Trang Lu Hà

Nguyễn Thị Lộ Bậc Tài Danh

bà nguyễn thị lộ, nguyễn trải tiên sinh

Tượng Nguyễn Trãi tiên sinh và bà Nguyễn Thị Lộ tại đền thờ ở Vườn Vải (tỉnh Bắc Ninh)

Trong các hàng liệt nữ văn thi sĩ tài sắc uyên bác cuả Việt Nam tôi rất ngưỡng mộ Bà Nguyễn Thị Lộ.  Mặc dù các triều đại phong kiến bọn sử gia xôi thịt hoàng tộc cố tình lấp liếm công trạng bôi nhọ bà, vu cáo kết án bà. Nhưng theo tôi bà là ngôi sáng sáng nhất trên bầu trời trí tuệ văn chương Việt Nam.

Liệt Nữ Ngàn Thu
kính bái hương hồn Bà Nguyễn Thị Lộ

Thân xác thiếp trĩu đè tâm quả
Do âm dương biến hoá mà thành
Mẹ cha dung dưỡng hiếu sinh
Tam tòng tứ đức phân minh rạch ròi

Trỏ trái núi nguyệt soi da diết
Vạch nước sông tha thiết một lòng
Cùng chàng đầu bạc răng long
Nàng Ban ả Tạ gương trong vạn đời

Người quân tử Ưc Trai sau trước
Đạo thánh hiền uyên bác cổ kim
Tỵ hiềm oan ức máu tim
Thủy chung liệt nữ chàng tìm nơi nao

Miệng cú diều đủ điều đơm đặt
Nguyễn Thị Anh trì triết điêu ngoa
Ngọc Dao châu lệ nhạt nhoà
Lễ nghi học sĩ một toà kim cương

Trong hang tối bóng rồng ẩn vực
Nắng đầu xuân từng bước sáng loà
Chính danh giữ lẽ thuận hoà
Lòng son vằng vặc ngọc ngà chàng ơi!

Bậc tài trí thói đời ganh ghét
Phận đào tơ cầm sắt duyên trời
Cương thường sương gió quản chi
Cây cao há phụ sắn bì bìm leo

Vậy xin hãy vững chèo tay lái
Vì giang sơn dòng giõi Lạc Hồng
Bình an hạnh phúc quê hương
Sao khuê soi sáng nỗi lòng Mạnh Khương.

11.6.2012 Lu Hà

Tình Cô Bán Chiếu Gon
Kính bái hương hồn nữ nghi học sĩ

Nàng ở tây hồ bán chiếu gon
Xiêu lòng quân tử buổi hoàng hôn
Đi đâu mà vội cho ta hỏi
Ướm hỏi cô nàng đã mấy con?

Đừng chớ vội vàng dưới bóng trăng
Tuổi vàng chanh cốm áng xuân hồng
Mối mai chưa có người thăm hỏi
Chồng vẫn chưa ai, sao có con ?

Tơ duyên Nguyệt Lão hay định mệnh
Quân tử thuyền quyên bén lưả nồng
Gái sắc trai tài chung góp sức
Kinh bang tế thế cứu non sông

Văn chương uyên bác bậc kỳ tài
Khắp chốn sơn hà dễ mấy ai
Học sĩ uyên thâm hàng cố vấn
Lễ nghi dạy dỗ lũ lang sài

Thương tiếc cho nàng gái chính chuyên
Vì dân vì nước nỗi lo phiền
Năm canh vò võ mình em chiụ
Miệng tiếng trong ngoài lũ nhỏ nhen...

Nguyễn Trãi chàng ơi có thấu chăng
Côn sơn xa cách tháng năm ròng
Sao chẳng chiụ yên mà ở ẩn
Tấm lòng ái quốc dưới sao trăng…?

Chúng đẩy chàng đi, chàng đẩy thiếp
Dứt lòng để vợ giúp quân vương
Khuyên ngăn dạy dỗ cho ai chứ
Một nước cờ liều có biết không?

Thiếp vẫn dùng dằng chưa muốn đi
Nhưng chàng nghe bạn hoá ra sai
Chui vào hang rắn đem thân mạng
Aí quốc trung quân món nợ đời…

Án sẵn từ ngày cứu Ngọc Dao
Chu di tam tộc để trên đầu
Lệ Chi đêm ấy trò gian kế
Lưỡi quỷ thị Anh máu đỏ ngầu...

Hồn ở suối vàng bao đắng cay
Ba trăm mạng sống thảm thương thay
Lễ nghi học sĩ là oan nghiệp
Cứu mạnh Tư Thành ai có hay?....

Căm giận oan hồn theo núi sông
Thánh Tông xuống chiếu giải oan chồng
Khổ chàng tuỉ thiếp sầu muôn cổ
Dậu đổ bìm leo phận má hồng

Triều thần hoàng tộc bầy chồn cáo
Lịch sử muôn đời nợ cháu con
Nỗi oan trung liệt bao giờ rửa
Cho mát lòng cô bán chiếu gon?...

2008 Lu Hà


Hận Sầu Ca

kính bái oan hồn Bà Nguyễn Thị Lộ

Như một loài hoa muôn sắc hương
Ngàn thu lưu đọng nỗi đau thương
Trần gian sa đoạ đầy tăm tối
Để mất lòng hoa mãi chói chang

Tráo trở mặt người dạ hiểm sâu
Khinh loài dê chó lấn chen nhau
Đem thân son phấn lưà vua trẻ
Nên để ngàn thu hận oán sầu

Lũ chúng giết nàng thật dã man
Nữ nghi học sĩ vạn muà xuân
Trăm hoa tàn lụi đời dung tục
Riêng đoá tâm sen chẳng nát tàn….

Có một bài thơ gửi cỏ cây
Ru hồn nữ sĩ mãi cao bay
Vi vu mây gió đừng buồn nhé
Ai ở trần ai vẫn nhớ ai?....

Giọt lệ năm nào thật xót xa
Vùi trong cát bụi gió mưa sa
Căm loài quỷ dữ trong hoàng tộc
Muối mặt gương trong bụi bám mờ

Thương nhớ oan hồn một chúng sinh
Hay là Thị Kính chốn điêu linh
Vì ai phải chiụ bao cơ cực
Một tấm lòng trong nặng nghiã tình

Chúng đổ cho nàng hại Ức Trai
Tiền thân con rắn báo oan đời
Khôn thiêng miệng lưỡi quân lèo lá
Vở kịch hoàng cung bịt mũi cười

Có phải gừng cay muối mặn lòng
Mà hồn Nguyễn Trãi vẫn thê lương
Vân du muôn chốn tìm sao thấy
Để lời trăng trối gửi non sông....

Bi kịch bi tình ôi thảm thương
Thương chồng ái quốc nghiã quân vương
Vì cây dây cuốn nên mang tội
Hận kẻ phanh thây tắm pháp trường

Hồ tây nhớ buổi sóng lăn tăn
Thơ thẩn kià ai mải ngắm nhìn
Trong ánh hoàng hôn chiều vụt tắt
Thương chàng thi sĩ đón trăng lên

Người ấy mà sao thật mến thân
Phong tư đạo mạo dáng phong trần
Thanh cao trán rộng hàng quân tử
Lá thắm thơ đề đợi gió xuân

Ướm hỏi cô nàng chuyện ái ân
Thon thon rực rỡ đoá hương trần
Trai tài gái sắc trong thời thế
Chung sức chung lòng với nước non.....

Chúng bảo rằng ai là rắn xưa
Tung tin bịa đặt với sơn hà
Già mồm ma quái hòng thêu dệt
Buôn phấn bán hồng trăng gió mưa...

Đau xót thương thay tuổi thiếu niên
Thâm cung vô độ chốn lăng loàn
Chè ngon tửu ngọt dâng ngôi báu
Nữ sắc thâu canh lụi sức tàn

Chuyện đã qua rồi Nguyễn trãi ơi
Tấm lòng trung nghiã có ai hay
Ngàn năm hận để chôn lòng thiếp
Chẳng chiụ Trương Lương lánh sự đời ?

Con cháu ngàn sau có biết cho
Thương bông sen nở giưã bùn nhơ
Thanh danh khí tiết chôn vùi lấp
Cái án Lệ Chi lệ ưá trào...

Chúng đã khép nàng tội giết vua
Vì nàng trí rộng đức nhân từ
Con hoang quỉ dữ mơ ngôi báu
Hoàng tử Tư thành lánh nạn xa....

Mong lập miếu thờ hương khói nhang
Ghi công liệt nữ đại công thần
Người đời mắt thịt không suy xét
Nên để ngàn thu hận lá vàng...

2008 Lu Hà

Quân Sử Việt Nam (TOP)