Lịch Sử Của Việt Nam

Cách mạng Hoa Lài xảy ra đúng như lời cảnh báo ngày 03-3-2010 của tiên tri vũ trụ Trần Dần tiên đoán "các chế độ độc tài & CS sẽ bị xóa sổ trước năm 2016".

1, 2, 3, 4, 5, 6

...

tiên tri vũ trụ Trần Dần

Cuộc Đời huyền thoại kỳ thú và Giang Hồ của TRẦN DẦN: 10 bà Vợ !

Vì chân mạng là “ngũ Hổ” nên ông Trần Dần có một cuộc đời ngang tàng, phiêu bạt và khá lý thú. Ông Trần Dần kể với Hạnh Dương: “Tôi là người Việt gốc Hoa. Cha tôi người Hẹ, làm thầy thuốc Đông Y Sĩ hành nghề đã nhiều đời về thuốc Tàu. Mẹ tôi là người Triều Châu. Tôi có 8 chị em, gồm 2 trai và 6 gái. Tôi là Trưởng Nam nhưng là đứa con thứ 6 trong gia đình. Cha tôi nói được nhiều thứ tiếng, còn tôi chỉ vài thứ tiếng Tàu khác nhau như Phúc Kiến, Triều Châu, Quan Thoại. Năm 1966 khi tôi lớn lên được 16 tuổi, cha tôi bảo tôi phải đi học tiếng Việt và tiếng Anh. Tôi đến ghi tên học tại Trường Tàu là Trường Thánh Theresa ở Chợ Lớn. Cô Giáo dạy tôi là một thiếu nữ rất đẹp, sang trọng 21 tuổi con nhà đại phú xuất nhập cảng. Tôi chẳng biết học hành như thế nào nhưng cuối cùng cô Giáo mang bầu với tôi và gia đình cô Giáo bắt cha mẹ tôi phải trách nhiệm. Mẹ tôi hỏi vặn lui vặn tới có phải cái bầu của cô Giáo là con của tôi hay không vì mẹ tôi chẳng thể nào tin được một thằng nhóc 16 tuổi, dốt chữ, con ông thầy thuốc và bói quẻ Khổng Minh Thần Số lại đi lấy được một cô Giáo xinh đẹp, con nhà giàu, và lớn hơn tôi 5 tuổi. Không biết ai dụ ai, nhưng số tôi là vậy và năm 1967 thì tôi có một đứa con trai chào đời. Chúng tôi ở được với nhau hơn một năm trong đầm ấm vợ chống. Nhưng sau khi sinh con xong vài tháng thì cha mẹ cô Giáo bắt cô giao con cho tôi nuôi và đưa cô về Hong Kong để xa tôi ! Người vợ đầu tiên đã đi mất, tôi biết đau khổ từ đó và tôi quyết học tiếng Việt để may ra đổi đời bằng cách kiếm được một người yêu mới là cô gái Việt. Nay tôi nói tiếng Việt thì khá nhưng chữ Việt của tôi đến nay cũng không giỏi lắm.. Viết được ra chữ là may lắm rồi chứ chẳng câu kéo văn vẻ gì cả”.

Cuộc đời của Trần Dần như một cuốn phim hành động nghẹt thở và lãng mạn, ông kể tiếp: “Đến năm 1968 tôi đúng 18 tuổi phải đi quân dịch nên chạy tiền làm lính kiểng ở đơn vị Quân Cụ thuộc Căn cứ 80 Tân Trang Quân Cụ tại Hạnh Thông Tây, Gò Vấp, Sài-gòn. Tuy là lính kiểng nhưng hằng ngày phải tạt qua đơn vị và đầu tuần cũng phải có mặt lúc chào cờ; nhưng tôi ham vui nên thường xuyên bỏ đơn vị. Theo quân luật thì nếu bỏ đơn vị sau 15 ngày sẽ bị báo cáo đào ngũ; nên mỗi lần như vậy tôi chỉ trốn 13 ngày rồi vào trình diện và nhận lệnh phạt giam tù quân 13 ngày ! Khi tổng số các lần phạt lên đến 138 ngày tù quân, tôi bị đưa ra đơn vị tác chiến. Tôi nhớ buổi sáng đầu Xuân vào năm 1969, tôi được lệnh lên văn phòng Chỉ Huy Trưởng là Thiếu Tá Huỳnh Thu T. để nhận lệnh đi tác chiến. Những bạn đồng đội của tôi ai cũng lo ngại cho tôi, nhất là cô bồ mới của tôi cứ đỏ hoe cả hai mắt. Tôi im lặng khấn thầm và chọn một con số. Tôi cười phá lên vì qua môn “Khổng Minh Thần Số”, tôi biết được đời tôi bắt đầu bước qua ngã rẽ may mắn kể từ phút nầy. Cha tôi là thầy thuốc Tàu, rất thông thạo về môn “Khổng Minh Thần Số Học” và cự phách trong môn “Xem Chữ Ký”. Tôi là con trai Trưởng nên mọi uyên thâm của ông đều được truyền dạy cho tôi từ khi tôi còn rất trẻ ở lứa tuổi thiếu niên. Cha tôi đặt hiệu cho tôi là “Khổng Minh Gia Cát Dần”, và ông nói sau nầy tôi sẽ là “Vua Thần Số Học nối gót Khổng Minh”. Thần số học cho người ta chọn một con số trong dãy số từ 001 đến 999. Khi chọn được một con số, sẽ căn cứ vào số đó để giải đoán các quẽ dịch của Khổng Minh tương ứng. Tôi đã khấn và chọn cho tôi một con số và tôi biết rằng nếu lên trình diện với Chỉ Huy Trưởng thì tôi nhất định sẽ gặp may mắn”.

Ông Trần Dần kể tiếp: “Tôi bước vào văn phòng của Thiếu Tá Chỉ Huy Trưởng Huỳnh Thu T., và ông nhìn thẳng vào mặt tôi hỏi gằn giọng: - Mầy tên là Trần Dần hả? Mầy là cháu của Trần Hưng Đạo tao cũng phạt chứ đừng nói cái Trần Dần hay “Trần Đần” của mầy! Mày làm gì mà bỏ đơn vị hoài?”. Trần Dần nói: “Tôi đứng nghiêm, hai tay xuôi xuống hai bên người và năn nỷ cầu may: “Xin Thiếu Tá tha cho em lần nầy vì em có chút nghề đoán Thần Số Học nên những người làm ăn cứ mời em đoán số cho họ.. rồi họ đãi đằng vui chơi nên em lỡ ham vui quên về đơn vị cho đúng ngày giờ ! Xin Thiếu Tá tha cho em lần nầy đừng đưa em ra tác chiến mà tội nghiệp !”. Nghe vậy Thiếu Tá Chỉ Huy Trưởng hỏi tới “Thần số học là gì ? Mầy đoán thử số của tao xem nào.. nếu mầy nói xạo tao cho mầy lãnh hít đất luôn trước khi tống cổ mầy ra tác chiến !”. Thế rồi tôi đoán số cho Chỉ Huy Trưởng của tôi và tôi nói “Thiếu Tá sẽ giàu lớn và người giúp Thiếu Tá giàu chính là em !” Thiếu Tá lắng nghe tôi trình bày: “Hiện nay đấu thầu hàng phế liệu Quân Cụ là do bà quả phụ cố Trung Tá Đoàn Dư Kh., nguyên chỉ huy Căn cứ 80 Tân Trang Quân Cụ, được độc quyền; nhưng bà luôn khai là lỗ và đơn vị không được chia chác gì cả.. và bản thân Thiếu Tá cũng chẳng được gì ! Tôi xin ở lại làm việc với Thiếu Tá.. Các Bang Chủ người Tàu ở Chợ Lớn là bạn của cha tôi.. họ sẽ đứng sau lưng tôi để thu mua và phân phối tất cả. Họ chia lợi cho đơn vị và lúc đó Thiếu Tá cho tôi chút ít là vui rồi. Tôi lo cho Thiếu Tá..!”

Thiếu Tá Chỉ Huy Trưởng gạch tên Trần Dần ra khỏi danh sách quân nhân vô kỹ luật bị đưa ra tác chiến. Ngày hôm sau Trần Dần làm việc trực tiếp tại văn phòng Chỉ Huy Trưởng và trở thành nhà thầu mua tất cả các đồ phế thải của quân đội như vỏ lốp xe, bạc đạn, bình điện Acquits, lò xo, máy xe, máy phát điện, v.v.. Binh nhì Trần Dần đi xe Jeep Quân Đội riêng, và có xe hơi dân sự riêng.. Thiếu Tá Chỉ Huy Trưởng cũng đi xe hơi riêng mới cáu cạnh khi chở vợ con ngoài giờ làm việc ! Cả đơn vị ai cũng thích vì số tiền lời được Trần Dần công bố chia cho anh em trong đơn vị nên ai cũng có cái lộc của trời.. nhưng cái lộc riêng của Trần Dần là lối 80%. Trong thời gian nầy, cả đơn vị và khắp Sàigòn đặt tên cho Trần Dần là “Vua Bạc Đạn”. Khi Cộng Sản Bắc Việt (CSBV) chiếm Sài-gòn ngày 30-4-1975, thì tất cả các kho hàng, bãi chứa 1.5 triệu võ xe cũ, máy xe, xe ủi, xe xúc, quân trang quân dụng cũ và mới của quân đội tại khu căn cứ Hạnh Thông Tây và vài nơi khác đều là của Trần Dần đã qua đấu thầu và có giấy tờ thanh lý, đã trả xong tiền nhưng vì chiến tranh áp vào Sài-gòn nên chưa kịp bán.. Nay tất cả đã bị chính quyền Quân Quản tịch thu và hằng đoàn xe chở ra Hà Nội. Trần Dần nói “Coi như mất hết, nhưng tôi trở về nhà kiểm điểm lại thì vẫn còn hơn 500 lượng Vàng lá. Sau đó, vì là Binh Nhì nên tôi đi tập trung học tập tại Phường trong 3 ngày và được trả quyền công dân !”

Trong sự hỗn loạn của những ngày đầu mới chiếm Sài-gòn và toàn lãnh thổ Miền nam, các cán bộ CSBV cũng như Công An, Bộ Đội đều chú tâm tìm mua “Đồng Hồ Không Người Lái” (Automatic Watches) và xe Honda. Thấy vậy, Trần Dần bắt đầu tung tiền tìm mua và đầu cơ các loại phụ tùng xe gắn máy, các loại đồng hồ đeo tay tự động, những loại mặt hàng cơ khí như bạc đạn, lò xo, vít lửa, bình điện xe đủ loại, đủ kiểu và nhất là “Bougies” các loại xe. Trần Dần kể rằng “Nhiều người Hoa lúc đó sợ, có các kho hàng thì bán tống bán tháo ra vì sợ bị đánh “tư sản mại bản” sẽ bị tịch thu gia sản, lại bị tù tội và bị đuổi đi kinh tế mới. Tôi đến gặp những người nầy và mua hết các kho hàng của họ và chia ra cất dấu nhiều nơi. Các khu chợ trời Kim Biên, Huỳnh Thúc Kháng, chợ Sắt, Gia Long, Bảy Hiên, v.v… và các Tỉnh tìm đến mua hàng của tôi và họ gọi tôi là “Vua Bougies”.

Gom được khá nhiều tiền, Trần Dần cho mở quán “Cà-phê máy lạnh” đầu tiên tại Sài-gòn vào năm 1977. Đó là Cà-phê TUYẾT ở ngã 6 Nguyễn Tri Phương, quận 10 Sài-gòn. Vào năm đó, khách sạn Mini Rex cũng không có máy lạnh; nhưng cà-phê Tuyết của Trần Dần xài tới 6 cái máy lạnh loại công suất lớn. Ông Trần Dần kể rằng, “Lúc đó người uy quyền trong Thành Ủy của Sài-gòn là ông Sáu B.; và Trần Dần đã tìm cách làm quen. Địa điểm mở quán cà-phê là ngôi nhà lầu 2 tầng mặt tiền đường Nguyễn Tri Phương do một người anh rễ làm chủ. Trần Dần đầu tư toàn bộ.. Trước khi qua Phường xin giấy phép, Trần Dần tìm cách mời ông Sáu B. của Thành Ủy đến Ngã 6 Nguyễn Tri Phương ăn sáng. Dọc trên lề đường khu Ngã 6 là các điểm chốt của Công An Phường, Công An Thành Phố ngồi rình rập, theo dõi mọi người. Những nhóm nầy chợt thấy Trần Dần cùng với ông Sáu B. của Thành Ủy bước xuống xe hơi và đứng nhìn quanh quẫn, rồi đi vào quán phở. Lúc đi ra, Trần Dần lại tìm cách mời Sáu B. ghé tạt qua căn nhà của người anh rễ. Ông Sáu B. đứng bên ngoài, nhưng Trần Dần vào bên trong lấy một chai rượu tây và một cây thuốc lá 555 rồi bước ra cùng Sáu B. lên xe hơi bóng loáng phóng đi. Giai đoạn đó xe hơi là hiếm hoi ở Sài-gòn nên xe ông Sáu B. thì ai cũng biết cả. Đám Công An, Dân Phòng khu Ngã 6 lé mắt nhìn Trần Dần quen lớn. Ngày hôm sau Trần Dần mang đơn xin mở quán cà-phê máy lạnh đến nộp tại Phường và các “đồng chí” của Ủy Ban Nhân Dân Phường đã vui vẽ cấp phép cho hoạt động mà không có ý kiến ý cò gì thắc mắc.Trần Dần nói "Tôi tặng riêng các "đồng chí" chỉ đạo ơởPhường, Công An Phường, Công An Khu Vực, Quảng Lý Thị Trường, An Ninh Quận... mỗi người ít Vàng và nói nhỏ "Anh Sáu B. gởi tặng" !"

Ngày khai trương tiệm Cà-phê Máy Lạnh TUYẾT ở ngã 6 Nguyễn Tri Phương được quảng cáo quy mô, và dân ăn chơi lúc đó lại phong cho Trần Dần là “Vua Cà-phê Máy lạnh”. Trần Dần nói rằng “Vì chạy tới 6 máy lạnh nên đồng hồ điện không đủ công suất, tôi cho đám đệ tử câu điện đường xài chùa. Mấy tháng sau, phía Điện Lực cho người đến kiểm tra.. Khi họ gạt cầu dao xuống nhưng đèn vẫn sáng, máy lạnh vẫn chạy.. Họ mời tôi vào phòng riêng làm việc.. Tôi đưa cho họ 10 Lượng Vàng và nói nhờ anh em lo cho cái giấy phép xài máy lạnh và tăng công suất đồng hồ lên thì sẽ trả thêm 10 lượng vàng Kim Thành nữa”. Chỉ 3 ngày sau tôi có giấy phép của Điện Lực và được thay đồng hồ công suất lớn hơn. Tiệm cà-phê máy lạnh Tuyết tấp nập từ sáng sớm cho đến đêm khuya”. Trần Dần nói “Dù làm ăn rất khấm khá nhưng tôi biết rằng không thể sống được với Cộng Sản nên tôi dùng tiệm Cà-phê Tuyết làm điểm hẹn với những người tổ chức vượt biển để đưa vợ con đi tìm tự do !”.

Ông Trần Dần kể rằng: “Trước năm 1975, mặc dầu còn trẻ tuổi nhưng vì làm ăn lớn nên tôi chơi thân với những đại tài phiệt như “Vua sắt thép” Lý Long Thân, Trịnh Thái Bình (Sắt vụn), Lâm Huê Hồ (sắt vụn), Trịnh Đức (Gang).. Những người nầy nhiều quyền lực và tôi gặp họ hằng ngày. Họ và tôi đều có giấy phép mang súng cá nhân. Nhưng khi tôi làm “Vua Cà-phê Máy Lạnh” dưới thời CSVN thì tôi là một kẻ giang hồ và tôi tự mua súng để phòng thân chứ chẳng phép tắc gì cả. Tôi quyết định tìm đường vượt biển. Tôi đưa con trai đầu của tôi cùng với gia đình em gái tôi đi qua ngã Hong Kong và đã thoát. Chuyến tiếp theo tôi đưa cha mẹ tôi và vợ thứ nhì cùng 2 con trai của tôi đi qua đến đảo Bidong. Tiếc rằng cha tôi đã mất tại Bidong. Còn vợ thứ nhì và 2 con trai cùng mẹ tôi được đến định cư tại San Diego, California.

1, 2, 3, 4, 5, 6Quân Sử Việt Nam (Top)