN TƯỜNG TRÌNH
          v/v Đỗ Thị Minh Hạnh bị bắt - bị hành hạ - bị đánh đậptrong tù và những phiên toà bất minh.

                      Việt Nam, ngày 20 tháng 06 năm 2013
                      Tôi tên là Trần Thị Ngọc Minh, thường trú tại Di Linh, Lâm Đồng, Việt Nam, là mẹ của tù nhân Đỗ Thị Minh Hạnh, sinh năm 1985, hiện đang bị nhà cầm quyền Việt Nam giam giữ tại phân trại 5, trại giam Xuân Lộc - Long Khánh - Đồng Nai - Việt Nam. Vì bênh vực quyền lợi cho người lao động Việt Nam và vì hoạt động góp phần đấu tranh tìm tự do dân chủ và chống sự xâm lược củaTrung Quốc, Hạnh đã bị nhà nước Việt Nam bắt vào ngày 23 tháng 2 năm 2010 và bị xử án 7 năm tù giam cùng hai người bạn của Hạnh là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đoàn Huy Chương với tội danh "phá rối an ninh chống lại chính quyền nhân dân" theo điều 89 Bộ luật Hình sự của nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam". Tôi xin được trình bày cụ thể về việc bắt giam, đánh đập, hành hạ, khủng bố tinh thần của Hạnh trong tù cùng những phiên toà bất minh như sau :
                      Từ khi bị bắt, bị xử án và bi giam giữ cho đến nay, con tôi là Đỗ Thị Minh Hạnh đã bị chuyển qua nhiều trại giam, thường bị khủng bố tinh thần và bị hành hạ đánh đập cũng như bị cưỡng bức lao đ̣ộng.
                      1) Bị bắt, bị đánh đập và bị tra khảo tại Hà Nội
                      - Trước hết tôi xin được trình bày là lần hành hạ đánh đập đầu tiên trước đây vào tháng 02 năm 2005, trong dịp đầu năm con tôi đến thăm và làm quen tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang tại nhà riêng của ông ở Hà Nội. Ông Thanh Giang có tặng con tôi hai cuốn sách một là KHÁT VỌNG NGÀN ĐỜI, hai là SUY TƯ VÀ ƯỚC VỌNG. Công an lấy cớ hai cuốn sách này là phản động đã hành hạ đánh đập con tôi tại khách sạn Hoàng Anh, quận Cầu Giấy, Hà Nội. Cùng ngày, bộ công an Hà Nội bắt và biệt giam con tôi một cách trái phép không thông báo cho gia đình biết và đã thẩm vấn con tôi nhiều ngày trong một căn nhà biệt lập của Bộ công an. Khi công an địa phương nơi tôi cư trú tại Di Linh Lâm Đồng đến nhà thu thập thông tin gia đình và bản thân Hạnh tại nhà tôi, thì gia đình tôi nghi ngờ con tôi bị công an bắt giam và tự tìm hiểu thì biết được Hạnh bị giam tại Bộ công an Hà Nội, gia đình tôi đã tìm cách bảo lãnh Hạnh về.
                      2) Bị bắt và bị đánh đập tại cơ quan công an huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng
                      Vào lúc 09 giờ sáng ngày 23 tháng 02 năm 2010, tôi đưa Hạnh đến cơ quan công an huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng để làm lại chứng minh nhân dân thì bị công an Di Linh trên dưới 20 người bắt còng hai tay của Hạnh một cách bất hợp pháp, không có bằng chứng phạm tội cũng không có lý do, không có lệnh bắt giam. Họ đánh đập con tôi đổ máu đầy mặt tại chỗ mà không nói rõ lý do trước sự chứng kiến của tôi, những cái tát mạnh đã làm cho Hạnh bị ù một bên tai và không còn nghe rõ... Sau khi bị bắt và đánh đập xong, Hạnh yêu cầu xem lệnh bắt, và đề nghị cho biết lý do bắt thì một lúc sau công an Di Linh đưa ra lệnh bắt vừa mới được Bộ công an fax về. Vào lúc 16 giờ cùng ngày, bộ công an cùng công an Di Linh và chính quyền địa phương còng tay dẫn Hạnh về nhà tôi và nhà chị gái của Hạnh lục soát vẫn không tìm ra một bằng chứng phạm tội nào và vẫn tiếp tục tiếp tục đánh vào ̣đầu của Hạnh tại nhà chị gái Hạnh cư trú tại Bảo Lâm - Lâm Đồng, sau đó đem con tôi giam tại trại giam B34 thuộc Bộ công an thành phố Hồ Chí Minh.
                      3) khủng bố tinh thần tại trại giam B34 - Bộ công an
                      - Ngày 18-04-2010 tôi tìm được đến trại B34,một nữ công an tiếp tôi nhưng không cho tôi gặp mặt con tôi và cho tôi biết Hạnh luôn chống đối, Hạnh đã nhiều ngày nhịn ăn, nằm lì, hỏi gì cũng không nói. Sau đó có ăn cơm nhưng ăn của một nữ tù nhân hình sự giam cùng phòng chứ không chịu ăn cơm của trại giam, cũng không cho bác sĩ khám bệnh. Nữ công an này bảo với tôi: Hạnh không có thiện chí hợp tác với công an nên yêu cầu tôi gửi thư thuyết phục Hạnh khai báo và nhận tội. Vì chưa hiểu hết mặt trái của cộng sản và vì quá thương con, lo cho tính mạng của con, muốn con được sớm ra khỏi tù, tôi đã thực hiện theo yêu cầu của họ (sau này Hạnh bảo với các anh chị của Hạnh là Hạnh vô cùng đau khổ khi đọc lá thư này của tôi). Sau khi nhận thư của tôi, Hạnh chấp nhận trả lời các câu hỏi của công an. Hạnh khai nhận những việc Hạnh làm, Hạnh cho công an biết những việc làm của Hạnh xuất phát từ lòng yêu nước và luôn khẳng định mình vô tội.
            Vào ngày 14-05-2010 tôi mới được gặp con tôi trong vòng 15 phút, và Hạnh xin tôi hiểu cho Hạnh, Hạnh nói rõ quan điểm của Hạnh về tình trạng đất nước và toàn dân Việt Nam đang phải ở trong một nhà tù lớn và Hạnh tuyên bố Hạnh vô tội trước sự giận giữ hằn học của hai cán bộ công an điều tra; công an không cho Hạnh nói tiếp và tuyên bố hết giờ thăm nuôi. Tôi lo sợ trước thái độ của công an, Hạnh sẽ bị hành hạ trong tù. Vài ngày sau chị gái Hạnh mang thuốc bệnh và quần áo, tư trang vào cho Hạnh thì bị công an trại giam B 34 thẩm vấn, khủng bố tinh thần, hăm dọa, buộc phải khai báo việc làm và những tang vật của Hạnh. Công an đã chụp hình chị của Hạnh dùng để hù doạ, gây áp lực khủng bố tinh thần Hạnh, buộc Hạnh phải nhận tội xin khoan hồng và hăm doạ chị của Hạnh không được nói ra bên ngoài cuộc thẩm vấn này. Thương em, sợ ảnh hưởng đến em ở trong tù nên chị của Hạnh đành im lặng.
                      Từ đây,gia đình tôi được thăm nuôi vào ngày 10 mỗi tháng. Mỗi lần thăm chỉ được 15 phút, chỉ cho phép thăm hỏi sức khoẻ và khuyên bảo Hạnh hợp tác với công an và nhận tội. Nhưng Hạnh vẫn giữ quan điểm trước sau như một của mình.
                      4) Phiên toà sơ thẩm : bất công, không minh bạch và đánh đập Hạnh tại toà
                      - Ngày 10-10-2010, theo định kỳ hàng tháng, tôi đến thăm nuôi Hạnh tại trại B34 thì được biết Hạnh đã chuyển đến trại giam công an tỉnhTrà Vinh. Khi chuyển trại, Bộ công an cũng không thông báo cho gia đình tôi biết. Đến ngày 15-10-2010 chúng tôi tự đi tìm con và được biết con tôi cùng hai người bạn bị giam tại trại giam công an tỉnh Trà Vinh và tại đây, trại giam không cho chúng tôi thăm nuôi và cũng không cho gặp mặt.
                      Đến ngày 22-10-2010 chúng tôi mới nhận được thư của toà án nhân dân tỉnh Trà Vinh mời gia đình đến dự phiên toà xử Hùng, Hạnh, Chương vào ngày 26 tháng 10 năm 2010 tại tòa án nhân dân tỉnh Trà Vinh với tội danh "phá rối an ninh nhằm chống lại chính quyền nhân dân theo điều 89 của Bộ luật Hình sự", tức là nhận được giấy báo trước phiên xử 04 ngày. Quá bất ngờ nên gia đình tôi không kịp xoay sở để có được luật sư bào chữa cho con. Hạnh, Hùng và Chương đều không được mời luật sư.
                      Ngày 26-10-2010 chúng tôi đến dự phiên toà. Trên đường đến toà án, một rừng công an dày đặc được bố trí khắp các ngả đường cho đến sân và phòng xử án. Khi đến giờ xử, công an lôi kéo Hạnh và Chương vào trước. Hỏi cung xong, công an lôi Hạnh, Chương ra ngoài và lôi kéo Hùng vào phòng xử án một cách thô bạo. Suốt phiên toà, sự lôi kéo thô bạo đối với các bị cáo trên diễn đi diễn lại, lôi ra kéo vào rất nhiều lần. Trong phiên toà, không có luật sư bào chữa và trong khi xử án, lúc toà hỏi cung, các bị cáo lên tiếng luôn bị ngắt lời không cho phép tự biện hộ mà chỉ được phép trả lời "có" hoặc "không" (Sau này khi được tiếp xúc với luật sư, chúng tôi có cho luật sư nghe qua đoạn ghi âm của phiên toà thì được luật sư cho gia đình chúng tôi biết, luật sư đã nghiên cứu hồ sơ và các bản khai của Hạnh, Hùng, Chương. Ban đầu luật sư cho rằng Hạnh, Hùng, Chương là có tội, nhưng sau khi nghiên cứu hồ sơ và tiếp xúc với các bị cáo thì ông nhận định là các bị cáo vô tội. Đồng thời qua đoạn băng ghi âm phiên toà, ông nhận thấy những nghĩa cử cao đẹp và sự hy sinh của các cháu đối với đất nước, đối với dân tộc mà các cháu đã trình bày ở các bản khai thì toà không dựa vào các bản khai đó để đưa ra toà xét xử công khai, khách quan, minh bạch, mà chỉ hỏi các câu hỏi mang tính chất nâng cao quan điểm tạo sự bất lợi cho các bị cáo).
                      Toà bỏ qua phần kháng nghị của các bị cáo, vội vàng luận tội rồi tuyên án. Phiên toà kết thúc chóng vánh: buổi sáng 3 giờ đồng hồ và buổi chiều hơn 1 giờ đồng hồ với các bản án dành cho Hạnh,Chương mỗi người 7 năm tù, Hùng 9 năm tù.
                      Mặc dù bị ngắt lời không cho phát biểu, chỉ được nói vài lời ít ỏi, nhưng Hạnh - Hùng - Chương vẫn hiên ngang tuyên bố mình “vô tội” trước toà.
                      Trong thời gian toà giải lao, ra ngoài Hạnh hát cho Hùng, Chương nghe một bài hát về tình bạn thì bị công an Trà Vinh nắm đầu Hạnh đập mạnh vào thùng xe chở tù nhân khiến Hạnh quá đau đớn nên Hạnh đã hét lên thất thanh. (Tiếng thét được lưu vào băng ghi âm.)
                      5) Trấn áp tinh thần, cản trở kháng án và cản trở không cho mời luật sư của công an trại giam tỉnh Trà Vinh
                      Sau phiên toà sơ thẩm Hạnh, Hùng Chương vẫn bị giam tại trai giam công an tỉnh Trà Vinh. Tại đây, Hạnh bị ngược đãi, hành hạ, trấn áp tinh thần. Công an luôn buộc Hạnh phải nhận tội. Sinh hoạt ăn ở mất vệ sinh, dùng nước bẩn, ngủ không cho giăng màn, muỗi đốt khắp cơ thể mặc dù gia đình cả ba nhà đã gửi tư trang chăn màn vào đầy đủ.
                      - Ngày 29-10-2010, ba gia đình chúng tôi được thăm nuôi, mỗi tháng găp mặt một lần và thêm một lần cho cung cấp thực phẩm đồ dùng sau 15 ngày thăm g̣ặp. Khi thăm gặp, lần lượt từng gia đình một vào thăm, mỗi lần thăm 15 phút. Khi gặp mặt, tôi và con tôi đối diện cách xa nhau khoảng 2m. Mỗi lần thăm đều có từ 6 công an trở lên vây quanh giám sát chúng tôi, công an luôn nhìn xoáy vào Hạnh với thái độ trấn áp khủng bố tinh thần và chúng tôi chỉ được phép hỏi thăm sức khoẻ, nếu nhắc đến kháng án hoặc mời luật sư sẽ bị cắt thăm nuôi.
          Những lần thăm nuôi sau đó, tôi yêu cầu ban giám thị trại giam tạo điều kiện cho con tôi kháng án và mời luật sư bào chữa, nhưng trại giam Trà Vinh không thực hiện.
                      Trong tù, Hạnh, Hùng, Chương yêu cầu công an cung cấp giấy bút để làm đơn kháng án nhưng bị công an Trà Vinh trấn áp. Cả ba gia đình chúng tôi buộc công an Trà Vinh thực hiện đúng pháp luật là phải để cho các bị cáo được thực hiện quyền kháng án. Cuối cùng, ngày 05-02-2011 chúng tôi mới được tin đơn kháng án của Hạnh, Hùng và Chương cũng đã được gửi đến toà án nhân dân tối cao tại TPHCM.
                      - Trong khi đó, vào ngày 31-12-2010 ba gia đình chúng tôi đã ký hợp đồng với luật sư Đặng Thế Luân để bào chữa cho cả Hạnh, Hùng và Chương, mặc dù toà án quy định chỉ có bị cáo mới được yêu cầu luật sư vì đã thành niên.
                      - Ngày 17-01-2011, luật sư đến trại giam công an tỉnh Trà Vinh xin vào g̣ặp các bị cáo, nhưng công an Trà Vinh cản trở không cho luật sư vào.
                          - Ngày 18-01-2011 tôi cùng hai gia đình Hùng và Chương làm đơn khiếu nại công an trại giam Trà Vinh vi phạm luật pháp đến: Bộ trưởng bộ công an, Thanh tra bộ công an, Toà án phúc thẩm hình sự TAND tối cao tại TPHCM, Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Trà Vinh, Toà án nhân dân tỉnh Trà Vinh, Thanh tra công an tỉnh Trà Vinh, Giám đốc trại giam công an tỉnh Trà Vinh.
                      - Ngày 19-01-2011, luật sư đến toà án nhân dân tối cao TP HCM để đề nghị cấp giấy phép vào trại giam nhưng bị từ chối và đùn đẩy trách nhiệm về phía công an trại giam Trà Vinh và cũng vào ngày này, luật sư vẫn quyết tâm đến trại giam đề nghị cho tiếp cận các bị cáo. Từ thành phố HCM đến trại giam Trà Vinh xa xôi, luật sư phải ở lại đêm ở Trà Vinh, nhưng vẫn bị trại giam từ chối không cho luật sư vào.
                      - Ngày 20-01-2011, tôi đến toà án tối cao TPHCM để đề nghị toà cấp giấy phép cho luật sư thì phát hiện toà sẽ xử phúc thẩm Hùng, Hạnh, Chương vào ngày 24-01-2011. Chúng tôi tìm hiểu thông qua nhân viên toà án, có nghĩa là chúng tôi không được thông báo ngày xử phúc thẩm. Tại đây, tôi lập tức khẩn cấp làm đơn yêu cầu hoãn phiên toà.
                      - Ngày 28-01-2011, chúng tôi nhận được thư trả lời của thanh tra bộ công an là đã chuyển đơn khiếu nại của chúng tôi đến giám thị trại giam Trà Vinh để trả lời cho chúng tôi và thanh tra bộ công an, nhưng trại giam Trà Vinh im lặng với chúng tôi, đồng thời trong tù đe nẹt dọa dẫm, trấn áp, khủng bố tinh thần của Hùng, Hạnh Chương vì gia đình đã làm đơn khiếu nại.
                      - Ngày 05-03-2011, luật sư mới được tiếp cận hồ sơ và sau đó được toà án cấp giấy phép vào trại giam Trà vinh.
                      Luật sư chỉ được tiếp cận các bị cáo 2 lần và cho tôi biết:
                      + Hạnh cho luật sư biết: trong khi điều tra tại trại giam B34, công an đã ghi một số lời khai không đúng với lời khai của Hạnh, Hạnh đề nghị sửa lời khai nhưng công an vẫn giữ nguyên một số lời ghi chép khác với lời khai
                      + Chương cho luật sư biết: khi lấy lời khai, trong bản ghi chép, cứ sau mỗi lời khai công an để trống một đoạn giấy trắng.
                      + Hùng cho luật sư biết: công an trại giam Trà Vinh hù doạ nếu Hùng không nhận tội, công an sẽ đem Hùng nhốt vào nhà thương điên hoặc cho tiêm vào cơ thể của Hùng máu bị nhiễm HIV.
                      - Ngày 02-03-2011, viện kiểm sát nhân dân tỉnh Trà Vinh gửi giấy mời chúng tôi ́đến viện kiểm sát  vào ngày 10-03-2011 để giải đáp đơn khiếu nại. Tại đây, họ nói đỡ cho công an Trà Vinh và nhận sai sót nhưng nhấn mạnh yêu cầu chúng tôi khuyên bảo Hùng, Hạnh, Chương nhận tội để được nhà nước khoan hồng.
                      6) Phiên toà phúc thẩm: Không công khai, không minh bạch và không cho thân nhân các bị cáo vào dự phiên toà, không nghe luật sư bào chữa.
                      Thông qua luật sư, chúng tôi biết phiên toà xử sơ thẩm Hạnh, Hùng, Chương sẽ diễn ra vào ngày 18-03-2011 tại toà án nhân dân tỉnh Trà Vinh. Toà không thông báo cho chúng tôi và cũng không thông báo niêm yết tại TANDTC cũng như không niêm yết thông báo tại toà án tỉnh Trà Vinh.
                      Buổi sáng, chúng tôi ́đến rất sớm, cũng một rừng công an rải khắp ngả đường cho đến sân và phòng xử án. Khi xe tù đến, Hùng, Chương mỗi người đều có hai công an kèm theo, Hạnh cũng vậy. Nhưng khi Hạnh bị dẫn đi vào giữa hai hàng lính canh gác trước cửa toà thì có một tên lính bước lên một bước rồi quay mũi súng vào Hạnh thì Hạnh ngẩng cao đầu, hất mặt nghinh lên trời, bĩu môi và bước thẳng.
                      Trong sân toà án, công an chìm nổi dày đặc, súng ống, dùi cui rầm rộ như xử án những tên trùm khủng bố.
            Ba gia đình chúng tôi bước vào dự phiên toà thì bị đám đông công an ngăn cản không cho vào. Cả ba gia đình chúng tôi phản đối quyết liệt nhưng vẫn không được vào dự.
                      Đến giờ xử án một lúc thì luật sư mới được thư ký toà án mời vào.
                      Trong phòng xử án âm thanh vặn nhỏ, chúng tôi không nghe được gì. Sau phiên toà, luật sư cho chúng tôi biết khi luật sư bào chữa, toà tỏ ra khó chịu vì luật sư khẳng định Hạnh, Hùng, Chương vô tội, toà không muốn nghe và khi kết thúc lời bào chữa, toà nhanh chóng luận tội với tội danh đã định sẵn, giữ nguyên bản án của toà sơ thẩm. Ba người bạn trẻ vẫn khí khái hiên ngang tuyên bố mình vô tội trước toà.
                      Luật sư là đảng viên cộng sản. Khi tôi yêu cầu luật sư một cách mạnh mẽ để cung cấp tất cả các thông tin về Hùng, Hạnh, Chương thì luật sư cung cấp rất hạn chế do lo sợ nhà cầm quyền Việt Nam gây khó dễ. Tôi phải tự tìm hiểu từ nhiều nguồn thông tin chính xác để tìm cách bảo vệ con tôi cùng Hùng và Chương.
                      7) Hành hạ, đánh đập tại trại giam công an tỉnh Trà Vinh
                      Sau phiên toà phúc thẩm, Hùng, Hạnh, Chương vẫn tiếp tục bị giam tại công an tỉnh Trà Vinh.
                      - Ngày 29-03-2011 ba gia đình chúng tôi đến trại giam thăm nuôi. Khi thăm nuôi công an giữ thái độ hằn học nhưng tinh thần Hạnh rất vững vàng.
                      - Ngày 27-04-2011, ba gia đình chúng tôi tiếp tục đi thăm nuôi, thì công an gác cổng thông báo cắt thăm nuôi Hùng, Hạnh, Chương vì cả ba đều bị kỷ luật, công an không cho biết lý do kỷ luật. Sau này tôi được biết lý do kỷ luật như sau : Khi từ toà phúc thẩm trở về, Hạnh đã lên tiếng hát những bài hát do Hạnh sáng tác nói lên sự bất công và sự tàn ác của cộng sản, được sự ủng hộ của đa số phạm nhân biểu hiện qua tiếng gõ nhịp theo tiếng hát của Hạnh, âm vang tiếng nhịp phách đồng loạt thông qua các hệ thống cống rãnh trong trại giam, nên công an Trà Vinh cho nữ tù nhân hình sự vào phòng giam đánh đập Hạnhrất tàn nhẫn. Hạnh hét to “Đả đảo cộng sản! Đã đảo cộng sản!”  Hùng và Chương ở các trại giam khác nghe được, đau xót vì bạn bị đánh, cũng đạp cửa phòng giam và cùng la to “ Đả đảo cộng sản! Đã đảo cộng sản!” thì lập tức Hùng và Chương bị công an lôi ra đánh đập một cách tàn ác.
                      Những ngày tháng bị giam ở Trà Vinh, mặc dù ba gia đình chúng tôi cung cấp thực phẩm, thuốc men, quần áo, chăn màn đầy đủ, nhưng công an cho ăn uống gạo hẩm, nước sinh hoạt bẩn, ngủ không chăn màn, luôn bị muỗi đốt. Công an luôn trấn áp, khủng bố tinh thần đe dọa đủ điều và luôn tìm cách buộc Hùng, Hạnh, Chương nhận tội.
                      8) Hạnh suýt chết tại trại giam Bến Lức, Long An
                      Ngày 25-04-2011chúng tôi đến trại giam công an Trà Vinh thăm nuôi thì được biết Hạnh bị chuyển đến trại giam công an tỉnh Long An, Hùng và Chương chuyển đến trại giam công an tỉnh Tiền Giang. Từ đó tôi không còn cùng hai gia đình của Hùng và Chương đi thăm nuôi với nhau nữa.
                      Ngày 26-04-2011 tôi đến tỉnh Long An, tìm qua các trại giam thì gặp được Hạnh tại trại giam Bến Lức Long An. Trong khi chờ đợi công an xin phép giám thị cho tôi gặp Hạnh, có một nữ phạm nhân trung niên mang tội hình sự và làm việc tại căn tin kể cho tôi nghe về Hạnh:
                      “Hạnh bị biệt giam tại một căn nhà nhỏ, căn nhà có một ô cửa sổ nhỏ vừa đủ để ló mặt ra ngoài.Hạnh mới chuyển về và không có tiền nên không có khẩu phần ăn, có một viên công an cho Hạnh mượn phiếu lãnh khẩu phần ăn, nhưng Hạnh từ chối và từ cửa sổ, những phạm nhân đi làm về, khi đi ngang qua trao cho Hạnh ăn tạm vài quả xoài mà trong khi đi lao động họ hái được. Thương tình và thấy Hạnh quá bé bỏng, mỗi lần đi ngang qua nơi giam Hạnh, chị ấy cho Hạnh ly cà phê hay chiếc bánh. Mỗi khi thấy chị ấy đi ngang qua, Hạnh đều hồn nhiên tươi cười và gọi “Cô ơi!” nên chi ấy thương Hạnh lắm. Qua nhiều ngày Hạnh cầm hơi với những quả xoài và vài ly cà phê với vài chiếc bánh, công an Trà Vinh mới chuyển tiền đến trại giam Long An (tiền gia đình tôi gửi tại trại giam Trà Vinh cho Hạnh) thì lúc bấy giờ Hạnh mới có khẩu phần ăn. Nhưng những tư trang cá nhân, dụng cụ sinh hoạt của Hạnh chúng tôi sắm sửa cho Hạnh rất nhiều thì công an không cho mang theo, cũng không chuyển đến trại giam Long An.
                      Sau này Hạnh kể với tôi rằng: Lúc chuyển Hạnh từ trại giam Trà Vinh đến trại giam Long An, trong xe bít bùng nóng nực với trên con đường hàng trăm cây số, Hạnh bị công an Trà Vinh đánh đập liên tục trong khi tay chân đã bị còng và bị bịt miệng. Khi đến trại giam Long An, lúc mới bước vào căn nhà giam, tối qúa không thấy đường Hạnh va phải cái bồn nước, nước xối mạnh làm trôi Hạnh, Hạnh ngộp thở và suýt chết. Sự cố này có phải vô tình hay hữu ý của trại giam? tôi không biết chắc nhưng tính mạng con tôi gặp nguy hiểm. Dù vậy, tại đây Hạnh vẫn giữ khí tiết không cho bất kỳ người công an nào coi thường hay xúc phạm đến Hạnh, không làm bản tường trình cũng quyết không nhận tội.
          Tôi được trại giam cho phép thăm gặp Hạnh qua màn kính, Hạnh bảo rất nhớ mẹ, nhớ gia đình, đôi mắt thoáng buồn nhưng vẫn an ủi tôi cứ yên tâm, tinh thần Hạnh rất vững vàng.
                      Ngày 08-05-2011 tôi lại đến trại giam Long An thăm nuôi nhưng được biết Hạnh đã bị chuyển về trại giam công an Thủ Đức Z30D, thuộc tỉnh Bình Thuận.
                      9) Cưỡng bức Hạnh lao động tại trại giam Thủ Đức Z30D tỉnh Bình Thuận
                      Tôi lại tìm đến trại giam Z30D, thuộc tỉnh Bình Thuận. Hạnh chuyển đến trại giam này vào ngày 06-05-2011 và bị giam ở phân trại 1. Mặc dù công an giám sát chặt chẽ nhưng vẫn Hạnh kể với tôi công an bắt Hạnh học nội quy trại giam, Hạnh không chịu học. Công an bắt Hạnh làm bản tường trình, Hạnh không viết tường trình mà viết lên 04 trang giấy mỗi trang một chữ thật lớn : TÔI KHÔNG CÓ TỘI. Tại đây Hạnh không muốn tôi tỏ vẻ tử tế với công an và bảo tôi cảnh giác với công an vì trại giam sẽ dùng tôi để gây áp lực buộc Hạnh nhận tội.Tại đây công an thường xuyên mời Hạnh lên làm việc nhằm khủng bố tinh thần Hạnh, nhưng Hạnh vẫn không khuất phục.
                      Hơn một tuần lễ sau, Hạnh bị chuyển vào phân trại 6 xa tận rừng sâu. Tại đây, Hạnh bị giam chung với những tù nhân hình sự, những nữ tù nhân bị nhiễm HIV, chỗ ngủ khoảng 60 đến 70 cm, nước sinh hoạt bẩn. Trại giam buộc Hạnh đi lao động, công việc là làm cá xuất khẩu, mỗi ngày khoán cho Hạnh 8 kg cá. Sức Hạnh yếu, đau ốm luôn, Hạnh đem cá trả lại cho công an, không làm việc và bỏ về trại nghỉ. Những ngày bị bệnh, Hạnh mang căn bệnh mãn tính là hạ calci trong máu, cần khám bác sĩ thì chờ gia đình gửi tiền vào, công an mới cho đến trạm xá để khám và chữa bệnh.
                      Trong trại giam, Hạnh bị phân biệt đối xử, không được hưởng những quyền lợi như những phạm nhân hình sự khác. Một vài nữ tù nhân thường hay gây sự với Hạnh để Hạnh luôn bị kỷ luật, hình thức kỷ luật là không cho gia đình thăm gặp. Có lần Hạnh bị kỷ luật do phạm nhân trong trại gây sự, Hạnh suýt bị đưa ra cột chéo hai tay vào một cái trụ rồi phơi mình giữa trời nắng gắt, người nào thương tình đi qua cho vài giọt nước. Hôm ấy tôi đến thăm nuôi kịp thời và công an trại giam cho tôi gặp Hạnh với thời gian khá lâu, mục đích của trại giam là để tôi thuyết phục Hạnh tuân thủ trại giam và nhận tội. Nhân dịp có nhiều thời gian của ngày hôm đó, Hạnh đã tố cáo tội ác của công an Trà Vinh và việc Hạnh suýt chết ở trại giam Long An, những việc xảy ra ở B34, nói rõ quan điểm và sự quyết tâm đi theo con đường mà Hạnh đã chọn. Hạnh chấp nhận mọi gian khổ, Hạnh thiết tha xin gia đình cho phép Hạnh thực hiện hoài bão của mình, và nếu không may gặp phải rủi ro, Hạnh xin gia đình xem như đó là số phận của Hạnh, xin mẹ tha thứ và thông cảm v.v...
                      Hạnh bị kỷ luật rất nhiều lần vì không nhận tội, không làm tường trình, không chịu hạ mình trước công an khi bị gọi đi thẩm tra cũng như khi buộc phải lao động hay làm kiểm điểm. Khi họp phạm nhân do giám thị trại giam chủ trì, Hạnh tố cáo sự khắc nghiệt vô lý của của các phạm nhân được giao trách nhiệm quan sát tù nhân trong phòng giam và không chịu ngồi dưới đất, khi công an trại giam ngồi trên ghế v.v...
                      Phó giám thị trại giam mời tôi đến hợp tác để khuyên Hạnh nên tuân thủ quy định của trại giam và khuyên Hạnh nhận tội. Tôi muốn xin giảm án cho con dựa vào thành tích gia đình cách mạng, nhưng Hạnh quyết liệt từ chối với lý do Hạnh vô tội và cho rằng luật pháp quang minh không thể dùng thành tích công lao của người khác chạy tội cho phạm nhân, Hạnh sẽ không ra khỏi tù khi hai bạn của Hạnh còn trong tù.
                      Sợ có nhiều điều bất lợi cho con khi con mình đơn độc trong tù, tôi khuyên Hạnh nên chấp hành tất cả những quy định của trại giam, nhưng Hạnh nói rõ quan điểm Hạnh không phải đến đây để lao động và tất cả những hành động của Hạnh tại trại giam đều vì lòng tự trọng và vì Hạnh là con người, Hạnh phải thực hiện đúng quyền làm người. Hạnh xin tôi thấu hiểu và Hạnh đã đe doạ công an là sẽ kiện trại giam khắp nơi vì trại giam bóc lột sức lao động và hành hạ phạm nhân.
                      Vì vậy Hạnh bị chuyển về phân trại 5, tại đây trại giam buộc Hạnh phải đi lao động. Tại trại 5, Hạnh làm việc tại vườn bông với một nam tù nhân bị SIDA giai đoạn cuối, Hạnh không tỏ ra sợ hãi và trấn an tôi. Tại đây, Hạnh được gửi thư cho gia đình, bạn bè, người quen, được gọi điện thoại về nhà để xin gửi đồ dùng cá nhân, tiền và thuốc trị bệnh nhưng phải qua kiểm duyệt của công an trại giam.
                      Đầu tháng 02 năm 2012, Hạnh bị chuyển đến phân trại 2 sản xuất, trại giam vẫn buộc Hạnh lao động nhưng Hạnh chống đối. Ông Nguyễn Bắc Truyển biết được Hạnh bị cưỡng bức lao động đã thông báo cho tôi và cho biết rõ tù chính trị không phải lao động và ông đã gửi thư nhờ Tổng lãnh sự Hoa Kỳ can thiệp. Sau đó Hạnh được lao động chăm sóc vườn hoa, cây cảnh và chỉ lao động buổi sáng tại phân trại 2 này.
                      Ở trại giam Bình Thuận, đồ dùng gửi vào hạn chế không quá 07kg. Nhu yếu phẩm, phạm nhân mua tại trại giam giá đắt gấp 03 lần giá cả bên ngoài trại giam.
                      Trại giam bóc lột sức lao động và coi thường sinh mệnh của phạm nhân. Phạm nhân làm việc mỗi ngày 8 giờ. Khi đi ngang qua các hiện trường lao động, tôi thấy phạm nhân khi phải làm việc dưới trời mưa vẫn không được mặc áo đi mưa v.v…
          10) Đề nghị giám đốc thẩm không được giải quyết
                      Ngày 10-06-2011 ba gia đình chúng tôi làm đơn gởi đến toà án NDTC Hà Nội đề nghị giám đốc thẩm nhưng không được giải quyết vì lý do phạm tội chống lại nhà nước.
                      11) Cưỡng bức lao động và đánh đập Hạnh tại trại giam Z30A Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai.
                      Tháng 05 năm 2013, Hạnh bị chuyển đến trại giam Xuân Lộc tỉnh Đồng Nai. Khi chuyển trại, Hạnh cũng không được mang theo đồ dùng cá nhân tư trang quần áo. Gia đình phải sắm đồ dùng lại toàn bộ. Trại giam buộc Hạnh phải lao động, Hạnh lấy lý do bệnh không lao động. Công an buộc Hạnh làm bản kiểm điểm và ký tên nhận tội rồi mới giải quyết cho nghỉ bệnh, Hạnh không thực hiện, công an dàn cảnh dùng tù nhân hình sự đánh hội đồng Hạnh, trong đó một lần đánh hội đồng Hạnh khi Hạnh đang tắm tại nhà tắm trước sự chứng kiến của công an trại giam.

                      Trên đây là bản tường thuật của tôi về việc Hạnh bị bắt giam, bị hành hạ đánh đập trong tù với những phiên toà bất minh.
                      Đó chỉ là những điều tôi biết được, khi có thông tin mới tôi sẽ tiếp tục trình bày. Tôi xin được trình bày một cách tường tận, trung thực để các tổ chức bảo vệ nhân quyền trên toàn thế giới xem xét và can thiệp giúp đỡ những tù nhân tôn giáo, tù nhân lương tâm và tù nhân chính trị Việt Nam, vì dưới hệ thống công an trị của đảng cộng sản Việt Nam vô cùng tàn bạo, man trá khi thẩm cung, hành hạ đánh đập khủng bố tinh thần phạm nhân và bắt bớ, xử án không theo trình tự quy định của pháp luật. Mạng sống, nhân phẩm con ngươi không được tôn trọng và không được bảo vệ. Một chế độ thối nát, mục ruỗng, xấu xa và tàn bạo.

                      Người làm tường trình
                      Trần Thị Ngọc Minh

          đơn đề nghị

          © Tác giả gửi đăng
          © Diễn Đàn Người Dân ViệtNam

          Quân Sử Việt Nam (TOP)