Trang Sử Thiên Nam

Người Tù Trương Văn Sương

trương văn sương

Nước Nam ngày ấy điêu linh
Khói binh lửa loạn chiến tranh điêu tàn
Thân trai nhựa sống tuôn tràn
Văn Sương đứng dậy tỏ hùng dũng oai


Vận mệnh đất nước trong tay
Đấu tranh không mỏi chỉ mong thanh bình
Vì yêu nước đã quên mình
Hy sinh tất cả chỉ vì non sông


Ông trời sao nỡ phụ công
Giúp cho Cộng Sản chiếm đi Nam triều
Anh hùng bị bắt rất nhiều
Nhưng rồi lần lượt cũng đều thả ra


Chỉ riêng ông quyết không tha
Văn Sương ngồi đếm ngày qua mỏi mòn
Giờ đây năm tháng sống còn
Kẹp cùm tra tấn đáp đền hùng anh


Nhớ rằng thưở tóc còn xanh
Khắc trên vách đá không phai lời thề
Anh em sát cánh vai kề
Giờ đây đau khổ chỉ còn mình ông


Thế rồi ba mươi ba năm
Chẳng ai còn nhắc anh hùng vô danh
Án tù mãi mãi chung thân
Từ thời còn trẻ đến nay đã già


Ngày ông về đến mái nhà
Thì người vợ đã lui về âm ty
Bàn thờ di ảnh là đây
Ông nhìn rơi lệ “anh về bên em”


Con cái sống chẳng ấm êm
Nghèo tiền dốt học bởi cha đi tù
Sống trong khinh miệt hận thù
Tương lai tăm tối hận loài bất lương


Thế rồi một tối Văn Sương
Ngã lâm trọng bệnh trút hơi ly trần
Số ông bạc bẽo vô phần
Cốt tro không có còn chờ bao lâu


Vạn đời rơi nhỏ dòng châu
Khóc ông xưng tụng vang danh anh hùng
Lúc xưa sống tại dương trần
Tấm lòng bác ái không thù hận ai


Tự hào mình chẳng làm sai
Vì yêu tổ quốc thanh xuân điêu tàn
Ngày xưa danh lợi chẳng màng
Bạo tàn lao ngục quyết không cúi đầu


Anh hùng chuốc ngược thảm sầu
Trái tim bạn hữu suốt đời nhớ ông

Sử Thiên Nam

 

Quân Sử Việt Nam (TOP)