Quân Sử Việt Nam Một Ngàn Năm Thứ Hai - Quân Sử Ngàn Năm Thành Thăng Long

Ngàn Năm Thăng-Long

“… Ðá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt
Nước còn cau mặt với tang thương
Nghìn năm gương cũ soi kim cổ
Cảnh đấy người đây, luống đoạn trường”
(Thăng Long Hoài Cổ - Bà Huyện Thanh Quan)

1, 2, 3

Lời mở đầu:
Đồng tiền phải có đủ cả hai mặt mới trọn vẹn và có giá trị.  Hai mặt mặt này luôn luôn quay về hai hướng khác nhau và không  thể giống nhau… Có như vậy mới là đồng tiền. 

Cuộc đời cũng vậy có khác chi đồng tiền: Cũng có hai mặt tương phản nhau. Mỗi cá nhân chúng ta tùy theo hoàn cảnh, kinh nghiệm và kiến thức nhìn cuộc đời một cách khác nhau (như nhìn đồng tiền).  Bài viết này trình bày nhận xét của người viết về bộ mặt thứ hai loại “không chân, không thiện, không mỹ” của cuộc đời mà ít người trong chúng ta quan tâm… Nhưng thật oái oăm..  Những cái mà chúng ta không quan tâm mới là cái dễ làm cuộc đời chúng ta vất vả (?) (“What you do not know may hurt you!”)

TVG

*
Tổng thống Mỹ sau khi nhậm chức vài tháng là nhan sắc thay đổi thấy rõ: da nhăn, tóc bạc, người xơ xác tàn tạ nhìn già xọm hẳn đi…  Ngược lại, thời buổi này, làm lãnh tụ vi xi kể cũng sướng và nhàn hạ; trông ai cũng béo đẫy ra, da mặt căng bóng.  Ngoài việc ngồi đếm “kiều hối” do mấy “khúc ruột ngàn dậm” (đại loại là nhóm người “phản động” Bác sĩ cũng có, Giáo sư đại học cũng có, thợ cắt cỏ, thợ giũa móng móng tay cũng có…  làm việc từ sáng sớm tới tối mịt cả ngày thứ bẩy và chủ nhật… đã cặm cụi chắt chiu đều đặn  gởi về nước), không có việc gì khác quan trọng để làm đến phải toát mồ hôi, cho nên ngay sau khi đại hội “vịt cừu” yêu nước họp mặt tại Hà nội tháng 11/2009 vừa hạ màn, thì truyền thông vi xi, từ trang điện tử “tối cao” của đảng cộng sản Việt nam đến hàng trăm các tờ “báo lố”[bố láo] trong nước, đồng loạt ca bài cổ xướng cho cái ngày hội lớn kế tiếp sắp tới gọi là “Ngàn năm Thăng Long” vào mùa thu năm 2010 này cũng lại ở “Hà lội” (chứ ở Việt Nam bây giờ còn chỗ nào tốt hơn để “lội” nữa?!) 

Dân Việt ở hải ngoại tị nạn cộng sản, nhất là đám vịt cừu trí thức yêu nước đã có người từng vội vã bám càng trực thăng Mỹ Ngụy vọt lẹ hổm rồi đã đến họp mặt ở Hà nội, tạm thời hãy cứ bình tĩnh nghỉ xả hơi lấy lại sức cái đã, chưa cần phải vội hoan hỷ vỗ tay tán thưởng, tung hô... hoặc lại sửa soạn mua sẵn vé máy bay xin “visa”[hộ chiếu, nói theo bác và đ.] đợt nhì để trở lại Hà Nội chụp ảnh và đồng ca “bis” bài “như có bác hồ trong ngày vui…”  Nè nè! Trước khi đi mua vé máy bay thì xin làm phước nhớ cái “quy luật muôn đời:”  “…hãy nhìn kỹ những gì vi xi làm” nghen các bác!

Thực ra “quy hoạch” ngày kỷ niệm với bản sắc lịch sử này đã được chú thợ chích thuốc sốt rét rừng kiêm tể tướng vi xi Nguyễn Tấn Dũng “giải trình” khơi mào trước kỳ họp thứ 3 của Quốc hội khóa XII từ ngày 29/05/2009 qua “bài nói” về kế họach mở rộng Hà nội như sau:
(nguyên văn)

“… địa thế của Hà nội tựa vào dẫy núi Ba vì và hướng ra sông Hồng.  Hà nội sẽ sẽ luôn giữ được thế ‘rồng cuộn hổ ngồi’ tiện hướng ‘nhìn sông tựa núi;’ nối được giá trị khoa học và nghệ thuật trong lịch sử hình thành và phát triển đô thị Việt Nam là luôn gắn môi trường sống của con người với môi trường cảnh quan thiên nhiên, đó cũng là xu hướng phát triển bền vững nhất mà nước ta cũng như các quốc gia trên thế giới đang hướng tới.”

Ậy!  “Cốt lõi” của “bài nói” nghe thật “đột phát” y như “tên lửa” SAM, do Liên Sô (lúc còn vĩ đại) viện trợ, giữa trời tối mịt của Hà Nội bắn vọt lên máy bay “cánh xòe cánh cụp” F104 của đế quốc Mỹ thuở nào “chống Mỹ cứu nước! ”  Tài thật! 

Có một ông bạn già cắc cớ hỏi tôi:

“Anh huởn, đọc báo và xem tin tức nhiều vậy chớ anh có biết gì về chuyện thợ chích Nguyễn Tấn Dũng hồi còn làm “part time” du kích xã ở Rạch Gía đã học hàm thụ thuật phong thủy hồi nào vậy hà??? Chớ dựa vào đâu mà thợ chích nói miên man thao thao bất tuyệt chuyện ‘thế đất, hướng sông hướng núi’ như thầy phong thủy giảng sách phong thủy giáo khoa thư?!”

Hỏi thì dễ mà trả lời thật không dễ! Tôi bí quá, đành phải trả lời một cách bố láo bằng cách mượn theo lối khảo cứu rất siêu việt của văn hào Tú Gàn - Lữ Giang là:

“Thì theo ‘tài liệu mật của vi-xi (?)’ chứ còn ở đâu nữa cha nội!?”


(nên biết me-xừ Tú gàn không chịu tiết lộ là làm cách nào mà ông Tú ta có “tài liệu mật của vi-xi?” Ông Tú để đọc gỉa tự ý đoán là ông Tú làm cách nào biết / có “tài liệu mật của vi-xi?”).

Trả lời của tôi cái “kiểu ngáp phải ruồi” mà xem ra lại có “cơ sở!” Đúng vậy. Theo “tài liệu mật của vi-xi” thì thợ chích đã thấm nhuần đạo đức “Cắt & Dán” (Cut & Paste) của Hồ chủ tịch nên đã cuỗm ý bài “Chiếu dời đô” (“Thiên đô chiếu” 遷都詔) của Vua Lý Thái Tổ ban hành vào mùa Thu Tháng 7 (?) năm Canh Tuất 1010 ra lệnh dời đô của nước Đại Cồ Việt từ hành Hoa Lư về thành Đại La (sau đổi tên thành gọi là Thăng Long) như sau:

(trích nguyên văn)

“… Huống chi thành Đại La, đô cũ của Cao Vương (tức Tiết độ sứ Cao Biền), ở giữa khu vực trời đất, được thế “rồng chầu hổ phục” (“long bàn hổ cứ chi thế” (龍蟠虎踞之勢), chính giữa nam bắc đông tây, tiện nghi núi sông sau trước. Vùng này mặt đất rộng mà bằng phẳng, thế đất cao mà sáng sủa, dân cư không khổ thấp trũng tối tăm, muôn vật hết sức tươi tốt phồn thịnh. Xem khắp nước Việt đó là nơi thắng địa, thực là chỗ tụ hội quan yếu của bốn phương, đúng là nơi thượng đô kinh sư mãi muôn đời…”

(ngưng trích)

Một điểm rất đặc biệt cần chú ý ở đây là vua Lý Thái Tổ (Lý Công Uẩn) nói về Thăng Long là nói về đất “Rồng chầu Hổ phục” (“Long bàn Hổ cứ”) mặc dù dựa tên thuật phong thủy của tầu nhưng với ý nghĩa “chính quy (?);” trong khi thợ chích dạo nhà ta vì muốn lấy lòng đàn anh Trung quốc vĩ đại nên cạo sửa thành “Rồng cuộn Hổ ngồi” (“Ngọa Hổ tàng Long (?) – Crouching Tiger, Hidden Dragon ?”) theo tên một cuốn phim võ hiệp của chú ba Lý An ở Hongkong làm và do xì thẩu Châu Nhuận Phát, và các thím xẩm Dương Tử Quỳnh và Chương Tử Di đóng mới đây về các võ phái tầu ở thời đại nhà Thanh bên Trung quốc! Thật là xấu hổ. Rồng thì phải bay trên cao mới oai nghi; chứ rồng cuộn thì chẳng khác gì một con giun con bằng nhựa, một con rắn bằng cao su, đồ chơi của trẻ con; Hổ phải xông xáo chạy rượt mồi chứ hổ ngồi thì chỉ có nước hổ què (tàn tật) hay hổ hát xiệc bị bắt buộc phải ngồi trên ghế chờ theo lời chỉ dạy kế tiếp của quan thầy Trung quốc đang bên cạnh cầm que điện trong tay…

Chưa hết. Ngày 1 tháng 8 năm 2008, chủ tịch quốc hội Nguyễn Phú Trọng (cũng là ủy viên đứng hàng thứ 3 của bộ chính trị trung ương) đã nói vớt đuôi theo thợ chích Nguyễn Tấn Dũng (cho nó có vẻ nội bộ đảng ta đã thật “nhất trí”) trong một phiên họp về việc “thống nhất” (sát nhập) “Hội đồng nhân dân” Hà Tây vào “Hội đồng nhân dân” thành phố Hà Nội như sau:

“… Hà Nội mở rộng chẳng những vẫn giữ được cái thế ‘rồng cuộn hổ ngồi,’ tiện hướng ‘nhìn sông tựa núi’ như ‘cha ông xưa’ định hướng mà còn nâng cái thế ‘ấy’ lên một tầm vóc mới…”
Trung ương đảng ta lãnh đạo nhất trí thật đấy!

Ngôn từ của vi xi từ xưa đến nay vẫn thật là ‘thoát’ về cái mảng nói ngược. Chẳng hạn, từ sự lạm dụng các chữ “đảm bảo,” “triển khai,” “lược tóm,” “kiếm tìm,…” đến những cách nói nguợc ngạo của các ủy viên trung ương đảng cs như Nguyễn Minh Triết (“con Lạc, cháu Hồng”), bi giờ Nguyễn Phú Trọng (“cha ông xưa”)…

Các cán bộ cấp cao nhất trong đảng cs trước đây vẫn ra rả rao giảng chủ nghĩa Mác-Lê vô thần; hôm nay đẹp trời bổng nhiên lại đồng loạt lên tiếng tin tưởng vào thuật phong thủy và bàn loạn lung tung về phong thủy thì phải có chuyện để chúng ta lưu tâm. Các vua chúa Trung Hoa và Việt Nam trước đây dựa vào thuật phong thủy để tìm những vùng đất tốt đẹp cho việc đóng đô chỉ vì một lý do tối hậu là “muốn cho triều đại phong kiến của họ kéo dài;” chứ không nhất thiết phải vì sự no ấm hay cường thịnh của dân tộc…

Lịch sử cho thấy các triều đại quân chủ phong kiến của Việt Nam đóng đô ở Thăng Long đều mạnh giỏi (nhưng dân thì vẫn khố rách áo ôm!).  Kể từ Lý Công Uẩn (1010) và Nhà Lý trị vì thiên hạ được 216 năm;  Kế tiếp Nhà Trần được 175 năm; Nhà Lê (tính cả thời Lê thịnh và Lê mạt) được 356 năm; Riêng Nhà Nguyễn vì đã lập căn cứ địa ở Thuận Hóa từ thời Nguyễn Hoàng (và họ Trịnh / vua Lê đã đóng đô ở Thăng Long mất đất rồi!) cho nên chọn Phú Xuân (Huế) làm kinh đô…  nhưng cũng nên biết sau đó, Nhà Nguyễn đã không quên Thăng Long dễ dàng đâu!  Thật ra, Nhà Nguyễn đã không để cho Thăng Long yên ổn… Nguyễn Ánh khi thống nhất Việt Nam và lên ngôi năm 1802, đã chọn Huế là kinh đô.  Gia Long cho rằng Thăng Long không còn là kinh đô vua ở nên đã thứ nhất cho san bằng nhiều thành quách của Thăng Long (năm 1805) vì không muốn thành Thăng Long to lớn hơn kinh đô Huế; thứ nhì (cũng vì Thăng Long không còn là kinh đô cho nên) Thăng Long  không được dùng biểu tượng “rồng,” một linh vật trưng trưng cho vương quyền của nhà Nguyễn; Gia Long bèn, trên văn tự, đổi tên chữ Hán của Thăng Long (昇龍) nghĩa là “rồng bay lên” (như ghi lại theo giấc mơ của Lý Công Uẩn năm 1010) thành ra chữ đồng âm “Thăng Long (昇隆)” nhưng lại có nghĩa là “thịnh vượng lên.”  Tên đồng âm Thăng Long (昇隆) này tồn tại đến năm 1831 (Minh Mạng năm thứ 12), khi Minh Mạng ra chiếu chỉ bỏ hẳn tên “Thăng Long” (còn gọi là “Bắc Thành” dưới triều Tây Sơn; vì Tây Sơn cũng lấy Phú Xuân làm kinh đô) và thay tên, lập ra Tỉnh “Hà Nội.”

1, 2, 3

Quân Sử Việt Nam (TOP)