Lịch Sử Quân Đội Việt Nam

Quân Sử Việt Nam Cộng Hòa

Quân-Đoàn III Quân-Khu III

quân sử quân đoàn III quân khu III

 

Hành Quân Ngoại Biên (70-71) Cùng Những Hệ Lụy Về Chính-Trị

1, 2, 3, 4

4. Vấn Đề Tù Binh:

...

Dựa trên kết quả, cộng quân đã coi như thảm bại trên mức độ tổn thất nặng nề về quân số, vũ khí; Cộng thêm nhuệ khí chiến đấu của cán binh bộ đội bị giảm sút tối đa. Ngược lại ‘Quân đội Nhân dân Anh hùng’ của CS Bắc việt đã hoàn thành công tác ‘tốt’: chém giết “tập thể”, chôn sống đồng bào “tập thể” mà địa điểm tiêu biểu được dẫn chứng là Huế, Tỉnh Thừa-thiên trong dịp Tết Mậu-thân năm 68!

Sau khi lực lượng cộng quân thua, rút khỏi kinh thành Huế, tổng cộng số thường dân bị VC giết được liệt kê đã lên tới hàng chục ngàn sinh mạng: Hết thẩy đều là những người dân vô tội, bị VC giết thảm vào giữa lhời gian hưu chiến, trong dịp Lễ Tết cổ truyền của dân tộc.

-- Tiếp theo “Vụ thảm sát Tết Mậu-thân 68”, do kế hoạch của tập đoàn CS Hà-nội và trước khi các cuộc hành quân ngoại biên được xuất phát từ Quân-Khu 3 và QK 4; Một sự kiện đặc biệt đã xẩy ra vào giữa năm 1969, gây nên ảnh hưởng rất quan trọng trên phương diện chính trị cho “cuộc chiến tranh tự vệ” của VNCH:

Tổng Thống Nixon có một người em trai (không tiết lộ tên), mang cấp bậc Thiếu-Tá thuộc Binh chủng Không quân Hoa-kỳ. Trong một phi vụ oanh tạc miền bắc VN, máy bay bị bắn rớt, phi công nhảy dù thoát nạn nhưng kết quả là bị bắt làm tù binh.

Người vợ của Th/Tá phi công, tức em dâu TT Nixon, sau đó tự động đề nghị với nhà cầm quyền Hà-nội: Bà đồng ý trả 50 triệu Đô la Mỹ, nếu CS Bắc việt chịu thả chồng bà (3).

Hà-nội từ chối lời yêu cầu này. nhưng chấp nhận cho ngưòi em dâu của TT Hoa-kỳ được đến VN thăm chồng (vào thời bấy giờ được CS Hà-nội gán cho viên Th/Tá Phi công này một cái tên là bọn ‘giặc lái’ Mỹ)

Một tuần lễ sau, nhà cầm quyền CS Hà-nội mới trả lời bà vợ của viên Th/Tá Phi công tù binh, qua một văn bản “phản đề nghị” (counter proposal) của bà trước đó. Đại ý tóm tắt là sau chuyến thăm chồng trở về, bà (em dâu TT Nixon) phải cam đoan “quậy”, “gây rối” hiện tình chính trị tại hoa kỳ: Khích động lưỡng viện Quốc-hội tạo áp lực khiến TT Nixon phải chấp nhận ngưng chiến tại VN; Để những người thân (lính Mỹ đang tham chiến) đuợc dịp trở về xum họp với gia-đình! Nếu bà chịu chấp nhận và hứa làm được điều này, thì CS Hà-nội sẽ “Bảo đảm mạng sống của chồng bà, ông ta sẽ được thả, để được trở về bình yên”. Bà vợ, tức em dâu TT Nixon, lẽ tự nhiên đã chấp nhận lời ‘phản đề nghị’ này của CS Hà-nội để chồng bà được thoát cảnh tù tội.

Sau chuyến đi Hà-nội thăm chồng (Th/Tá Phi công tù binh), (1-8-69) kết quả khi trở về Mỹ, người em dâu của TT Nixon bắt đầu hợp tác với thành phần phản chiến tại cùng các nghị viên Đảng đối lập trong Quốc-hội Hoa-kỳ, sách động những cuộc mít tinh biểu tình. Nhiều Tiểu bang được ghi nhận có nhiều cuộc biểu tình với số người tham dự rất đông, có nơi đã kéo dài tới vài ngày liên tiếp. Hiện tượng chưa từng thấy xẩy ra tại Mỹ bao giờ.

5. Kế Hoạch Giải Cứu tù Binh:

Khi đề cập đến kế hoạch giải cứu tù binh, một số những chi tiết về “Tù binh” sau đây cần được nêu ra (4):

-- Sự kiện được ghi nhận từ năm 1965:

Một quân nhân Mỹ tên Isaac Camacho, bị bắt giam làm tù binh. Sau khoảng 20 tháng anh đã trốn thoát về từ nội địa Cambốt. Isaac tiết lộ đã được gặp một thẩm vấn viên người Cuba. Sau những lần điều tra, thẩm vấn tương tự, cấp chỉ huy yêu cầu tù binh không được tiết lộ về sự hiện diện của người Cuba.

Cũng do tiết lộ của Isaac, cơ quan tình báo Mỹ còn ghi nhận được thêm các nguồn tin chứng minh có cả sự hiện diện của các cố-vấn quân sự Nga-sô trong hệ thống Trung ương Cục miền nam (COSVN).

-- Một cuộc trao đổi tù binh, thời gian khoảng năm 69 (?), được thực hiện qua lần thương thuyết giữa Sư Đoàn I Kỵ Binh Hoa-kỳ và ‘Mặt trận Giải Phóng’ (NLF/PRG) tại khu biên giới Cambốt (phía Tây) của Tỉnh Tây-ninh. Kết quả có 3 quân nhân, tù binh Mỹ được trao trả.

-- Cuối năm 70, một số những cuộc đột kích nhằm giải thoát tù binh cũng được thực hiện song song với chiến dịch hành quân ngoại biên. Tuy nhiên những địa điểm này (những trại đóng quân của VC) đã bị bỏ trống, chỉ trong một thời gian ngắn (?) trước khi xẩy ra cuộc đột kích.

Một vài cuộc hành quân đã ghi nhận, giải thoát được một số tù binh VNCH và một số lính VC bị bắt giữ. Tuy nhiên các doanh trại này còn để lại gần nguyên một kho tiếp liệu gồm thực phẩm như gạo, muối, khoai, bắp…một số quân phục bộ đội, nón, dép và nhiên liệu, với một số lượng dầu nhớt...v..v..Có trại còn để lại cả chuồng nuôi gia súc như gà, heo… Các địa điểm nêu trên còn được lực lượng Hoa-kỳ đặt tên là “Thành phố” (The City)

Trong những năm gần cuối của cuộc chiến tranh Việt-nam, dư luận chỉ được biết đến độc nhất có cuộc “đột kích cướp tù binh Sơn-tây”, đặc biệt nhằm giải cứu tù binh Mỹ, xẩy ra ngày 21-11-1970. Lực lượng đổ bộ tuy đã hoàn tất kế hoạch theo dự định, nhưng kết quả đã không mang được một người tù binh nào từ đất địch trở về.

Sự thất bại, sau khi được nghiên cứu và đã giải đoán, thứ nhất: vì một nguyên do nào đó, bí mật quân sự đã bị tiết lộ cho phía địch (?) Sự nghi ngờ còn được đặt ngay cả trên phần thượng tầng cơ sở (?); Do đó nhà cầm quyền CS Hà-nội kịp thời di chuyển toàn bộ trại tù qua một khu vực khác trên đất Bắc. Nguồn tin “tiết lộ” này có thể chỉ xẩy ra khoảng vài giờ đồng hồ, hay vài ngày trước cuộc đột kích (?).

Điều nghi ngờ thứ hai, cũng rất quan trọng là trong hệ thống chỉ huy quân sự (vô tuyến, điện thoại) lẫn cơ quan tình báo (gián điệp, phản gián) đã vi phạm công tác bảo mật tối cần thiết, nhất là ở vào thời kỳ chiến tranh (?).

Dư luận dường như chỉ biết đến cuộc đột kích Sơn-tây mà ít được biết đến một sự kiện đáng chú ý khác, đó là Trung tướng Đỗ-cao-Trí, Tư lệnh QĐ III và QK 3 kiêm TL Chiến trường Ngoại biên năm 70/71; được sự yểm trợ của lực lượng Không kỵ Hoa-kỳ, đã đích thân chỉ huy một cuộc đột kích nhắm giải thoát tù binh trong nội địa lãnh thổ Cambốt. Rút kinh nghiệm từ vụ đột kích Sơn-tây, cuộc hành quân này đã được thảo luận và giữ bí mật riêng trong giới chỉ-huy cao cấp Việt-Mỹ.

Ngày 17-01-71, Trung tướng Trí đột ngột xử dụng trực thăng vận (có trực thăng võ trang yểm trợ), tung khoảng 1 Tiểu đoàn Nhẩy Dù (300) đột kích vào một trại đóng quân của địch, thuộc phía Tây của Thị trấn Memot (vào khoảng chưa tới 10 cs, từ biên giới phía Bắc Tỉnh Bình-long). Nơi đây cũng được tình nghi là BCH của T.Ư.Cục Miền nam của cộng quân. Cuộc đổ quân và lục soát diễn ra trong vòng 3 giờ đồng hồ gồm có cả vấn Hoa-kỳ tham dự; tuy nhiên không phát hiện được một tù binh nào của quân bạn. Khu trại bị bỏ trống hoàn toàn! Kết quả sau đó chỉ phát hiện và bắt giữ khoảng 30 tên VC làm tù binh.

Vấn đề “không thành công” nêu trên, lại một lần nữa được biểu lộ qua sự nhận định của một cấp chỉ-huy thuộc Lực lượng Không Kỵ Hoa-kỳ: “Phe địch luôn luôn bắt được tin tức của ta trước và đã hành động trước ta một bước” (?) Kịp thời tránh né, di chuyển để bảo vệ nhũng tù binh bị chúng bắt giữ, đặc biệt là tù binh Mỹ; Những “sinh mạng” sẽ giúp cho phe CS Bắc việt tích cực lợi dụng đặt vào “bàn cân” để nắm được nhiều lợi thế trong các cuộc điều đình, thương thuyết suốt thời gian Hội-nghị Hòa đàm diễn tiến tại Ba-lê.

6. Phần "Tạm" Kết:

Kế hoạch “Đưa Chiến Tranh Ra Khỏi Nội Địa” là do đích thân Trung Tướng Đỗ-cao-Trí, Tư lệnh QĐ III và QK 3, cùng với Bộ Tham Mưu của ông đã nghiên cứu, hoạch định và thực hiện trong thời kỳ (69-71).

Theo Tướng Trí, mục đích chính là không cần đánh những “quân trộm cắp” ở ngay trong nhà mình; thay vì kéo bọn “Gian tặc Cộng phỉ” ra ngoài ngã ba đường hay qua đất hàng xóm (do sự ưng thuận của láng giềng) để thanh toán chúng ngay từ những ‘lỗ chó’, chỗ được chúng lén lút dùng để chui qua phá làng, phá xóm, cướp của đồng bào.

Kế hoạch này nếu được thực hiện, kết quả sẽ đem lại sự bình yên cho từng địa phương tại miền nam. Sẽ giúp dân chúng, đặc biệt tại nông thôn, từng gắn bó với ruộng đồng, nhà cửa và làng mạc, tránh được khỏi cảnh tàn phá vì chiến tranh; Mà nguyên nhân gây ra bởi các cuộc pháo kích, giật mìn, tấn công, nhắm mắt giết bừa bãi dân lành của bộ đội CS Bắc việt và VC.

Tuy nhiên cuộc Hành quân Lùng địch trên đất Miên, nói chung là các hoạt động phối hợp giữa Quân lực VNCH và đồng minh Hoa-kỳ; lại đã không may gặp phải những trở ngại về chính-trị, xẩy ra trùng hợp với những diễn tiến trên Chiến trường Ngoại biên lúc đó. Tưởng cũng cần phải kể thêm một trong những nguyên nhân gây nên sự phẫn nộ của dư luận trong và ngoài nước đã khiến cộng quân không bỏ lỡ cơ hội, tận dụng cho đường lối phản tuyên truyền của chúng. Đó là vụ quân đội Mỹ tàn sát dân trong một thôn xóm, xẩy ra tại Mỹ-lai vào giữa năm 69 ở VN. Kết quả sau đó một số sĩ quan Mỹ chịu trách nhiệm trực tiếp đã bị truy tố và được xét xử trước Tòa án Quân sự Hoa-kỳ.

Trong phần Tạm kết, một số sự kiện tiêu biểu cho những “Hệ lụy về Chính trị” được nêu ra sau đây; Tất nhiên hết thẩy cần phải được tham khảo lại cẩn thận, trước khi đưa ra những kết luận thỏa đáng cho mỗi sự kiện.

-- Một số những phi vụ của B-52 không đáp ứng đúng lời yêu cầu của đơn vị hành quân? Nếu có, thì lại không đánh trúng vào mục tiêu ?

-- Hỏa lực không trợ dường như tránh né những địa điểm mà giới chỉ huy cao cấp Hoa-kỳ tình nghi có giam giữ tù binh (đặc biệt là tù binh Mỹ) ?

-- Giới hạn hoạt động của lực lượng Mỹ trong vòng 33 Km của TT Nixon đã đi ngược mục đích của cuộc hành quân “lùng và giệt địch”, được phác họa ngay từ ban đầu.

-- Một trong rất nhiều điều khó hiểu là tại sao khi phát hiện được BCH của T. Ư. Cục miền Nam ẩn núp tại khu vực Fish Hook mà hỏa lực của không quân chiến lược (B-52) cũng như các oanh tạc cơ tại sao không được xử dụng?

Một bằng chứng thứ hai, nguồn tin từ chính phủ Phnompenh, Ngày 24-4-70 sau khi phát hiện được BCH của cộng quân đang có mặt tại đồn điền Mimot (khoảng 10 Km từ biên giới Tỉnh tây-ninh, phía bắc Katum) đã báo cáo và yêu cầu cho oanh kích. Giới chức cố vấn QS Hoa-kỳ, kịp đến ngày 25-4, mới cho biết là không hề nhận được một điện văn yêu cầu nào như thế.

-- Giới lãnh đạo Hoa-kỳ không những bị dồn vào tình trạng bế tắc do những cuộc biểu tình phản đối của dân chúng trong nước; Đồng thời còn phải chùn bước trước lời đe dọa gián tiếp của Trung cộng. Sau một cuộc họp tại Bắc-kinh, khi trở lại bàn hội-nghị tại Balê, Trưởng đoàn Đại diện CS Bắc việt là Xuân-Thủy đem chuyển lời cảnh cáo của TC cho phía Hoa-kỳ, đại ý Trung cộng sẽ không tiếp tục chịu khoanh tay trong lúc người bạn ‘láng giềng hữu nghị’ bị Mỹ tiếp tục tấn công! //


PHẦN GHI CHÚ:
(1) The Vietnam war. An Almanac (World Almanac Publications)
(2) Truy lùng Trung Ương Cục Miền Nam Trên Lãnh Thổ Kampuchia, Tác-giả Hoàng Sa Nguyễn văn Nam.
(3) Vietnam Voices, Perspectives On The War Years, 1941-1982; Complied by John Clark Pratt.
(4) Cambodia Incursions & U.S. POWs - Parts I and II, http://northwestvets.com/spurs/cambodia.htm, L/L Không Kỵ Hoa-kỳ tại VN.

Nguyễn-ngọc-Tùng
Tháng Giêng 2011

1, 2, 3, 4

Quân Sử Việt Nam (Top)