Thơ Văn - Trang Thơ Thi Sĩ Ngô Minh Hằng

danh nhân lịch sử việt nam, tổng thống ngô đình diệm

Ngô-minh-Hằng | Hoài Ngô

Hoài Ngô ? Vâng, nếu hoài Ngô
Tiếc thương nhà Việt cơ đồ, đã sao ???
Nhờ Ngô, đất nước, đồng bào
Đã cùng thế giới tự hào vươn lên
Quốc Gia chính nghĩa dựng nền
Công bình, dân chủ, nhân quyền, tự do
Dân thì hạnh phúc, ấm no
Nước thì xây dựng nhỏ to công trình
Nâng cao dân trí, dân sinh  
Vui tươi thành phố, thanh bình làng thôn

Giặc Hồ vuốt sói nanh chồn
Hàng rào chiến lược, oán hờn, thua cơ




Hoài Ngô ?  Đúng. Phải hoài Ngô
Khi mà tổ quốc bên bờ diệt vong
Vì Hồ mà cả non sông
Đau thương nhục tủi, cùm gông, ngục tù
Dân nghèo thiếu cả khoai ngô
Đảng giàu thừa mứa từng bồ đô la 
Dân nghèo không cửa không nhà
Đảng giàu vàng nạm chói loà tư dinh
Cướp dân, đảng cướp tận tình
Đã gần thế kỷ điêu linh vì Hồ
Trẻ thì đảng cướp tuổi thơ
Già thì đảng cướp nơi nhờ tấm thân
Những người con gái đang xuân
Nước ngoài rao bán, đảng khuân tiền về
Thanh niên chẳng được xây quê
Mà ra "nước bạn" làm nghề lao nô !
Quê, đầy cây cháu "bác" Hồ
Rừng xanh, cầm luật côn đồ xử dân ...
Người dân oan khổ vô ngần
Sống trong guồng máy bất nhân của Hồ

*

Hoài Ngô, nếu có hoài Ngô
Để cùng diệt lũ giặc Hồ, nên chăng ??
Cớ chi mà lại bất bằng 
Và sao nguyền rủa người rằng "Hoài Ngô ?" 
Ai thương dân, xót cơ đồ
Thì không căm hận nhà Ngô bao giờ !
Trừ bày yêu nước thời cơ
Hoặc là chính bọn "Hoài Hồ" mà thôi

*

Công tâm, ai hiểu thói đời

Đều thương Cụ Diệm, xót người hiền nhân !

Ngô-minh-Hằng

 

 

Quân Sử Việt Nam (TOP)