Trang Thơ Của Thi Sĩ Vĩnh Nhất Tâm

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30

Lời tác giả:
Nạn chia đôi đất nước, và lấy giòng sông Thạch Hãn ngăn đôi hai miền Nam Bắc, thì chẳng khác nào là nhắm mắt theo Tàu Cộng của bè lũ Hồ Chí Minh.

Điều này không còn ai trong Cộng đảng có đủ cơ sở lý luận để  phủ nhận được việc HCM và đồng bọn đã gián tiếp làm một gạch nối cho Mao Trạch Ðông tiếp bước tiền nhân của người Hán, đã vượt ải Nam Quan để chiếm lĩnh nếu không muốn nói là tái xâm lăng nước ta.

Một trang sử tự vệ của dân tộc Việt Nam, đã trải mấy ngàn năm đã chứng minh: Từ ngàn xưa cho đến thời nay đối với phương Bắc trong bất kỳ thời đại nào cũng nuôi mộng thống trị phương Nam không bao giờ dừng lại cả. Bọn chúng chỉ chờ chực có cơ hội duy nhất dưới mọi hình thức để biến Việt Nam như Tây Tạng ngày nay, nếu không nói là một tỉnh của Tầu.

ANH HÙNG TIẾP BƯỚC TIỀN NHÂN GIỮ NƯỚC

(Tưởng niệm những bậc Anh Hùng trước và sau 30- 04- 1975, nhân ngày lễ Quân Lực  của Quốc Gia Việt Nam)

Dòng Việt-tộc trước sau dù dâu bể,
Phải chủ quyền mới độc lập giang sơn.
Phải tự do nước mới mạnh, dân an.
Ấy là lẽ quang minh vòng chính đạo.

Nhưng nghiệt thay! Cả bọn người thô bạo (1)
Cùng giống nòi mà lòng sói, dạ lang.
Ðúng dã tâm đi cướp đoạt giang san...
Dùng thủ đoạn thật đê hèn, bất chính.

Bao biến đổi thăng trầm vì quyền bính,
Đẩy dân vào bỉ cực, nước lâm nguy.
Ngẫm mà đau bao công sức trường kỳ,
Của tiên liệt đã dày công giữ nước.

Kể sao hết những Anh Hùng sau, trước!
Mấy ngàn năm tự vệ, đuổi Bắc phương.
Ngót trăm năm giặc Pháp thuộc Tây dương,
Tiếp trang sử điểm tô cờ độc lập.

Thật trớ trêu, bọn vô thần quỉ nhập!
Cướp công trình của muôn vạn sinh linh.
Mang âm mưu do đế quốc trá hình,
Làm nô lệ, dựng chiêu bài Mác-xít.

Ðưa dân nước vào con đường mù mịt,
Chưa bao giờ phải cùng cực, suy vi...
Ách ngoại nhân, một chủ nghĩa man di (2),
Xé đất Mẹ thành hai miền Nam Bắc.

Máu hào kiệt trước sau vì xã tắc,
Giữa gọng kềm ba thế lực ngoại lai (3).
Ðã vô lương tận dụng những tay sai,
Dâng đất Mẹ, làm chiến trường thí điểm.

Mấy mươi năm trải dài trong cuộc chiến,
Mất chủ quyền như mất cả giang san.
Ðể đạn bom phá vỡ đến điêu tàn,
Do ba nước liệt cường (4) chung bá đạo.

Hàng con cháu của Quang Trung, Hưng Ðạo...
Từng lớp người đi bảo vệ quê hương.
Quyết đập tan những huyền thoại “thiên đường”
Của Hồ tặc mang voi dày đất tổ.

Bao tướng sĩ hóa ra người thiên cổ!
Xương, thịt mình vun đắp mảnh quê hương.
Máu, da vàng nhuộm thắm nước Hùng Vương,
Cho Việt-tộc không rơi vào diệt chủng:

…, Phạm Phú Quốc vượt không gian lồng lộng,
Cánh chiêm bằng vang dội khắp muôn phương.
Mang theo Anh, một sứ mệnh phi thường,
Phá sào huyệt, diệt quân loài quỉ đỏ.

Anh ra đi...muôn thu vào đất tổ,
Hiến đời trai, tô điểm dãy giang sơn.
Cho màu cờ độc lập dưới vừng dương,
Cho dân tộc khỏi rơi vào xiềng xích.

…, Nguyễn Văn Ðương, anh hùng lưu chiến tích,
Ðồi “Tử Thần” còn ghi mãi tên Anh.
Lòng can trường xem nhẹ giữa tử, sanh...
Quyết tiêu diệt quái thai loài “vô sản”.

Nơi sào huyệt, đất Hạ Lào, biên cảnh,
Những chàng trai đất Việt, giống kiêu hùng.
Không thể nào nhìn quốc phá, gia vong,
Trong cuồng vọng của lũ người vô đạo.

…, Nguyễn Ðình Bão, vị thiên thần Mũ Ðỏ
Bước hiên ngang vào trang sử oai hùng...
Trên đồi cao, nơi rừng núi chập chùng
Cạnh An Lộc, địa danh lừng chiến sử...

Ðồi Chạt-li (Chalie) mang Anh vào bất tử!
Thân Anh nằm trong tấm vải khăn sô.
Máu của Anh tô thêm đậm màu cờ,
Cờ Chính Nghĩa của giống nòi dân Việt.

Những danh Tướng từng diệt quân Mác-xít,
Phản bội giống nòi, theo kẻ thù chung (5).
Rước ngoại nhân vào phá hoại non sông,
Theo Hán Cộng, khác nào đi bán nước.

Đổ Cao Trí, Tướng lưu danh thao lược,
Đứng ngang hàng, cả Ba Tướng (6) tài ba.
Các sư đoàn… Cộng Sản phải đành thua,
Chạy trốn chết (7) sang ở nhờ Cam-bốt.

Thật đáng tiếc! Ông ra đi đột ngột,
Trên trực thăng nổ cháy giữa không gian.
Thật lạ lùng! Hay vận mệnh giang san?
Tướng tài giỏi hóa ra người thiên cổ?

Trong chiến sử, Tướng Trí, Thanh (8) chứng tỏ:
Những võ công oanh liệt của Tiền Nhân:
Như Quang Trung từng đại thắng quân Thanh.
Lý Thường Kiệt, Bắc chinh vang lừng ngõ.

Cả ba trận tan tành quân Mông Cổ,
Đức Thánh Trần, Thế giới sử lưu danh.
Nước Việt ta là một nước hùng anh,
Tài xuất chúng, ngàn năm lưu sử Việt.

Nguyễn Văn Hiếu ngoài cuộc đời thanh khiết,
Còn tinh thần một kẻ sĩ Việt nam.
Ông thác đi…(8), lập luận chẳng vững vàng?
Trong quân sử lưu danh hàng Tướng Soái.

Ông để lại cho đời sau sùng bái,
Với tấm lòng sĩ khí khó mà phai.
Tiếc non sông sớm mất những anh tài,
Khi đất nước lâm vào vòng khắc nghiệt.

Nguyễn Khoa Nam, người tài cao, dũng liệt,
Thác huy hoàng cho con cháu ngày mai.
Cho tiền đồ, đất tổ ở tương lai,
Noi gương sáng ngàn thu dòng sử Lạc. 

Máu hào kiệt tô ngời gương bất  khuất,
Như nước nguồn lưu chảy mãi thiên thu.
Không vì danh, chẳng vì lợi riêng tư,
Vì dân tộc: đời đời trong bất diệt.

Lê Văn Hưng vốn con dòng tuấn kiệt,
Mấy ngàn quân giặc Cộng cũng tan tành.
Nơi chiến trường An Lộc mãi lưu danh,
Chôn chuyên chính rạng ngời dân chủ Việt.

Ông đã thác, danh đời đời không mất!
Mãi sống còn cho độc lập, tự do...
Không nhân danh chuyện diệt đế, tái nô,
Chỉ tranh đấu cho chủ quyền nước Việt.

Lê Nguyên Vỹ, người giữ tròn khí tiết,
Gương anh hùng muôn thuở của Bình Long.
Quyết noi theo Hoàng Diệu, Nguyễn Tri Phương,
Không để giặc làm ô danh sử Việt.

Trai đất Việt luôn giữ lòng thanh khiết,
Bằng trái tim dân tộc với niềm tin...
Hết một lòng theo sự nghiệp tổ tiên,
Thật xứng đáng lưu danh cho hậu thế.

Hồ Ngọc Cẩn vốn hiên ngang, mẫn nhuệ,
Vẫn một lòng, một chí giữ quê hương.
Phút hiểm nguy vẫn dòng máu quật cường
Khi  phỉ Cộng đem Ông ra hành quyết.

Trần Văn Hai, như bao người khí tiết!
Bậc anh hùng vì thế cuộc sa cơ...
Không thể nào để bọn giặc làm nhơ,
Bèn tuẫn tiết không buông tay chịu trói.

Dân tộc Việt mấy ngàn năm nối dõi,
Gương anh hùng không thể luận vu vơ...
Rước ngoại nhân để thực hiện ý đồ,
Trên xương máu của giống nòi dân Việt.

Phạm Văn Phú đã một thời oanh liệt,
Rất can trường nơi mặt trận biên khu.
Nhưng chẳng may rơi vào thế hỏa mù...
Bọn vô sỉ chơi lắm trò ma thuật....

Ông đã biết hoàn toàn sai chiến thuật,
Lệnh ban hành: “Triệt thoái khỏi cao nguyên!”
Nhưng làm sao khi thế cuộc đảo điên
Ðành ôm hận cho đến giờ tắt thở.

…, Nguyễn Vĩnh Liệu đã hiên ngang trả nợ!
Chí tang bồng chẳng hổ thẹn nam nhi.
Quyết một lòng thề không bỏ ra đi...
Tròn tiết khí làm thân trai đất Việt.

Khi Nam-Tín lâm vào giờ khắc nghiệt
Anh bình tâm cho đến phút sau cùng...
Vẫn ung dung trong khí phách oai hùng
Thà chịu chết không buông tay cho giặc.

Dân nước Việt sẽ một mai khôi phục
Vì giang sơn, vì dân tộc sống còn...
Không thể nào để cho lũ giả nhơn
Phản dân tộc mang voi giày đất tổ.

…, Trần Văn Bá lên đường không do dự,
Thắp lửa thiêng vùng dậy chí phi thường.
Mưu tìm đường quang phục cứu quê hương,
Ðang rên xiết trong tay loài nanh vuốt.

Anh đã thác, chưa đạt thành đại cuộc
Vẫn còn Trần Văn Bá nối nhau đi...
Tiếp lửa thiêng theo sứ mệnh cứu nguy
Ðưa dân tộc thoát khỏi vòng bị trị.

Dòng lịch sử trải qua bao thiên kỷ...
Còn bạo quyền, còn tranh đấu không ngưng.
Sống noi gương chí lớn của Trưng Vương
Ðã vạch rõ lằn ranh quyền tự chủ.

Còn trời đất, còn tiếng vang hùng sử,
Sự tồn vong đã xác định rõ ràng.
Cho cháu con sau kế nghiệp kinh bang,
Quyền tự chủ là niềm tin vĩnh cữu.

Vĩnh Nhất Tâm (Thi tập Cõi Lòng)

#1 Chỉ bọn đầu sỏ Cộng sản Bắc bộ phủ.
#2 Chỉ chủ nghiã: Mác-Lênin-Mao.
#3,4 Mỹ, Tàu, Nga
#5 Chỉ giặc Hán
#6 Đại Tướng Đỗ Cao Trí là một tài năng kiệt xuất của Quân Lực VNCH. Thật hiếm có một tướng lãnh nào của chúng ta vừa có mưu lược vừa có dũng khí như Tướng Trí. Ông luôn chủ động đánh trúng địch vào chỗ bất ngờ nhứt và luôn xuất hiện ở điểm nóng nhứt trên chiến trường. Nếu Pháp có De Lattre De Tassigny, Mỹ có Patton, Đức có Rommel, thì VNCH chúng ta có Đỗ Cao Trí. (Trích từ : David Fulghum, Terrence Mailand South Vietnam on Trial - The Vietnam Experience.
Boston Publishing Company
  chuyển ngữ: Trương Dưỡng)
#7 Đại Tướng Đỗ Cao Trí với tài thao lược xuất chúng, chỉ trong một thời gian ngắn, vừa bình định xong lãnh thổ đem lại an ninh ở nông thôn, vừa mở các cuộc hành quân tấn công liên tục các Sư Đoàn Cộng Sản Bắc Việt: Công Trường 5, 7, 9, và các Trung Đoàn Địa Phương Việt Cộng ở các tỉnh Biên Hòa, Hậu Nghĩa, Bình Dương, Tây Ninh, Long Khánh, Phước Tuy, Bình Long và Phước Long, gây cho chúng nhiều tổn thất nặng nề buộc chúng phải rút chạy qua trú ẩn trên lãnh thổ Campuchia. (Trích dẫn cùng sách trên)
#3 Tương Đỗ Cao Trí và Nguyễn Viết Thanh.
#8 Những nghi vấn về cái chết theo bút ký của nhà văn, Đại Úy Nhảy Dù Phan Nhật Nam.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30

 

Quân Sử Việt Nam (TOP)