Quân Sử Việt Nam Một Ngàn Năm Thứ Hai - Quân Sử Ngàn Năm Thành Thăng Long

Nhật Ký Hai Ngày "Đại Lễ Nghìn Năm"

1000 năm thăng long

1, 2

...

Mình chả đủ sức mà đợi xem kiểu này! Bỏ đi tìm chỗ ăn chiều cái đã. May cách đó 500m có nhà hàng tương đối rộng rãi, sạch sẽ. Ăn xong bước ra đường đã thấy xa xa tua tủa các cột sáng đèn chiếu đan nhau, và… pháo hoa bắt đầu bắn lên. Người chen chân hối hả đổ về phía Sân vận động. Không chen nổi, đành đứng từ xa mà ngắm. Nhận xét: pháo hoa ở đây bắn có kinh nghiệm, không dồn dập trong 10 phút rồi hết, mà rải ra lâu lâu lại bắn một đợt, như thế ai đến muộn vẫn xem được chút ít, đỡ tủi!

Lại bắt xe chạy ngay ra Bờ Hồ, chậm chân chắc lại kẹt cứng. Chạy đến góc Hai Bà Trưng – Quang Trung thì anh tài nhất định không đi nữa. “Bác có cho thêm 200 ngàn nữa cháu cũng chịu. Chạy suốt cả ngày, chân đạp phanh đau nhức hết rồi. Mà vào nữa kẹt không ra được. Cháu quay ra thôi”. May quá, đi bộ cũng chỉ 500m. Thấy hàng nước chè chén có điếu cày (bây giờ ngay ở Hà Nội cái món “đặc sản” này cũng bắt đầu hiếm), bèn sà vào tự thưởng một hơi. Từ hôm qua đến giờ, đây là lúc thấy sảng khoái nhất, vì “phê” thuốc, vì cái không khí hồn hậu vui vẻ của vỉa hè dân dã Hà thành. Đó có lẽ là nét “bản sắc” đáng yêu loại nhất của Thăng Long – Hà Nội!

Phố Hàng Khay, Tràng Tiền chăng đèn hoa rực rỡ (sắp sánh bằng Sài Gòn những đêm hội). Chỉ có thể đứng xem trình diễn qua màn hình lớn ở góc hàng Trống – Hàng Khay, sức đâu mà chen ra trước sân khấu Vườn hoa Lý Thái Tổ (vả lại trong những ngày này cũng không muốn nhìn mặt cái ông được trẻ con gọi là “Tần Thuỷ Hoàng” ấy). Nhớ trước đây ở sân Khai Trí Tiến Đức, có tượng vua Lê trên đầu cột đá, có phần khiêm tốn quá, nhưng khiêm tốn mà nhìn còn thấy có gì là Việt, còn hơn “hoành tráng” như tượng cụ Lý kia, về anatomy rõ là người Bắc Á. Lại nghĩ đến những pho tượng vua, quan, sư sãi trong các chùa Bắc Bộ, trông rõ ra người Việt. Liên tưởng thêm đến các tượng danh nhân mình thấy khắp nơi trên xứ Ấn vĩ đại, cũng đều nho nhỏ, trong rất gần gụi, rất Ấn!
Đến 11 giờ đêm không làm sao bắt được taxi. Xuất hiện ngay mấy tay “cò”, cứ trông thấy cái taxi nào chạy gần tới là xông ngay đến chặn xe áp tải đến “con khách” đã ăn giá cao (một cây số khoảng 50.000 đồng). Mấy chiếc xích lô du lịch cũng theo giá đó mà hét. Mấy người có xe gắn máy cũng tranh thủ làm ăn theo giá đó. “Đại lễ mà!” đó là câu trả lời cho những thắc mắc về giá.

Ngày Chủ nhật 3 tháng 10

Dành buổi sáng đi thăm Di tích Hoàng Thành.

Đường vào gặp trước nhất là mấy chồng gạch xếp thật cao, phải có người thuyết minh mới biết đâu là gạch đời Đại La, gạch đời Lê, Lý, Trần, Nguyễn… (Sao không có bảng thuyết minh?). Và các mảnh đá vỡ đủ loại: chân cột, thành giếng, cối đá… Cảm giác lộn xộn, vô hồn quen thuộc ở những chỗ được sắp xếp làm di tích tham quan! (Ôi, không dám nhớ đến khu phế tích cổ La Mã đầy cảm xúc!)

Muốn vào tiếp khu vực hố khảo cổ, bắt buộc phải qua một phòng trưng bày. Thấy người chen vào cửa hẹp, vội can ngăn bà xã đừng vào, vì chắc sẽ ngộp thở, nhưng không hiểu sao người trong ban tổ chức cứ bắt vào! Phòng có bày một số “hiện vật” khá đẹp: đầu rồng, phượng bằng đất nung. Bà xã rút máy ảnh trong túi xách ra chụp lia lịa, mình cảnh giác kêu: “Thôi đừng chụp nữa, toàn đồ giả đấy mà, đồ thật người ta cất kỹ rồi!”. Bà vừa nghe lời, đút máy vào túi thì la lên: “Mất ví rồi”. Ngơ ngác không kịp phản ứng. Thế là đi tong hết tiền nong, các loại thẻ, nhưng nguy nhất là mất chứng minh nhân dân, làm sao tối nay bay về Sài Gòn?

Thế là buổi thăm Hoàng Thành kết thúc ngang xương, từ lúc này chỉ lo làm sao bay về? Gọi điện thoại cho người quen ở sân bay Tân Sơn Nhất, anh góp ý phải đi chụp hình rồi ra đồn công an trình mất giấy tờ, may ra an ninh sân bay giải quyết cho bay! Cả buổi chiều dành cho những việc này. Chụp ảnh thì thời đại kỹ thuật số, chỉ mất 30 phút. Nhưng đồn công an 14 giờ mới làm việc. Anh trung úy trực làm ngay cho, nhưng phải chờ thủ trưởng từ 14 giờ đến… 16 giờ mới lấy được chữ ký.

21 giờ 15 mới bay, nhưng phải có mặt từ 19 giờ để lo năn nỉ an ninh. May mà anh an ninh hôm nay dễ tính, vặn hỏi vài câu rồi “lần này tôi linh động đấy”. Bù vào đó, máy bay lại hoãn đến 22 giờ mới bay!

Ngồi vào ghế, đập vào mắt trang nhất tờ báo Tuổi Trẻ hôm nay đưa tin về lốc xoáy, lũ miền Trung. Thế là 7 ngày tiếp của “Đại lễ” sẽ trùng với “đại nạn” của hàng vạn dân lành. Lại không thể không nghĩ đến con số trên 5 tỷ đô tiêu hoang phí cho những trò trình diễn lấy “le”. 1/10 số ấy (hoen 500 triệu đô) có làm gì được cho miền Trung? Những người tổ chức Đại lễ có hề nghĩ đến mùa này bao giờ cũng là mùa mưa bão triền miên? Rồi sẽ có cảnh: “Cửa son rượu thịt ôi/ Ngoài đường xương chết buốt”? 1000 năm Thăng Long phỏng có thể vui?

Nguồn: Hoàng Hưng, bauxitevn

1, 2

Quân Sử Việt Nam (TOP)