Thơ Văn - Trang Thơ Thi Sĩ Ngô Minh Hằng

Ngô-minh-Hằng | Còn Chần Chờ Gì Mà Chưa Đứng Dậy?

(gởi về quê hương và dân tộc Việt Nam, mọi lứa tuổi, mọi ngành, mọi giai cấp xã hội . Xin giúp phổ biến . Tác giả  ghi ơn . )

Còn chần chờ gì mà chưa đứng dậy
Ơi gái, ơi trai, rường cột sơn hà
Ðảng dâng cộng Tàu núi sông ta đấy
Mình mất nước rồi ... em có xót xa ?...

Còn chần chờ gì anh  chưa đứng dậy
Ðảng lừa anh từ thuở vượt Trường So+n
Mấy chục năm hoà bình, anh có thấy
Ðảng gây thêm bao tang tóc căm hờn ???

Ðảng cướp các anh máu xương, tuổi trẻ
Ðảng cướp toàn dân nhà cửa ruộng vườn
Ðảng cướp quyền người của bao thế hệ
Nhưng rước Tàu vào dâng đất quê hương !!!

Còn chần chờ gì mà chưa đứng dậy
Hỡi những người  dân yêu chuộng công bình
Ðồng loạt vùng lên để cho đảng thấy
Vì giống  nòi, ta đâu ngại hy sinh !

Cho đảng biết những đòn thù của quỉ
Chẳng bao giờ nao núng được dân ta
Lòng ái quốc lưu truyền bao thế kỷ
Từng oai hùng, lẫm liệt khải hoàn ca ...

Cho đảng biết đảng đến ngày hấp hối
Triều đang dâng, nước  cuốn sẽ  tung bờ
Những ánh lửa trong từng con mắt đợi
Ðảng đủ tro than tro chỉ một  vài giờ ...

Ðã đến lúc toàn dân ta đứng dậy
Ðiểm mặt bạo quyền, cứu nước, cứu nhau
Ta  đừng lại  là ta lùi lại đấy
Lùi lại là ta lỡ mất chuyến tàu

Lỡ mất chuyến tàu là ta lỡ hết
Là khó còn cơ hội cứu đời ta
Kìa, Tây Tạng, sống mà như đã chết
Sống đau thương không đất nước sơn hà ...

Sống nô lệ trong hờn oan tủi nhục
Trong vuốt nanh tàn bạo của quân Tàu
Cuộc sống ấy, nếu ta không muốn sống
Thì  hãy mau, ta bước với hoàn cầu !!!

Còn chần chờ gì mà chưa đứng dậy
Ðứng dậy đưa đời ra khỏi biển dâu ....

Ngô-minh-Hằng

Quân Sử Việt Nam (TOP)