Quân Sự Quốc Tế

Nước cờ đang sáng dần 

Sau khi đọc một số bài phân tích, thảo luận, phiếm luận, các lời bàn trên diễn đàn và email trao đổi qua lại về chính sách đối ngoại "chìm" (không phải "nổi" - công khai chính thức) thì thấy rằng Mỹ đã và đang đi những thế cờ thật cao siêu, độc như thịt dzịt.

Mỹ đóng những dòng huyết mạch nuôi dưỡng Trung Cộng

Và đúng là chổ nào có quyền lợi hay nằm vào thế cờ cần phải công khai ra tay là Mỹ sẽ có mặt ngay, nhân danh hay viện dẫn mọi thứ lý do nghe rất hùng hồn, nhân đạo, đẹp đẽ. Không những có mặt mà còn giựt dây, thúc đẩy các nước đồng minh và LHQ nhảy vào vòng chiến như sự việc hiện đang diễn ra tại Libya, còn trong qúa khứ gần thì có Afganistan và Iraq.
 
Trong trường hợp Libya, tuy Mỹ là người đứng sau lưng giựt dây nhưng trước mặt vẫn tỏ ra "e then" chỉ chịu nhận mình là người hổ trợ (support) cho cuộc chiến này chứ không chấp nhận mình là người dẫn đầu  (lead). Tính cho đến nay thì cuộc nổi dậy của dân chúng Libya chống lại nhà độc tài Gaddafi đã kéo dài hơn 1 tháng mà vẫn chưa ngã ngũ tới đâu, mặc dầu ai cũng biết rằng trước sau gì Gaddafi cũng ra đi. Dĩ nhiên thế giới đều thừa hiểu rằng với khả năng quân sự của Mỹ thì chỉ cần một vài ba ngày (hoặc ít hơn) là có thể dọn sạch ngay cái "bộ lạc" Gaddafi (gọi là bộ lạc vì cái tính ông khoái ở lều).
 
 
Câu hỏi được đặt ra là tại sao Mỹ lại muốn chơi cái trò mèo vờn chuột để làm gì? Lý do rất dễ hiểu - Mỹ muốn tạo và kéo dài sự xáo trộn, bất ổn ở Libya để làm ngưng trệ hoặc chận đứng việc sản xuất và xuất cảng dầu hoả. Việc này gây ảnh hưởng rất nặng nề cho những quốc gia lệ thuộc vào nguồn dầu hoả của Libya, mà những khách hàng lớn nhất của Libya không ai khác hơn là Pháp, Đức, Ý và Trung Cộng.
 
Đó là lý do tại sao Mỹ chỉ muốn đóng vai trò "hổ trợ" và để cho các nước đồng minh, khối NATO, LHQ tự động sốt sắng, nhào vô khai chiến với Gaddafi (chứ không có thái độ phản kháng hay ù lì như trong cuộc chiến Iraq và Afganistan do Mỹ làm chủ xị). Vậy là Mỹ ngồi rung đùi, còn đồng minh thì lo xăn quần, vén áo đập cha nội Gaddafi và cũng có nghĩa là gián tiếp đập ông nội Trung Cộng giùm Mỹ (tức là khi Gaddafi ra đi thì ảnh hưởng và quyền lợi của Trung Cộng ở Libya cũng không còn).
 
(Trong thời gian vừa qua Trung Cộng cũng làm ra vẽ đạo đức, thương dân khi cho tàu chiến tiến vào bờ biển Libya với lời tuyên bố là để di tản 30000 công nhân đang làm việc ở đấy. Nhưng thật ra là tìm cách để hổ trợ và bảo vệ Gaddafi, tức là bảo vệ nguồn năng lượng mà Trung Cộng cần phải có. Tuy nhiên vì thấy phe của khối Tự Do đông và làm mạnh quá nên đành phải lép vế.)
 
Mỹ mở ra cho Trung Cộng một "sinh lộ"
 
Ngược lại, ở những nơi nào mà Mỹ không có quyền lợi hay nằm vào thế cờ mà Mỹ hoặc phải dùng "khổ nhục kế" hoặc không muốn trực diện với Trung Cộng thì Mỹ sẽ chơi cái tình vờ hoặc chỉ la làng cho có lệ. Ngược dòng thời gian xa thì điển hình có việc Trung Cộng tràn chiếm Tây Tạng, ngược dòng thời gian gần thì có Việt Nam với Ngày 30 Tháng Tư, Miến Điện với cuộc đàn áp đẫm máu các nhà sư  và dân chúng về việc biểu tình phản đối sự độc tài của nhà cầm quyền.
 
Nhìn vào bản đồ thế giới thì sẽ thấy rõ ràng Mỹ có mặt gần như hầu hết trên tất cả các quốc gia nằm vây quanh Trung Hoa Lục Đia (hoặc bằng những căn cứ quân sự hoặc bằng những ảnh hưởng ngoại giao, kinh tế, ....) trãi dài từ Kazakhstan, Afganistan, Pakistan, Ấn Độ, xuống tới Thái Lan, Mã Lai, Nam Dương rồi trở lên đến Phi Luật Tân, Đài Loan, Nhật và Nam Hàn. Đây là cái vòng vây của Mỹ nhằm chận đứng sự bá quyền và tầm ảnh hưởng của Đại Hán.
 
Tuy nói là bao vây, nhưng Mỹ đã mở ra một "sinh lộ" cho Trung Cộng đó là Biển Đông. Với con đường Biển Đông thênh thang Trung Cộng đã cho tàu chiến tung hoành khắp Biển Đông rồi tuyên bố hung hăng con bọ xít đường lưỡi bò, lưỡi heo mà chẳng gặp một sự chống đối nào đáng kể.
 
Vậy là ông Trung Cộng nhà ta hả hê, cho đóng tàu hàng không mẫu hạm để khống chế biển đông và đối đầu với Mỹ. Mà làm thì phải làm cho ra hồn, chứ đâu có phải đóng một chiếc thuyền rồng để chở gia đình, bà con, dòng họ của Hồ Cẩm Đào đi hóng mát trên sông. Do đó con tàu phải được trang bị những máy móc, thiết bị tân tiến. Nhưng chẳng lẽ chỉ có cái vỏ hàng không mẩu hạm không thôi thì hù được ai. Vậy là TC phải chế và trang bị các loại súng đạn, hoả tiển, phản lực cơ, ... cần thiết và thích hợp. Nhưng chỉ có đơn độc chiếc hàng không mẫu hạm thì cũng như tướng mà không có quân, ra trận là chết chắc. Vậy là Trung Cộng lại phải bóp bụng đóng thêm hàng chục (có khi lên đến hàng trăm) chiến hạm như hộ tống hạm, thuỷ lội hạm, khu trục hạm, thiết giáp hạm, tàu ngầm, v.v... vây quanh để bảo vệ chiếc hàng không mẫu hạm, như vậy thì mới được gọi là một hạm đội "ngang sức ngang tài" có khả năng đối đầu với Mỹ.
 
Bây giờ thử lấy cái máy tính ra để tính sơ sơ Trung Cộng phải chi ra bao nhiêu tỉ đô la để có thể thành lập một cái hạm đội như vậy thì sẽ thấy Mỹ quá độc. Đó là chưa nói đến chi phí bảo hành (maintenance cost) và chi phí vận hành (operation cost) về xăng dầu và tiền nuôi ăn báo cô vài chục ngàn thuỷ thủ trên tàu, rẽ nhất cũng phải vài triệu đô một ngày. Ôi "sinh lộ" cũng là tử lộ!
 
Mỹ còn chơi đểu là lâu lâu nhắm mắt làm ngơ cho Trung Cộng đánh cắp kỹ thuật của vài món hàng chiến tranh, nhưng thật ra là những thứ thuộc hạng thứ cấp (có những loại Mỹ đã lên danh sách cho về hưu). Vậy là Trung Cộng mắc mớp, bỏ công sức, tiền bạc ra chế tạo những thứ vũ khí chỉ đế trưng bày ở bảo tàng viện hoặc các loại vũ khí mà Mỹ đã biết tỏng tòng tong những cái ưu, khuyết điểm cũng như giới hạn của nó cho nên Mỹ đã có sẵn thuốc trừ khử hay giải độc.
 
 
Mỹ đang chiếu bí Trung Cộng
 
Tuy nhiên Mỹ luôn luôn tránh đụng chạm trực tiếp với Trung Cộng vì không có lợi, và nhứt là Mỹ không chủ trương gây chiến đánh Trung Cộng bằng quân sự mà chỉ dùng thế cờ chính trị, ngoại giao, kinh tế để làm suy yếu và tan rã Trung Cộng. Còn quân sự thì Mỹ chỉ dùng (hoặc không dùng) để hổ trợ, bảo vệ cho nước cờ của mình đã được dày công sắp xếp (có khi hàng 5, 7 chục năm) để khỏi bị "trật đường rầy" vì những yếu tố bất ngờ. Tuy không dùng sực mạnh quân sự để trực chiến với đối phương nhưng Mỹ lại luôn luôn dùng cái tiềm năng quân sự (những thứ vũ khí tối tân) để khích đối phương chạy đua vũ trang cho đến khi hụt hơi, tắt thở.
 
Ngoài ra như chúng ta đã thấy rõ qua những biến động gần đây tại Trung Đông và Bắc Phi thì Mỹ chỉ dùng "gậy ông đập lưng ông" tức là dùng chính người dân trong nước đứng lên đập đổ chính quyền của chính nước đó. Điều này thật khôn ngoan, vì làm như vậy thì ngoài mặt Mỹ sẽ không bị mang tiếng lại không bị thiệt hại về nhân mạng cũng như tài sản của nhân dân nước Mỹ. Nếu có bạo loạn, đàn áp xảy ra thì chính quyền của nước đó sẽ bị cả thế giới lên án là tàn bạo, dã man khi ra lệnh trù dập, tàn sát chính người dân của mình. Và đây cũng là cái cớ để cho Mỹ và các nước đồng minh can thiệp (nếu có lợi) với những lý do nhân đạo, bảo vệ người dân địa phương chống lại nạn diệt chủng. Trong khi đó người được ngấm ngầm "gián tiếp" hưởng lợi là Mỹ và nếu Mỹ có ra tay "cứu nhân độ thế" thì Mỹ lại được tiếng thơm hơn (như đang diễn ra tại Libya).
 
(Nhưng trực tiếp và công khai được hưởng lợi chính là người dân của chính đất nước đó, sau khi đã đấu tranh đòi lại được Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho dân tộc, cho đất nước của mình. Nghĩa là đôi bên đều có lợi [it's a Win-Win situation], nhưng cái lợi của Mỹ luôn luôn là cái lợi tiên quyết.)
 
Còn Trung Cộng thì đang mất dần quyền lợi và tầm ảnh hưởng (cả chì lẫn chài) ở các vùng Trung Đông và Bắc Phi, trong nước thì ngoài mặt có vẽ như "bình yên" nhưng đây là cái bình yên trước cơn giông tố (calm before the storm) - với hàng trăm, ngàn vấn đề về chính trị, kinh tế, vấn nạn xã hội, môi sinh, ... vô cùng phức tạp, "hầm bà lằng" như một nồi tả pín lù sôi sục trên lò lữa được nung nấu bởi hơn1 tỉ 300 triệu người dân - đang chờ chực nổ bùng.
 
Ngoài ra sự phồn vinh ở Trung Cộng (cũng như ở VN, nhưng ở VN thì còn tệ gấp ngàn lần Trung Cộng) thì đúng là cái phồn vinh giả tạo vì sự giàu sang, hào nhoáng bên ngoài có được ngày hôm nay là nhờ vào hàng núi tỉ đô la đầu tư từ nước ngoài trong đó phần lớn là của Mỹ. Cứ thử nghĩ xem một căn nhà cao sang mà phần lớn vật liệu (từ cái nền nhà, cột nhà, sườn nhà, ...) đều do thằng cha hàng xóm cho mượn. Vậy một ngày xấu trời nào đó, thằng chả giở chứng ngang nhiên chạy qua đòi lấy lại mấy thứ vật liệu quan trọng và cần thiết để chống đỡ căn nhà bấy lâu nay thì căn nhà đó sẽ ra sao ... sụp cái rầm!
 
(Một trong những hình thức "lấy lại" đó là Mỹ đang chuyễn dần các cơ sở kinh doanh, sản xuất và vốn liếng đầu tư từ Trung Cộng sang các nước Á Châu theo thể chế dân chủ và có một tình hình chính trị ổn định như Ấn Độ, Thái Lan, Nam Dương, ...)
 
Một khi Trung Cộng bị tan rã chìm xuồng thì các nước đồng chí anh em khác cũng sẽ bị kéo theo ... xuống thăm hà bá! (Chuyện thường tình thế thôi, gần mực thì đen, gần đèn thì cháy - ngay cả những danh ca như Beyonce, Usher, Mariah Carey, Nelly Furtado cũng bị tai tiếng chỉ vì có dính dáng đến nhà độc tài Gaddfi.)
 
Trung Cộng dẫu biết rằng thằng Mỹ đang chơi cha mình nhưng cũng đành phải "www.bótay.com" vì đã lở leo lên lưng cọp, mặc dầu con cọp Mỹ không thèm xơi tái cái ông già Trung Cộng xương xẩu, bệnh hoạn, hôi hám nhưng vì con cọp đang phóng đi với một tốc lực kinh hồn cho nên nếu có tìm cách nhảy xuống thì cũng nát thây còn cố bám chặt ngồi trên lưng cọp thì trước sau gì cũng bị các cành cây sà thấp đập bể đầu - đàng nào cũng chết!
 
Tri kỹ tri bỉ, Mỹ biết rõ Trung Cộng muốn gì và đã & đang làm gì, do đó ngoài mặt (chính sách ngoại giao "nổi") Mỹ tỏ ra rất nhún nhường nhưng bên trong thì đã giăng một cái bẩy bao trùm cả thế giới, đã đi những nước cờ thâm sâu, để rồi một khi con mồi đã chui sâu vào rọ là lúc Mỹ ra quân chiếu tướng thì đây là lúc mà Mỹ đang dồn Trung Cộng vào thế bí.
 
Cứ hảy chờ xem thế sự ... nước cờ đang sáng dần!
 
 
Chân Nhi
22/03/2011
TB: Sau khi viết xong bài này thì có tin là cơ ngơi kiên cố của Gaddfi đã bị đánh sập như vậy là sau bao nhiêu năm thực thi chính sách độc tài, tàn bạo, gây bao tội ác thì bây giờ cũng đã đến lúc "game over" cũng như số phận của Saddam Hussein.

Tài liệu tham khảo và tin tức lượm lặt trên Net  –
Vì sao Liên Sô sụp đỗ ; Bàn cờ thế của chú Sam ; Thất Thương Quyền của Obama ; Are you sure ; Clinton says U.S. supports, but will not lead, operation against Libya ; French Rafale Fighter Jets Attack and Destroy Libyan Targets; Libya's big oil customers need to step up ; Why oil is so important to China ; China sends warship to Libya for escort evacuation ; The Worldwide Network of US Military Bases; Mariah Carey on Qaddafi concert: "embarrassed to have participated in this mess"; Cruise missile blasts Gaddafi's compound .



 


 


 


 

 


 


 

 


 

 

Quân Sử Việt Nam (TOP)