Trang Thơ Văn Của Thi Sĩ nguyễn duy ân

Hồ Chí Minh: Đại thi hào chôm chỉa!

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16

...

Trước oan linh cụ Huỳnh Thúc Kháng xin múa bút, kính họa:

Muộn lắm rồi!

Cướp nước xong rồi bán để xơi!
Lòng dân căm hận đã nung sôi!
Già Hồ xảo trá ngày thêm tỏ
Đảng Cộng gian manh chẳng giảm vơi
Vận nước! Tương lai càng tối mịt!
Tình dân! Thực tại quá u hoài
Nếu không nhất loạt vùng lên kịp!
Nước Việt tiêu tùng chỉ sớm mai!
(8.11.09)
nguyễn duy ân
(Báo Khởi Hành)

*

Hồ Chí Minh tráo thơ?

Tháng 3 năm 1946 trước khi ký thỏa hiệp cho Pháp đổ quân vào Bắc Việt, Hồ Chí Minh lúc đó là Chủ tịch Chính Phủ Liên Hiệp đã (chỉ thị bồi bút?) làm  bài thơ gởi cho cụ Nguyễn Hải Thần như sau:

Gặp gỡ đường đời ông với tôi
Hai vai trĩu nặng gánh chung đôi 
Tuy chia Nam Bắc chia bờ cõi
Vẫn một giang sơn một giống nòi
Đành chịu bàn cờ thua nửa ngựa
Hơn nghe miệng thế nói mười voi
Mấy lời nhắn nhủ cùng ai nhớ
Nước ngược buông câu phải lựa mồi

Hồ Chí Minh

Cụ Nguyễn Hải Thần, lúc đó đang giữ chức Phó chủ tịch Chính Phủ Liên Hiệp, không đồng ý kiến với Hồ nên đã họa lại bài bài dưới đây, rồi cụ từ bỏ chinh phủ gian trá của Hồ.

Ông biết mình ông tôi biết tôi
Đường đời gai góc phải chia đôi
Đã sinh tai mắt sinh tim óc
Nở phụ non sông phụ giống nòi
Bởi kẻ đem thân vào miệng cọp
Nên người đánh bạo cỡi đầu voi
Cờ tàn mới tỏ tài cao thấp
Há những như ai cá thấy mồi

Nguyễn Hải Thần

 Hậu họa:

Ông bịp làm sao được chúng tôi
Gian manh, chính trực chẳng đi đôi
Mép mồm xảo trá yêu dân nước
Bụng dạ cam tâm phản giống nòi
Sách lược phô trương vờ đuổi rắn
Mưu đồ kín đáo cố vời voi
Thực Dân Cộng Sản không cần biết
Chỉ biết thân danh đớp thỏa mồi

*

Chỉ biết thân danh đớp thỏa mồi
Vinh gì cõng rắn lại mời voi
Ông đem quỷ kế dìm non nước
Đảng lấy ma mưu diệt giống nòi
Những tưởng non sông về một mối
Hóa ra thế trận mãi phân đôi
Gian tà chính nghĩa không chung lẫn
Với Cộng ăn vàng chẳng có tôi.
12- 2000 
nguyễn duy ân

Trong sách “Hồ Chí Minh thơ toàn tập” nói trên, bọn bồi bút Việt Cộng đã tráo tên tác giả hai bài thơ, bài của Hồ Chí Minh chúng để tác giả là Nguyễn Hải Thần, bài hoạ của Nguyễn Hải Thần chúng đổi là của Hồ Chí Minh, có nghĩa là cụ Nguyễn Hải Thần muốn rước giặc Pháp vào và Hồ Chí Minh phản đối. Sự việc đã quá rõ ràng, nhiều nhân chứng vẫn còn sống mà bọn chúng đã ngang nhiên đánh tráo, bôi nhọ sự thật lịch sử!

Hồ Chí Minh đi nhiều nơi, đọc nhiều sách Đông-Tây, kim cổ; Hồ có trí nhớ dai nhưng lại mau quên (hay giả quên) tên của những tác giả, cho nên khi nói hay viết hồ cứ tự tiện thuổng nguyên câu, nguyên bài, nguyên cuốn của người khác rồi để tên mình vào cho chắc ăn! Vì nhiều quá không nhớ rõ, để tên người nầy sợ nhầm lẫn sang người khác?

Bản “Tuyên ngôn độc lập” rất “giá trị cao quý” Hồ đã bê nguyên một đoạn trong bản “Tuyên ngôn độc lập” của Hoa Kỳ, không một lời chú thích! Mấy chục năm ở Miền Bắc, cả đảng và toàn bộ sậu trí nô, bồi bút… đều xưng tụng tác phẩm “Tuyên ngôn” vĩ đại của Hồ. Sau khi chiếm được cả nước, nhiều người ở Miền Nam đã vạch mặt đạo văn của Hồ, bây giờ bọn văn nô, bồi bút Hà Nội mỗi lần ca tụng bản “Tuyên ngôn độc lập” đều rào đón “Bác đã trích dẫn một cách sáng tạo bản tuyên ngôn của Hoa Kỳ!” Thật là trơ trẽn!

Về văn, Hồ Chí Minh viết lấy rồi để tên giả như Trần Dân Tiên, T.Lan để bốc thơm, tự phong Thánh cho mình!

Về thơ, Hồ chôm nguyên cuốn như “Ngục Trung Nhật Ký” hoặc cho đệ tử viết những bài trong những hoàn cảnh đặc biệt (như đã nói ở trên) rồi để tên mình là tác giả!

Đó là nhân cách của nhà “văn hóa lớn”, nhà “đại tư tưởng”, nhà văn  nhà thơ “vĩ đại” Hồ Chí Minh!

12/3/2011
nguyễn duy ân

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16

Quân Sử Việt Nam (TOP)