Quân Sự Thời Việt Nam Cộng Sản                   

Sau ngày Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam:Ngao ngán và phẫn nộ

1, 2

TS. Phan Van Song
January 22, 2011

Đại hội đầu voi, bảy ngày, 1400 đại biểu.  Kết quả đuôi chuột : Trung Cộng đề nghị, Đại hội bình bầu Tổng Bí thư — Nguyễn Phú Trọng.

Từ ngày 12 tháng giêng Đại hội lần thứ XI Đảng Cộng sản Việt Nam kéo dài đến ngày 19. Bảy ngày với 1400 đại biểu. To lớn!  tốn kém! để làm gì ? Để sắp đặt lại nhơn sự lãnh đạo và sau đó trình làng với các Đảng viên cùng Đảng Cộng sản Việt Nam và Trung Quốc  ?  Sau Đại hội lại mở tiệc ăn mừng liên hoan chúc tụng vái nhau. Lại tốn tiền nữa ! Ai chi tiền đây ?

Nhưng mọi sự đã sắp đặt sẵn rồi : vẫn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dủng, và các ghế quan trọng đã được chia chác sắp đặt rồi,  cái nào cho ông Trương Tấn Sang, cái nào cho ông Nguyễn Sinh Hùng …và đặc biệt ông Nguyễn Phú Trọng  phải  là Tổng Bí  Thư Đảng Cộng sản Việt Nam vì Trung Cộng muốn vậy ! Và kết quả hôm nay : Ông Nguyễn Phú Trọng  là Tổng Bí Thư Đảng.   

Viện cớ các vị nầy sẽ  thay các ông cũ về hưu để lãnh đạo Đảng và đưa người của Đảng sang cầm quyền Nhà nước và Chánh phủ. Nhưng nếu ta nhìn vào 14 người của Bộ Chánh Trị thì chỉ có 5 người mới. Vậy thi đổi mới ở đâu ?

Và Đại Hội Đảng để làm gì ? Ban lãnh đạo của Việt Nam sau Đại Hội Đảng Cộng sản  cũng không có khuôn mặt nào mới mẽ cả. Trái lại vai trò làm đầy tớ của Trung Quốc lại rõ ràng hơn. Khi một nước ngoại bang đề nghị một nhơn vật vào làm Tổng bí thư Đảng mà nhơn vật ấy được bầu đúng vào vai trò  đề nghị thì ta gọi là gì ? Vậy thì  đâu là quốc thể  ?

Thế mà từ mấy tháng nay Đảng Cộng sản đã phải sửa soạn rất kỹ Đại hội nầy. Đúng vậy ! Từ mấy tháng nay, để sửa soạn cho Đại Hội được yên lành, để giữ an ninh cho Đại hội không để những « phần tử phản động / diển biến hòa bình / đòi hỏi dân chủ » phá hoại nên Thủ tướng chánh phủ phải ra chỉ thị cho các lực lượng công an, cảnh sát võ trang, cùng với cả một số đơn vị quân đội giữ gìn an ninh, an toàn và trật tự xã hội.

Do đó mà hàng loạt các  luật sư bị bố ráp, hành hung, đàn áp, uy hiếp.  Do đó mà các mục sư Tin lành bị đánh đập, khủng bố, bắt nhốt. Do đó mà các con chiên Cồn Dầu bị công an đánh chết, và đặc biệt sáng 5-1-2011, ngon lành hơn nữa, tùy viên chánh trị Christian Marchant của Sứ quán Huê Kỳ bị công an thành phố Huế xô đẩy và  hành hung khi ông đi ghé thăm Linh mục Nguyễn Văn Lý. Tất cả nhơn danh cho sự ổn định và yên lành cho Đại hội Đảng .

Tất cả ngần ấy để chuẩn bị cho Việt Nam có một khuôn mặt lãnh đạo Đảng Cộng sản và có thể cũng là một Chủ tịch nước mới (cho Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam) : Ngài Nguyễn Phú Trọng người được Đảng Cộng sản Tàu giới thiệu và sắp đặt.

thái thú Nguyễn Phú Trọng

Tổng bí thư Đảng và Chủ tịch Nhà nước ?

Đại hội một Đảng, các đảng viên  bầu Tổng bí Thư Đảng ấy, thôi đó ! cũng có lý ! Nhưng Bộ Chánh trị Đảng ấy lại sẽ đề nghị những lãnh đạo cho cả một đất nước và sẽ, nếu tin tức hành lang đưa tin trước ngày Đại hội đúng, thì chức Tổng bí thư đảng sẽ kiêm nhiệm thêm chức Chủ tịch Nhà nước đúng theo phương thức của chế độ của Mẫu quốc phương Bắc. Nhưng chức Chủ tịch Nước Việt Nam là một Chức vụ do  nhơn dân Việt Nam bầu cử hay bình bầu. Người dân Việt Nam có tiếng nói gì trong việc bầu cử vị lãnh đạo đất nước mình không ?

Những ngày trước Đại hội, những ngày trong Đại hội người dân làm gì ? nghĩ gì ?  có ý kiến gì ? và sanh hoạt ra sao ?

Những ngày ấy, ngoài những biểu ngữ treo rạp trời trên đường phố, trong không khí se lạnh của một mùa đông, người dân các thành phố lớn, hay ở ngay cả thủ đô Hànội, hay ngay cả ở các thôn quê chỉ biết lam lũ, làm ăn, lo chuyện sống còn hằng ngày . Kiếm sống, làm ăn trong khung cảnh chật vật, càng ngày càng khó khăn,  vật giá leo thang do khủng hoảng kinh tế, do nạn lạm phát, do đồng dollar tuy mất giá nhưng vẫn tăng. Và tệ hại hơn do nạn tham nhũng ! Nạn  tham nhũng ngày nay lan tràn từ ông lãnh đạo chóp bu đến ông trưởng phường trưởng xóm của các hạ tầng cơ sở. Bất công đầy rẫy trong một xã hội chụp giựt, tất cả đều dỏm, tất cả là « đểu » nghĩa là « giả hiệu », từ hàng hóa, đồ vật, đến cả lương thực, đến cả thuốc men, thậm chí cả con người, thậm chí cả bằng cấp.

Xã hội Việt Nam trước Đại hội Đảng đã thiếu hẳn dân chủ. Các nhà đấu tranh bất đồng chánh kiến, mặc dù đấu tranh  ôn hòa, vẫn tiếp tục ngồi tù hoặc bị quản thúc tại gia, hay dù có được thả về vẫn bị quấy nhiểu lúc chận bắt ngoài đường, lúc trát đòi đến đồn Công an làm việc hỏi cung : luật sư Lê Thị Công Nhân, luật sư Nguyễn Văn Đài,  thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung, nhà báo Điếu Cày, hay cô Phạm Thanh Nghiên cũng ngồi tù chỉ vì  có tội là ngồi tọa kháng trước khẩu hiệu « Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam » thôi !

Sau ngày Đại hội cũng vẫn tiếp tục thiếu dân chủ.

Lãnh đạo không thay đổi thì làm sao thể chế chánh trị thay đổi.

Đây là  cả một  mối nhục cho những người Việt Nam nói chung và công dân nước Việt Nam nói riêng  ! Liên Hiệp Quốc và quốc tế xếp  Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam vào hàng các nước độc tài, thiếu dân chủ, không có tự do báo chí,  không tôn trọng nhơn quyền,  một quốc gia  « công an trị, công an đàn áp », « một nước không bảo vệ được các quyền tự do cho người dân mình », «  một nước  mà  các người dân đấu tranh  để cho  các quyền công dân được tôn trọng và cho một nền  dân chủ phải đi nhờ cậy và dựa vào sự can thiệp của quốc tế đề dành lại tất cả các quyền tự do tối thiểu của quyền làm một con người », như Miến Điện, như Bắc Hàn, như Iran …

1, 2

 

Quân Sử Việt Nam (Top)