Lịch Sử Quân Đội Việt Nam

Quân Sử Việt Nam Cộng Hòa

Quân-Đoàn III Quân-Khu III

quân sử quân đoàn III quân khu III

 

Hành Quân Ngoại Biên (70-71) Cùng Những Hệ Lụy Về Chính-Trị

1, 2, 3, 4

3. Chiến Dịch Toàn Thắng -71:

...

Sáng mồng 4 Tết (nhằm ngày Thứ Năm, 31-12-70 Dương lịch), các lực lượng này đã ào ạt xuất phát tiến quân theo trục lộ Thiện Ngôn, Xa Mát, vượt biên giới Kampuchia, sang ngã ba Krek, cặp theo quốc lộ 7, trực chỉ Kompong Cham. Mục tiêu là đồn điền Chup, theo tin tình báo nơi đây là bản doanh của Trung ương cục Miền Nam, tức là cục R. Ba Sư đoàn Bộ binh 5, 18 và 25 thay phiên nhau giữ đường về từ Thiện Ngôn sang đến ngã ba Krek, dọc theo quốc lộ. Khi lực lượng của ta tiến đến thành phố Suong, một quận lỵ trù phú của tỉnh Kompong Cham thì chạm súng ác liệt với VC.” …..(2)

Cuộc tiến quân như vũ bão của quân lực VNCH, bắt đầu với Lực Lượng Xung Kích QĐ III, dưới sự chỉ huy trực tiếp của Đại-tá Trần-quang-Khôi; nhờ thế không mấy chốc đã vượt qua hàng chục cây số, tiến sâu trong nội địa Cambốt.
Các cánh quân bạn, gồm những Chiến đoàn Đặc nhiệm của VNCH, cộng thêm sự yểm trợ hữu hiệu của Không quân VN và phía đồng minh Hoa-kỳ, Thoạt tiên cũng đã gặp phải sự chống cự mãnh liệt của phía bộ đội CS Bắc việt và VC cùng nhóm Khmer Đỏ. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, trước hỏa lực hùng hậu của Thiết giáp và lực lượng Bộ binh tùng thiết (LLXK QĐ III) cộng quân đã phải tháo chạy, bỏ lại phía sau toàn thể doanh trại của cơ sở tiếp tế hậu cần.

Trong suốt Chiến dịch Toàn Thắng, đặc biệt khởi đầu từ cuối Tháng Tư năm 70 kéo dài sang tận đầu năm 1971; phía Chính quyền VNCH và toàn dân miền nam hầu như đã cùng nhau sát cánh, tin tưởng vào một kết quả tất yếu của cuộc Hành quân Ngoại biên, giúp thanh toán nhanh chóng các lực lượng CS Bắc việt và VC; lúc đó đang lén lút xử dụng đất Miên như một “Bàn đạp” nhắm đẩy mạnh chiến tranh vào miền nam. Một miền đất nước tự do thanh bình, nhất quyết không chấp nhận chế độ cộng sản độc tài, phi nhân!

Trên đà thắng lợi của VNCH và lực lượng Đồng minh, kể từ sau khi biến cố Tết Mậu-thân 68 chấm dứt; Theo Tướng Đỗ-cao-Trí, kế hoạch điều quân rượt theo tàn quân VC qua vùng biên giới Miên là điều phải thực hiện. Tư lệnh QĐ III, tuyên bố tiếp, đại ý: Với chủ trương “đem chiến tranh ra khỏi vùng lãnh thổ”, nên ông đã cho xuất phát cuộc hành quân quyết định đễ thanh toán T. Ư. Cục Miền Nam, đồng thời nhằm bẻ gẫy các mưu toan xâm chiếm QK 3 và QK 4 bằng các đơn vị chủ lực của CS Bắc việt”...

Trong thời gian này, về phương diện quân sự, miền nam VNCH gặp nhiều thuận lợi từ lúc khởi đầu của các trận giao tranh xẩy ra tại vùng ngoại biên, như vừa trình bầy. Nói chung, tình hình an-ninh nội địa tương đối khá hơn kể từ lúc cộng quân bị rượt chạy ra khỏi địa bàn hoạt động của chúng. Các đơn vị Địa phương quân và Nghĩa quân nhận lãnh trách nhiệm hành quân an dân, bảo vệ lãnh thổ thay thế các lực lượng Bộ binh; Giúp các đơn vị chủ lực này rộng đường đối phó với địch quân ở vùng biên giới.

* KẾT QUẢ CUỘC HÀNH QUÂN – CON SỐ TẠM THỜI *

Cuộc Hành quân Ngoại biên sự do phối hợp giữa quân lực VNCH, với quân số gồm 48,000 người và lực lượng Đồng minh Hoa-kỳ 32,000 binh sĩ; kéo dài trong khoảng thời gian gần hai năm (69-71). Các chiến dịch trước sau đã tổ chức được cả thẩy 10 cuộc hành quân “Lùng và giệt địch”. Kết quả phát hiện được ít nhất khoảng một tá những căn cứ (trại đóng quân) của CS Bắc việt và VC.

Mặc dù giữ vai trò tham chiến và yểm trợ, quân đội Mỹ đã bị chi phối trực tiếp bởi “giới hạn 21 Miles” (khoảng 33 Km, trong nội địa Cambốt), theo lời công bố của chính-phủ Hoa-Kỳ ! Sự giới hạn hoạt động hành quân, được kể cả Bộ binh lẫn Không lực, về phía quân đội Mỹ, đã không những làm trở ngại cho sự phối hợp điều quân mà còn hủy hoại cả mục đích của cuộc hành quân “lùng và diệt địch”, đã hoạch định ngay từ lúc khởi đầu.

Tại Hoa Thịnh Đốn, trong một bản tường trình (3) trước quốc dân vào Ngày 30 Tháng 6, Tổng Thống Nixon công bố Kết quả của cuộc Hành quân Ngoại biên như sau:

“…Kết quả tạm thời được xác nhận từ ngoài mặt trận.

Đây là những con số tổng kết các chiến lợi phẩm do lực lượng hành quân bạn đã tịch thu được (hay hoặc phá hủy) của địch quân:

-- 22,892 Vũ khí Cá nhân. = Đủ trang bị cho 74 Tiểu đoàn chính quy CS Bắc việt.

-- 2,509 Vũ khí Cộng đồng, loại lớn. = Đủ trang bị cho 25 Tiểu đoàn chính quy CS Bắc việt.

-- Hơn 15 triệu viên đạn. = Bằng tổng số đạn Cộng quân đã bắn trong năm vừa qua.

-- 14 triệu Pounds gạo (khoảng 7 triệu Kg) = Đủ nuôi tổng số lính của VC trong vòng 4 tháng tại miền Nam.

-- 143,000 Đạn hỏa tiễn, súng cối và súng không giật (recoilless rifle rounds) cộng quân dùng pháo kích vào các căn cứ quân sự và thành phố của VNCH. Tương đương với số lượng đạn VC đã dùng trong vòng 14 tháng, vào mục đích phá hoại tại miền nam VNCH.

-- Hơn 199,552 Đạn phòng không, 5,482 trái Mìn, 62,022 trái lựu đạn và khoảng 40,000 Kg chất nổ cộng them 1,002 Gói thuốc bồi.

-- Hơn 435 chiếc xe đạp.

-- Phá hủy hơn 11,688 hầm trú ẩn và các thiết trí quân sự của CS Bắc việt và VC.

Về phương diện quân số, ước tính gồm cả CS Bắc việt và VC, được ghi nhận như sau: 11,349 cộng quân thiệt mạng và 2,328 bị bắt giữ làm tù binh….

………

4. Vấn Đề Tù Binh:

Như mọi người đều biết, kể từ sau Thế-chiến thứ I và thứ II, “Tù Binh” (và chiến Tranh) đã là đề tài thường được viết hoặc nhắc nhở tới rất nhiều trong các tác phẩm thuộc về sử liệu cũng như hồi ký hoặc tiểu thuyết.

“Tù Binh” được đặc biệt quan tâm, do vì yếu tố nhân đạo. Đó là thành phần quân lính của đôi bên bị bắt và bị giam giữ trong khi tham chiến.

Tuy số phận của những tù binh này được bảo vệ theo những điều khoản đã ấn định trong các văn bản quốc-tế, nhưng trên thực tế cho tới nay, vấn đề đối xử với tù binh nhiều khi không được nghiêm túc tôn trọng theo như trong qui ước.

Hơn nữa, một khi có cuộc giao tranh xẩy ra, phe đặt nặng vào vấn đề “nhân đạo” lại thường bị sự kiện Tù Binh chi phối; Kết quả là phe đó thường gặp phải vô số những thất lợi kể cả ngoài chiến trường lẫn trong bàn hội nghị.

Tương tự, điều bất lợi này đã khiến VNCH và đồng minh Hoa-kỳ phải “bó tay”; thông qua cái bản dự thảo chứa chất vô số “cạm bẫy” của Hiệp-định Ba-lê năm 73. Sự ép buộc phe đồng minh “nhắm mắt ký ” vào bản Hiệp-ước Hòa-bình để Hoa-kỳ được nhẹ nhàng rút ra khỏi cuộc chiến; Dẫn đến cái kết quả hiển nhiên là miền nam VNCH, đã bị phe CS Bắc việt thôn tính chỉ trong vòng hai năm sau ngày Hiệp-định Ba-lê được các nước tham dự ký kết!

Giới bình luận quân-sự cho rằng yếu tố “Tù-Binh” đóng một vai trò quan trọng, góp phần tạo sự khủng hoảng nội tình chính-trị ở Hoa-kỳ. Đấy cũng là nguyên nhân chính, khiến chính-phủ Mỹ đã phản bội phe đồng minh của họ một cách trắng trợn.

Đối với những nước Cộng sản, dựa trên “chủ nghĩa Tam Vô”, phi nhân bản; Tất nhiên “lòng nhân đạo” không hề được thừa nhận trong cái chế độ độc tài, đảng trị và tuyệt đối ‘vô nhân tính’ này!

Trong chủ trương “đấu tranh Giai cấp”, được kể là những cuộc ‘Chém giết nội bộ‘, thanh trừng đẫm máu trong mọi tầng lớp dân chúng. Với chính sách đó, tập đoàn Đảng cầm quyền trong các nước độc tài CS đã coi thường tính mạng con người như thế nào!. Cho nên với chủ nghĩa CS, tính mạng những người “tù binh” của họ (lính CS), càng không được coi là ngoại lệ; Con người bị coi là những hạt bụi, hạt cát không hơn không kém. Đảng nhà nước CS, sẵn theo đường lối phi nhân, dã man, đã xử dụng xương máu người dân như những vật liệu xây cất, được dùng để đắp nên con đường thật vững chắc giúp cho ‘Chủ nghĩa Cộng sản’ tiến nhanh, tiến mạnh theo học thuyết Mác-xít và Lênin-ít (!)

Trái lại do vì lòng nhân đạo, các nước đồng minh, đặc biệt riêng Hoa-kỳ, muốn bảo vệ tính mạng binh sĩ của mình ngay cả khi bị bắt và bị cầm tù. Dư luận, dựa trên một khía cạnh nào đó, đã đưa ra một nhận định: “Dường như Mỹ chưa đánh đã phải lo nhượng bộ về vấn đề tù binh”(!); Cho nên mỗi khi phía CS đánh tiếng cho một cuộc nói chuyện sơ khởi, là y như rằng bên phía Hoa-kỳ thường bị đặt trong thế thụ động, vì do lời “yêu cầu trao đổi tù-binh” (như một điều tiên quyết) của phe đại diện Mỹ. Kết quả phía Hoa-kỳ bị đối phương dồn vào thế “hạ phong” đành buộc phải nhượng bộ; Không những vậy mà Mỹ còn bị mang tiếng là một loại “Cọp giấy”!

* * *

Nhà cầm quyền CS Hà-nội vẫn quyết tâm xâm lấn VNCH, nên chiến tranh đã kể như được leo thang trên cả hai miền nam bắc ngay từ sau cuộc ‘Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu-thân’, năm 1968. Sự kiện này chỉ được kể là một trong rất nhiều lần, chứng tỏ Hồ-chí-Minh và Đảng CS Bắc việt đã lại “Vi phạm lệnh ngừng bắn” trong những ngày Tết; Ra lệnh cho ‘bộ đội bác hồ’ và VC tấn công, phá hoại xâm chiếm một số các Đô, Tỉnh và Thị xã tại miền nam VNCH, trong những ngày hưu chiến hàng năm áp dụng cho đôi bên.

 

1, 2, 3, 4

Quân Sử Việt Nam (Top)