Lịch Sử Cuộc Chiến Đấu Của Tộc Việt

Sinh Hoạt Hậu Trường Tại Các Bộ Tư Lệnh Việt Mỹ
Trong Chiến Dịch Pleime

quân sự Việt Nam, Tướng Nguyễn Văn Hiếu

Thiên tài quân sự Việt Nam, Thiếu tướng Nguyễn Văn Hiếu

1, 2, 3, 4, 5, 6

...

Trong ngày 23 tháng 10, khi mà đội pháo binh của Task Force Ingram chưa kịp được đưa tới địa điểm phục kích nằm trong tầm xạ kích yểm trợ, Chiến Đoàn Thiết Kỵ Tiếp Cứu được lệnh Đại Tá Hiếu ngừng chân tại nửa đoạn đường để cho phép phi cơ oanh tạc dọn bãi (Pleime, chương IV):

Lúc 1700 giờ, Chiến Đoàn dừng lại tại nửa đường trong khi các vụ oanh tạc ấn định trước nã vào các khu vực nghi địch tập trung quân.

Rồi đến ngày 24 tháng 10, khi pháo đội Ingram sẵn sàng ứng chiến tại 10 cây số Nam Phú Mỹ, Chiến Đoàn Thiết Kỵ Tiếp Cứu được lệnh tiếp tục xông tới trại (Pleime, chương IV):

Suốt ngày 24 tháng 10, tình hình hoàn toàn êm thắm. Tuy vậy, Chiến Đoàn Ingram đã di chuyển từ Phi Trường Pleiku tới vị trí 10 cây số Nam Phú Mỹ để cung ứng pháo yểm cho Chiến Đoàn Thiết Giáp-Bộ Binh khi cần đến.

Sổ nhật ký của Ban 3/FFV, ngày 23/10/65 lúc 10:20 giờ, ghi rõ:

- 10:20G: Quân Đoàn II Lt Col Patch, 1 Pháo đội và 2 Đại Đội Bộ Binh di chuyển vào vùng của QLVNCH trong vai trò trừ bị và yểm trợ.

Ngày 26 tháng 10, khi trại Pleime vừa mới được giải tỏa, Đại Tá Hiếu lợi dụng tính xông xáo của Tướng Kinnard để bước qua giai đoạn II của chiến dịch Pleime, dùng khả năng trực thăng vận của Sư Đoàn 1 Không Kỵ để truy kích tàn quân địch trên đường rút lui về hậu cứ Chu Prong (Pleime, chương IV):

Ngày 26 tháng 10 năm 1965, đang khi đoàn quân tiếp viện và lính trú phòng trại Pleime thực hiện công cuộc càn quét xung quanh Trại, một buổi hội nghị diễn ra tại Trung Tâm Hành Quân của Quân Đoàn II với sự hiện diện của các cố vấn Mỹ và các đơn vị trưởng.

Tất cả mọi thông tin nhận được và bản phân tích tình hình đều qui tụ về một kết luận.

Các đơn vị địch đã rút lui về phía tây tới biên giới Căm Bốt. Đây là cơ hội đào thoát duy nhất vì ngoài lợi thế về ; địa hình, hậu cứ Chu Prông và mật khu Căm Bốt cung cấp không những nơi trú ngụ mà còn thêm tiếp liệu và bổ sung quân số mà hai Trung Đoàn 32 và 33 đang thiếu hụt.

Lần đầu tiên từ khi cuộc chiến khởi phát trên bán đảo Đông Dương, các lực lượng của ta có cơ hội đi tới kết luận như thế này. Trong suốt các cuộc gây hấn từ năm 1948, địch luôn có thể rời bỏ chiến trường và rút lui an toàn, thôi giao tranh tùy ý mình.

Do đó lực lượng của ta không nên bỏ lỡ cơ may này: phải đuổi theo hai Trung Đoàn Bắc Quân vì nếu không, mối nguy hiểm sẽ vẫn còn đó và địch có thì giờ tái tổ chức các đơn vị của chúng.

Ngoài ra, quyết định trên lần này khả thi được vì có sẵn các lực lượng trừ bị, với sự hiện diện của Sư Đoàn 1 Không Kỵ Mỹ đóng tại An Khê, một đơn vị có khả năng di động cực cao trên toàn thế giới và đồng thời có những quân cụ và vũ khí hiện đại nhất.

Ngày 27 tháng 10, các giới quân sự cao cấp tại các Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn II, Lực Lượng Dã Chiến I, Sư Đoàn 1 Không Kỵ, MACV và BTTM, ráo riết bàn định ý kiến phái Sư Đoàn 1 Không Kỵ hành quân truy kích địch (sổ nhật ký của Ban 3/FFV, ngày 27/10/65 lúc 12:30 giờ):

- 12:30G: Từ Capt Reich, Quân Đoàn II ( với Gen Larsen): Gen Larsen, Kinnard và Knowles, và Đại Tá Mataxis hiện đang họp với Tướng Vĩnh Lộc đề bàn định nới rộng hay thay đổi Vùng Trách Nhiệm Chiến Thuật (TAOR) của SĐ 1 KK HK gần Pleime để tuân hành với chỉ thị khẩu miệng của MACV để phát triển một TAOR rộng lớn quanh Pleime để tìm kiếm, ghim và tiêu diệt VC trong vùng này. Gen Larsen gọi Gen Collins yêu cầu MAVC tiếp xúc với BTTM để chỉ thị tương tự VN có thể chuyển đạt đến Tướng Vĩnh Lộc. SĐ 1 KK HK có đơn vị bộ chiến gần Pleime đang truy lùng chung quanh phía tây của trại di chuyển về hướng nam. Hành quân được yểm trợ bởi bích kích pháo đặt tại vị trí 4 cây số nam trại. QLVNCH đang hành quân từ 360 độ đến 270 độ quanh trại với đường bán kính 3 cây số. Được chiến xa yểm trợ. Tuy nhiên, địa thế giới hạn mức độ yểm trợ này. Gen Larsen nói với Gen Kinnard ngưng cuộc hành quân Tuy Hòa để thẩm định liên quan đến lệnh của Bộ Tư Lệnh MACV. Tướng Vĩnh Lộc dự tính rút 2 Đại Đội Biệt Cách Dù ra khỏi Pleime (Chuyển đạt cho Ban 3).

Đến nửa đêm ngày 29 tháng 10, vùng trách nhiệm chiến thuật nới rộng của Sư Đoàn 1 Không Kỵ Mỹ được hoạch định xong giữa Đại Tá Hiếu (Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn II) và Đại Tá Williams (Bộ Tư Lệnh Lực Lượng Dã Chiến I) và được chuyển đạt tới mọi giới chức liên hệ (sổ nhật ký của Ban 3/FFV, ngày 30/10/65 lúc 00:50 giờ):

- 00:50G: Quân Đoàn II (Major Black) - Về Pleime: Trại hứng chịu một ít trái bích kích pháo, một ít mìn chôn phát nổ và một ít hỏa lực súng nhỏ. Không gì nghiêm trọng, 7 tổn thương, yêu cầu tải thương. Lúc 292350g Col Williams gọi Đại Tá Hiếu, Tham Mưu Trưởng Quân Đoàn II. Quân Đoàn II yêu cầu là Vùng Trách Nhiệm Chiến Thuật của SĐ 1 KK HK được nới rộng để bao gồm cả vùng Pleime ngoại trừ chính trại. Từ lằn phía NB của khoảnh ô vuông ZA đông tới lằn NB của khoảnh ô vuông AR 77, trên ĐT của khoảnh ô vuông ZA/AR15, nam trên AR77 tới ĐT của khoảnh ô vuông 00, rồi tây tới TN của khoảnh ô vuông ZA14. Col Buchan, Gen Knowes, Col Williams và Col Mataxis đồng ý.

- 00:12G: Quân Đoàn II Col Williams - Yêu cầu nới rộng TAOR (như phác họa qua điện thoại từ Maj Black lúc 0005g) cần được FFV chấp thuận. Col Barrow được thông báo; yêu cầu được chấp thuận lúc 0025g; Quân Đoàn II được thông báo lúc 0030g, SĐ 1 KK được thông báo lúc 0040g.

Tuy được giao phó một vùng trách nhiệm chiến thuật tách biệt, nhưng Sư Đoàn 1 Không Kỵ vẫn là một đơn vị được tăng phái cho Quân Đoàn II và vẫn nằm dưới quyển điều khiển của Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn II. Và để tránh đụng chạm giữa các giới chức lãnh đạo quân sự Việt Mỹ, Đại Tá Hiếu đã hoạch địch cách minh bạch một phương thức hành quân phối hợp giữa hai lực lượng Việt Mỹ (Pleime, chương IV):

Trong đợt III, các cuộc hành quân được thực hiện qua một sự cộng tác mật thiết giữa các Lực Lượng Việt Nam và Mỹ: đó là phương thức mới nhất được đem ra áp dụng từ Thế Chiến II. Các đặc điểm của phương thức này là:

- Phối hợp các công tác tình báo và yểm trợ.
- Chia sẻ khái niệm hành quân và kết quả.
- Vùng hành quân riêng rẽ.
- Bộ tư lệnh riêng rẽ.
- Điều quân riêng rẽ.
- Hành động riêng rẽ.
- Trừ bị riêng rẽ.

Phương thức trên đã đem lại nhiều kết quả tốt, đặc biệt trong một nước như Việt Nam trong đó tâm lý quần chúng chứa đựng nhiều phức tạp và tinh tế. Phương thức này cũng tạo nên một tinh thần ganh đua giữa hai quân lực và giữa các đơn vị.

Sư Đoàn 1 Không Kỵ Mỹ được trao cho sứ mạng đóng vai trò nỗ lực chính (hành quân Long Reach/All The Way) với Lữ Đoàn Dù Việt Nam trong vai trò trừ bị trong giai đoạn II truy kích địch của chiến dịch Pleime và không hành động hoàn toàn riêng rẽ, nhưng vẫn nằm dưới sư điều khiển của Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn II, đặc biệt trong hai địa hạt then chốt: tình báo và khái niệm hành quân.

Bộ Tư Lệnh Tiền Phương của Sư Đoàn 1 Không Kỵ

Để cho việc phối hợp được trơn tru, Tướng Kinnard đặt Bộ Tư Lệnh Tiền Phương của Sư Đoàn 1 Không Kỵ (BTL/TP SĐ1KK) cạnh Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn II tại Pleiku trong khi bản doanh chính vẫn nằm tại An Khê (Pleiku, trang ii) :

Khả năng làm việc mật thiết với QLVNCH được gia tăng bằng cách thiết lập một Ban Chỉ Huy chiến thuật cấp sư đoàn, nằm cạnh Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn II QLVNCH tại Pleiku.

Các tin tức tình báo hằng ngày Đại Tá Hiếu cập nhật cung cấp cho BTL/TP SĐ1KK rất là chi tiết và chính xác cho phép các đơn vị Không Kỵ khám phá và tiêu diệt hữu hiệu các quân lính địch đến độ địch nghi là phải có gián điệp địch len lỏi trong hàng ngũ họ (Pleime, chương VII):

Các cán bộ của Trung Đoàn 33, bực dọc vì bị không yểm của ta nhắm bắn chính xác đã hội họp để điều tra điều gì khiến cho các phi vụ không kích chính xác và liên tiếp xảy ra: kết luận là chỉ có thể là gián điệp trà trộn trong bộ đội cung cấp cho các lực lượng của ta vị trí và di chuyển của các phần tử trung đoàn.

1, 2, 3, 4, 5, 6

Quân Sử Việt Nam (TOP)