Lịch Sử Của Việt Nam

Nỗi Đau Da Cam

1, 2, 3, 4

Mũ Đỏ Bùi Đức Lạc

LTG Những ngày đầu tháng 7 năm 2010, Bà Quản Đốc Trại Chăm sóc cho các nạn nhân bị nhiễm Chất Độc Da Cam tại Đà Nẵng, Việt Nam; bà rất hăng say trả lời cuộc phỏng vấn của đài Á Châu Tự Do, bài bản rất thuộc, cuộc phỏng vấn rất dài, nội dung xin tạm thu gọn như sau:

Bà cho rằng tất cả những bệnh nhân trong trong trại, đều do ảnh hưởng của thuốc độc da cam của Quân Đội Hoa Kỳ sử dụng trong cuộc chiến 1955-1975; bà khẳng định như  vậy vì tất cả những nạn nhân này đều sinh đẻ trong vùng đã bị rải thuốc khai quang. Cái điểm quan trọng là bà (dõng dạc) cho biết “tất cả nạn nhân đều chưa một ai được đưa đi thử nghiệm bị tổn thương do chất độc hại nào”! Bà nói rằng: Vì đi thử nghiệm rất tốn kém, sự tốn phí còn cao hơn cả tiền đài thọ cho việc chăm sóc và nuôi ăn cho bệnh nhân suốt đời, cho nên thà để vậy còn hơn là đi thử nghiệm. Một mặt chính quyền theo đúng lời chỉ dậy của bác Hồ:

“Nói Láo, nói láo nhiều lần!
Lâu ngày mọi người tin đó là sự thật!”

Mà quả đúng như vậy các phóng viên và những nhà hoạt đầu chính trị tại Hoa Kỳ đã nhảy vào cuộc, y chang luận điệu của bọn phản chiến thập niên 1960 đã buộc tội QLVNCH chiến đấu không có chính nghĩa nên hèn nhát không chịu Chiến Đấu. Bộ Đội Cộng Sản Việt Nam chiến đấu có chính nghĩa. Ngày nay Quốc Hội Hoa Kỳ đã bằng lòng viện trợ 30 triệu USD, lấy danh nghĩa là viện trợ nhân đạo cho các nạn nhân khuyết tật (không hề nói tới thuốc độc Da Cam). Nhưng CSVN vẫn lên kế hoạch rất quy mô từ báo chí cho đến các đài truyền thanh, truyền hình đều nhất quyết là các em nhỏ này bị tàn phế là do chất độc Da Cam.  

Vì 5 hãng sản xuất Hóa Chất đã thắng kiện, Cộng Sản Việt Nam đã thua kiện năm 2003 tại tòa án Liên Bang Hoa Kỳ. Rất đơn giản, nếu Cộng Sản Việt Nam cho thử nghiệm để biết những nạn nhân khốn khổ này bị khuyết tật là do chất hóa học nào, thì trắng đen rõ ngay, nhưng Cộng Sản Việt Nam chỉ muốn nhập nhằng để xin tiền của những người hảo tâm! Cũng như buộc chính phủ Hoa Kỳ phải có trách nhiệm, nên chúng đã mang một vài em bé đáng thương sang New York và D.C. để chứng minh với thế giới là chất độc Da Cam đã tác hại đến đời sống của trẻ thơ Việt Nam. 
Chiến dịch này mục đích chúng muốn thế giới chú ý tới lỗi lầm của chúng ta trong cuộc chiến vừa mà quên đi lỗi tầy đình của bọn Buôn Dân Bán Nước đã buôn thân xác Thiếu Nữ Vị Thành Niên và bán Đất Dâng Biển cho quan thầy! Đó chính là sách lược của bọn Buôn Dân Bán Nước đang ngồi trong Bộ Chính Trị tại Bắc Bộ Phủ Hà Nội.
Kính mong tất cả các cơ quan truyền thông hãy giúp chúng tôi phổ biến bài viết này càng nhiều càng thêm ý nghĩa. Cho dù không đề tên người viết.

Một sự thật.......Từ lâu tôi muốn viết về đề tài này, nhưng chưa viết được, vì sự việc chưa ngã ngũ ra sao!  Đến nay kể như không còn vớt vát được nữa, nên tôi cảm thấy thanh thản viết, tôi không muốn mang tiếng là phản bội, những em bé tật nguyền của xứ sở tôi, những em bé người ta cho là do ảnh hưởng tác hại của Chất Độc Da Cam? Dù cho đúng hay sai trong lòng tôi vẫn cầu mong cho các em được chữa trị,  được bồi thường thỏa đáng, hay được cứu giúp nhân đạo.

Bây giờ không còn gì để nói nữa, sự việc đã đi về chiều, vì việc ăn vạ không còn phù hợp với thời đại này, khi cần mẫu thử nghiệm, để chứng minh những em bé khốn khổ này bị tác hại vì nguyên do nào? Năm 2000 phái đoàn tìm hiểu sự thật, lúc đầu đã lấy được mẫu thử nghiệm, từ những nạn nhân được cho là bị ảnh hưởng bởi thuốc khai quang, (thuốc độc da cam) nhưng khi ra đến phi trường Tân Sơn Nhất, thì những mẫu thử nghiệm này bị tịch thu lại toàn bộ và kể từ đó chính nạn nhân cũng (được lệnh) từ khước luôn, không cho lấy mẫu tế bào cần thiết để thử nghiệm nữa, (có lẽ sợ các khoa học gia tìm ra sự thực, hay sợ các khoa học gia đổi mẫu thử nghiệm chăng? Yếu tố chính có lẽ là, sợ các khoa học gia khám phá ra rằng: Những trẻ em này bị tật nguyền là do cha mẹ uống rượu đế có pha thuốc giết rầy..v..v..Hay sì-ke, ma túy) nên dư luận quần chúng Hoa Kỳ cũng đã bắt đầu nghi ngờ từ đó, nếu tìm ra các em thực sự bị ảnh hưởng (thuốc da cam) thì chắc chắn các em sẽ được chữa trị, hay bồi thường xứng đáng, ngay cả chúng ta những người Tỵ Nạn Cộng Sản cũng không ngần ngại mỗi người một vài trăm đồng Mỹ Kim giúp đỡ các em bé khốn khổ này; nhưng vì không có bằng cớ xác thực là những trẻ em vô tội này bị thương tổn vì đâu?

Thời nay các khoa học gia không dám ngụy tạo bằng cớ, vì họ vô tư và khách quan, nếu không cho lấy mẫu thử nghiệm Cộng Sản Việt Nam đành thất bại. Ở các nước văn minh ngụy tạo được tin tức, xào xáo tin tức làm sao cho quần chúng tin tưởng vào tin tức của mình, là chiến thắng trong tầm tay, vì quần chúng có khi lái cả chính quyền theo ý của quần chúng, có khi dư luận quần chúng theo một chiều, không cần biết đúng hay sai!!! Chiến tranh Việt Nam là một dẫn chứng, nhưng khoa học thực nghiệm thì không thể ngụy tạo được! Các mẫu thử nghiệm không thể nào có kết quả khác được, cơ quan khác, quốc gia khác có thể làm lại để kiểm chứng dễ dàng, vì danh dự cá nhân, vì danh dự nghề nghiệp, vì danh dự quốc gia nên không ai cả gan, dám ngụy tạo kết quả trong phòng thí nghiệm.

Mùa Xuân năm nay, mùa Xuân hướng về tương lai dân tộc........Trở lại chuyện ngày xửa ngày xưa một khi cô gái nhà lành nói có bầu với vị thầy tu, lập tức vị thầy tu đó bị kết án ngay, người ta không cần điều tra hư thực, mà chỉ nghe rồi dựa vào lời khai để buộc tội, dựa vào tin đồn để kết án, một lý luận khôi hài do những người có quyền xử án lúc bấy giờ đưa ra; tại sao cô ta không đổ tội người khác, mà cô ta lại đổ tội cho thầy, như vậy chắc chắn thầy phải có gì đó, không có lửa sao có khói được; như vậy là thầy có tội 100%, nhưng thời nay vu oan kiểu như vậy, không có thể tồn tại nữa, việc xác định bào thai đó của ai chỉ cần một cuộc thử nghiệm, kết quả có liền trong ngày, việc xác định tội trạng phải có kết quả của khoa học thực nghiệm, không thể u u....mê mê được nữa!

Không biết ai có niềm lo âu về tội lỗi khác hay không? Nhưng đối với tôi thì tội phản bội có lẽ là nặng nhất, phản bội cha mẹ, phản bội anh em - họ hàng, phản bội bạn bè, phản bội người yêu, phản bội người thương, phản bội quê hương dân tộc, phản bội lại trẻ thơ......Nói cho cùng đã ghép phải tội phản bội thì là người không đáng nói tới nữa.......Từ phản bội nó gây ra bao nhiêu tội ác tầy đình.

Năm đó nếu tôi còn đi học chương trình ở ngoài thì tôi học đệ tứ (lớp chín), vì hoàn cảnh tôi theo học bách nghệ đã được gần hai năm, một buổi sáng đầu hè năm 1953 đang trong giờ học lý thuyết với thầy Tín, nhìn qua cửa sổ ra ngoài thấy dân chúng lũ lượt, đi trên đường chạy ngang trước trường học, đi về phía phố cũ và nhà ga xe lửa, cả thầy lẫn trò ai cũng tò mò nhớn nhác nhìn ra đường, đây là một hiện tượng lạ chưa bao giờ xẩy ra nơi thị xã nhỏ bé này. Vừa tan lớp học, chúng tôi ùa ra hỏi thăm, mới biết được là: Dân chúng đi coi (Trăn cuốn người) ngay dưới khu phố cũ; cả lớp ai nghe tin này cũng đều ngạc nhiên như nhau và đặt dấu hỏi tại sao trăn lại có thể về khu phố cũ được, nếu trên phố mới gần rừng, thỉnh thoảng còn nghe thú rừng lai vãng, còn phố cũ thì tuyệt nhiên không bao giờ thú rừng có thể về đó được, hỏi những người đã xem rồi đang ra về ai cũng chỉ mỉm cười, các cô gái che mặt thẹn thùng không trả lời, cô nào chịu chơi lắm cũng chỉ trả lời bâng quơ:

- Lại coi thì biết.

Đó chính là yếu tố làm chúng tôi phải (lại coi cho biết) mới được, cả lớp ùn ùn kéo nhau đi về hướng nhà ga theo đoàn người hiếu kỳ, trời nắng chang chang một vài cơn lốc nhẹ nhàng cuốn bụi than đen dưới đường, làm mọi người phải che mặt, nín thở cho cơn bụi than đen bay qua, tiếng ve sầu từ đồi thông vọng xuống như  một ban nhạc lớn hòa vào lòng người nghe (khúc nhạc tương tư, bi ai).

Thế rồi chúng tôi cũng chen chân vào căn nhà chật hẹp, khu nhân công sở than trú ngụ, ôi (trăn cuốn người) còn đó, như một cuộc triển lãm có chủ đề, thân nhân đang chờ (sở cẩm) đến quyết định tận mắt, tang vật đầy đủ tại hiện trường, ai cũng bàng hoàng, không phải trăn cuốn người mà là (chăn cuốn người).

Anh chàng phu mỏ còn rất trẻ, anh chàng xấu số này có cô vợ lẳng lơ, cứ mỗi ngày anh phải thức giấc lúc 4: giờ sáng chuẩn bị mọi thứ, để rời nhà sau nửa tiếng sửa soạn, tới bến xe của sở đón nhân công đi Cọc Sáu, cho kịp giờ xe chạy lúc 5 giờ đúng như lịch trình đã định hàng ngày, theo người biết chuyện nói: Anh chồng ra khỏi nhà mươi phút thôi, tức thì cô vợ mở cửa đón người tình vào nhà, dệt khúc gian phu dâm phụ, anh chàng gian phu này là lính của sở than, chuyên lo canh gác những khu cơ sở (nhà máy) của sở than, dân chúng thường gọi là (lính sở).

Người chồng sau khi được cho biết tin chính xác như vậy, anh im lặng không lộ cho vợ biết mình bị mọc sừng, anh tự đặt kế hoạch! Hoạn Nam số một trên thế gian này, (hoạn thư là đàn bà, hoạn nam mới là đàn ông) giờ hành sự đã điểm, nên lúc 4 giờ rưỡi, thay vì ra bến xe của sở, để đón xe đi Cọc Sáu như mọi ngày, thì anh lại cầm cây choòng (xà beng) nhẹ nhàng leo lên mái nhà, xong nằm sấp trên mái ngay chỗ giường hai vợ chồng nằm, anh khoét một lỗ nhỏ nhìn xuống, pha cụp lạc bắt đầu, anh phóng ngay cây choòng bằng thép hình lục lăng dài trên 2 mét rưỡi, nặng khoảng chừng 10 kg đầu mài nhọn hoắt, cây choòng này hằng ngày anh dùng để đâm (đào) than trên sở làm, nó thông dụng như vậy, phu mỏ than, đàn ông ai cũng cần nó, cho nên rất dễ mất, hàng ngày anh phải vác choòng đi rồi vác choòng về, nâng niu quí mến cây choòng, vì ngày ngày cây choòng này chính là cần câu cơm của anh, bây giờ anh phải sử dụng nó để thỏa mãn tự ái..........Không biết anh chồng điều khiển làm sao mà cây choòng phóng xuống thật chính xác, nó xuyên từ lưng xuống ngực anh chàng lính sở, rồi xuyên qua ngực người vợ lăng loàn, còn sức cây choòng cắm sâu xuống nền nhà bằng đất, sau đó anh chàng xấu số, nhưng thuộc loại ghen tương có tầm vóc này, không chạy trốn mà mở cửa tung ra, để cho mọi người chiêm ngưỡng cái tài dùng choòng của anh, không biết ai cám cảnh đã dùng chăn (mền) phủ lại nhưng chỉ phủ kín được lớp da dơ dáy phần dưới của hai người vì vướng cây choòng cắm sau lưng (giữa ngực) nên phần trên vẫn (trơ gan cùng tuế nguyệt), rồi người ta đồn lên là (trăn cuốn người).

Cái thị xã nhỏ bé dân cư lúc đó khoảng chừng vài, ba chục ngàn người, đa số là dân chúng từ những vùng đang xẩy ra giao tranh thường xuyên, nên chạy lánh loạn về đây, cho nó an toàn hơn làng xã của mình; hoặc nhà cửa tan nát vì bom đạn không nơi trú ngụ, thì đây là nơi đất lành; có người cả làng bị đốt cháy bằng địa nên tha phương cầu thực, tới đây kiếm sống qua ngày, cũng có thành phần du thủ du thực trốn tránh cảnh sát về đây sinh sống, đất lành chim tứ xứ về đậu, nên cái thị xã tuy nhỏ bé, nhưng lại  rất nhiều chuyện quái đản xẩy ra, ngày đó địa phương không có phương tiện truyền thanh, cho dù là chuyện như cái tin (Trăn cuốn người) ấy vậy mà tin đồn loan ra khắp thị xã rất nhanh, ai cũng ùn ùn đi coi, khi coi rồi không ai có thì giờ nói sự thực cho người khác biết, vả lại cũng muốn người khác mắc hợm như mình. Lúc đó! Tôi chỉ thấy người vợ mắt trợn trừng, miệng há hốc, nằm dưới thân xác anh lính sở, anh này đầu ngọeo vào bên trong nên không trông rõ mặt, cả hai đã tắt thở từ lâu! Chiếc choòng còn cắm xuống đất nguyên hiện trường, chưa ai dám rút ra, trông thật ghê rợn, không hiểu sao? Máu không chảy chan hòa trên mặt đất.

Câu chuyện trăn cuốn người như vậy, xẩy ra cách nay trên nửa thế kỷ rồi, không ai hiểu rõ nguồn cơn, cứ thấy người ta đồn thì mình cũng đồn như vậy, thậm chí có người không thấy, không biết cũng nhất quyết là (trăn cuốn người), cái tin đồn như vậy rồi ai cũng cứ tin là đúng, thời xưa tin đồn làm hoang mang không phải là ít, nhưng thời nay vì có phương tiện truyền thanh, có các phương tiện thông tin khác mau chóng và chính xác, nên không còn là thời (chuẩn) của tin đồn nữa.

1, 2, 3, 4

 

Quân Sử Việt Nam (Top)