Thơ Văn

Sài Gòn Buồn Tàn Thu


Huỳnh-Mai St8872   

Dạ Lệ Huỳnh

Mưa hắt hiu rủ sầu màu cờ đò;,,,
Buồn thu Saigon máu ứa con tim,
Gió heo may lạnh buồn cây súng gẫy,
Giọt lệ thu rơi sao chảy ngập lòng?;...
Lá đổ me rơi điệp vàng ngập lối,
Trải thãm cho đời vào cuộc lãng quên,
Nước mắt mùa thu tình đời tôi khóc,
Thay cho chinh phụ bên song đợi chồng
Tiếng khóc đòi cha võng đưa kẽo-kẹt;
Mẹ già chong đèn mờ mắy thu đêm,

xox

Tiếng thu lóc-cóc vang trong phố vắng
Gỏ nhịp"tiếu mì"hồn nước mênh mông,
canh thu khuya-khoắc im lìm tiếng súng,
Giật mình tỉnh giất bomb nổ trong lòng,
Tháng ngày cải tạo những đêm không ngủ,
Cho hồn đi hoang ;.lối cũ tìm về;
Bước chân kỹ niệm chỉ là tan vở,
Đèn đường vàng-vọt đếm giọt thu rơi,
Góp bao phiền muộn chất đầy thương nhớ,
Ảo ảnh phai tàn mờ phù sương thu,

xox

Thu Saigon man-mác miền cổ kính,
Dáng thu yểu điệu giai nhân thẹn thùng,
Thu nay thành Hồ chợt mưa chợt nắng,
Chợt nam chợt nữ ghế đá công viên,
Ai biết gì đây;?... dưới cội me già, 
Thẹn thùng lá úa lá phải ngừng bay,
Thu xưa tao nhã thu nay sở thú;?
Thành Hồ chiếm đoạt nho xanh Saigon,
Cáo cầy loạn đả gà nhà mất nước,
Thu về Saigon mang cả rừng xanh;

xox 

Buồn thu tiếp nối kiếp đời cải tạo,
Thu Saigon buồ lắm;...có gì vui,?
Sấm nổ ngang trời chợt mưa khi nắng,
Mong manh hy vọng lại buồn trắng tay,
Ánh sáng cuối hầm không ngờ hố thẵm,?...
Hồn thu tan tác như lá me bay,...
Đòi thu chết;...trên ngàn cây nội cỏ;
Đời tôi chết;...trên mãnh vở qyê hương;/...
Đến;...không quê hương,về;...không tổ quốc?...
Tôi là"vô sản"quê hương mất rồi;?...

Huỳnh-Mai
[Mùa thu chết]

 

 

 

 

Quân Sử Việt Nam (TOP)