Lịch Sử Của Việt Nam

Khai Thác Boxit Ở Tây Nguyên

( Hay Bức Màn Bauxite Và Âm Mưu Tây Nguyên)

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88

Tập 2

Phản ứng của các khoa học gia về chuyện khai thác bauxite

Mặc Lâm, phóng viên đài RFA 06-03-2009

Sau khi nhận được quyết định của thủ tướng chính phủ chính thức cho phép khai thác bauxite tại Tây Nguyên, giới khoa học và môi trường trong nước ngỡ ngàng vì những nghiên cứu, bài viết hay ý kiến của họ về vấn đề này trở thành vô ích.

Sau khi nhận thấy dư luận không thuận lợi, văn phòng thủ tướng cho biết sẽ tổ chức một cuộc hội thảo để nghe ý kiến từ giới khoa học vào thời gian sắp tới.

Giới khoa học e ngại cho việc khai thác bauxite

Quặng bauxite tại Tây Nguyên vẫn là vấn đề đang được quan tâm hàng đầu hiện nay mặc dù quyết định của thủ tướng chính phủ đã bật đèn xanh cho các công ty khai thác chuẩn bị bắt tay vào việc. Giới khoa học gia bồn chồn trước quyết định này nhưng họ vẫn không bỏ cuộc. Người tiếp tục lên tiếng trên các tờ báo lớn trong nước, có người lặn lội lên tận vùng đất sắp bị khai thác để nghiên cứu thêm những dữ kiện đang gây tranh luận trước một dự án có tầm cỡ lớn lao này.

Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng trước khi ký quyết định cho phép khai thác quặng bauxite, đã nhiều lần tuyên bố là sẽ xem xét dự án này dưới nhiều góc cạnh để tìm giải pháp tối ưu khi khai thác tài nguyên quốc gia. Trong một lần tiếp xúc với báo Tuổi Trẻ, khi được ký giả Võ Văn Thành hỏi về bức thư đề nghị ngưng dự án bauxite Tây Nguyên của đại tướng Võ Nguyên Giáp, thủ tướng Dũng đã trả lời rằng dự án này là một chủ trương lớn của nhà nước và Bộ Chính Trị đã ba lần nghe, kết luận và chính phủ đã phê duyệt dự án này. Thủ tướng Dũng cũng nhất quyết cho rằng sẽ chú trọng tới vấn đề ô nhiễm và bảo đảm an ninh đất nước.

Giới khoa học đã chứng minh bằng những dữ liệu hùng hồn cho thấy, khai thác bauxite dứt khoát sẽ gây ô nhiễm trầm trọng cho môi sinh và không có biện pháp tân tiến nào có thể bảo vệ an toàn cho con người trong khu vực, kể cả các vùng hạ lưu sông Đồng Nai. Giới khoa học đưa ra những phản biện về vấn đề môi trường, hay lợi ích kinh tế không hiệu quả lẫn việc khai thác sẽ gây xáo trộn đời sống cho người bản xứ trong đó có một số lớn các bộ tộc của dân tộc ít người sinh sống.

Trung Quốc đã có mặt trên Tây Nguyên

Vấn đề an ninh đất nước như thủ tướng Dũng hứa đã bị dư luận nghi ngờ khi phát hiện một số lớn công nhân người Trung Quốc đã có mặt tại khu vực có quặng mỏ, mặc dù chính quyền đánh tiếng cho rằng họ là công nhân sẽ làm việc trong các công ty Trung Quốc nhưng hình như thông tin này không làm dư luận an tâm.

Nhà văn hóa Nguyễn Huệ Chi, lên tiếng về vấn đề này cũng đồng tình với những lo ngại mà nhiều người cho là trước mắt: Việc khai thác sẽ gây xáo trộn cho người dân tộc trên vùng Tây Nguyên nhưng nghiêm trọng hơn là người ta đem những người mà dân tộc Việt Nam cảnh giác từ hàng ngàn năm nay vào đấy khai thác mới đáng nói.

Giáo sư TSKH Lê Huy Bá, khoa trưởng khoa Địa lý môi trường thuộc đại học Khoa học Nhân văn Tp. HCM cho biết những ưu tư của ông và đồng viện về vấn đề này: Chuyện khai thác bauxite ở Đắk Nông họ đã thông qua và đặt các nhà khoa học vào một chuyện đã rồi.

TSKH Nguyễn Văn Khải cũng tỏ ra quan ngại khi để cho người nước ngoài khai thác khi nhà nước không có một kiến thức nào về vấn đề này: Nhà nước không làm được việc thì chờ cho thế hệ sau này làm, chứ giao cho nước ngoài thì con cháu chúng ta còn gì?

Tổ chức cuộc hội thảo với sự tham gia của giới khoa học

Chính phủ đưa ra quyết định cho các chính sách lớn là một việc làm đúng đắn vì không thể hỏi hết ý kiến của tất cả các nhà khoa học hay văn hóa của cả nước. Tuy nhiên, trước những vấn đề có tầm cỡ quốc gia, sự quan tâm của xã hội trở thành một quan tâm chung thì cần được sự lắng nghe từ phía nhà nước. Cơ quan cao nhất nước là Quốc hội cũng cần được chính phủ báo cáo để việc thi hành chính sách đạt được sự đồng thuận của toàn dân.

Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc cho biết ý kiến của ông: Tôi đồng tình vơí ý kiến cho rằng nhà nước nên hỏi ý kiến các nhà khoa học và những chuyên gia có quan tâm đến vấn đề. Làm như vậy tốt cho cả hai phía.

Mới đây, trước sự phản hồi mạnh mẽ của dư luận, thủ tướng chính phủ cho biết sẽ tổ chức một cuộc hội thảo để hỏi ý kiến các nhà khoa học có quan tâm đến vấn đề này. Chúng tôi hỏi ý kiến GS Lê Huy Bá và ông tỏ ra nghi ngờ khi nói vắn gọn: Hội thảo thì mấy ông ấy mời những người ủng hộ mà thôi.

Phía sau quyết định của thủ tướng người ta cho rằng có sự lobby mạnh mẽ của những thế lực trong cũng như ngoài nước. Những thế lực này vận động để kiếm lợi nhuận khi việc khai thác quặng bauxite tại Tây Nguyên lọt vào tay họ. Chưa có bằng chứng nào về những nghi ngờ này thế nhưng việc mời và lắng nghe ý kiến của các chuyên gia một cách trân trọng là phương cách chứng minh sự vô tư của chính quyền trước những lời đồn đoán không hề có lợi cho các chủ trương chính sách trong lúc này.

Bô-xít Tây Nguyên: ông Mạnh, ông Dũng và tướng Giáp

Blog Change We Need 08-03-2009

Rất nhiều người đang bức xúc về việc Trung Quốc đưa người qua khai thác bô-xít ở Tây Nguyên. Cuối năm 2007, tôi nghe dự án này bị chính ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng không ủng hộ, thế nhưng đến cuối năm 2008 thì cũng chính ông ấy đã mở cửa một cách quá hớp cho nó. Điều này đã thôi thúc tôi đi tìm sự thật.

Ý tưởng của đề án này có từ thời ông Phan Văn Khải còn làm Thủ Tướng, nhưng với bản tính dè dặt ông Khải đã không thúc đẩy dự án này. Để không mất lòng ông Mạnh, ông Khải trì hoãn tiến trình nghiên cứu đề xuất của các cơ quan chức năng chứ không lên tiếng phản đối. Khi nhậm chức vào giữa năm 2006, ông Dũng tiếp tục kéo dài cách thức trì hoãn này hơn nữa. Đến đầu năm 2008 khi kinh tế Việt Nam bắt đầu rơi vào khủng hoảng trong lúc nội bộ Đảng đang lục đục. Đầu tháng 6 ông Mạnh đi thăm Trung Quốc để tìm kiếm giải pháp cho vấn đề kinh tế, sau đó 2 tuần ông Dũng đi Mỹ cho cùng một mục tiêu. Trung Quốc nói với ông Mạnh rằng sẽ bỏ tiền ra cứu kinh tế Việt Nam với điều kiện tiên quyết là phải cho Trung Quốc khai thác bô-xít ở Tây Nguyên và chấp nhận có đến khoảng 20 ngàn công nhân làm việc tại đây. Còn Mỹ thì hứa với ông Dũng để đặt bẫy rằng sẽ tiếp ứng cho Việt Nam 20 tỷ USD mà không cần phải kêu gọi đến WB hay IMF.

Ông Dũng trở về với thái độ hân hoan và cả huênh hoang về kết quả mình đạt được, còn ông Mạnh thì nặng trĩu vì với yêu cầu của TQ như vậy thì ông chẳng nghĩ ra cách nào để thông qua Bộ Chính trị. Nhưng ông Hồ Cẩm Đào vẫn động viên rằng chỉ cần ông Mạnh quyết tâm thì ắt sẽ có cách đạt được, và 2 bên đồng ý thiết lập đường dây điện thoại nóng để kịp thời thông tin ứng cứu “cho nhau”. Ngay sau đó bộ Ngoại giao TQ liên tục đề nghị Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng sang thăm chính thức TQ nhưng ông Dũng đều tìm cách thoái thác. Vào lúc ấy mọi người đều thấy rằng ông Dũng đang nghiêng về phía Mỹ và đang trông đợi vào sự giúp đỡ của Mỹ, đang tìm một cửa để lấy điểm với Mỹ để củng cố cho thế lực, đặc biệt là các tập đoàn kinh tế của ông ấy. Nhưng chờ mãi chẳng thấy kết quả lời Mỹ hứa, chỉ thấy hết đoàn này đến đoàn khác vào VN để ký những thỏa thuận ràng buộc nhằm xí chỗ. Tình hình kinh tế trong nước diễn biến ngày càng xấu: tháng 8, tháng 9, tháng 10 năm ngoái căng như dây đàn sắp đứt. Thời điểm để TQ ra tay đã chín mùi. Ông Dũng không còn cách nào khác, buộc phải đi TQ trong một tình thế bị động.

Các yêu cầu về nghi lễ ngoại giao long trọng lúc đó đều bị TQ bác bỏ trước chuyến đi. Nhưng ông Dũng không còn cách nào khác phải chấp nhận lên đường. Nhưng thật bất ngờ, nghi lễ đón tiếp đã diễn ra long trọng nhất mà TQ đã từng dành cho các nguyên thủ quốc gia. Kết quả của chuyến đi được loan báo là thành công ngoài mong đợi. TQ đã đạt được lời hứa sẽ phê duyệt ngay dự án bô-xít Tây Nguyên cho TQ trước cuối năm 2008, không những được phép đưa người vào VN, TQ còn được những quy chế quản lý công nhân, công trường tại khu vực khai thác theo những những đặc thù riêng của mình, gần như một lãnh địa theo quy chế ngoại giao riêng. Ngược lại, TQ sẵn sàng ứng trước tiền cho VN trong việc khai thác này một cách “lặng lẽ” để VN có nguồn lực đối phó với khủng hoảng kinh tế. Con số là bao nhiêu thì đến giờ vẫn chưa có ai tiết lộ được. Khi tôi “khen” TQ đi một nước cờ cao tay thì một trợ lý trước đây của ông Mạnh nói rằng: “Đối xử với người tham như ông Dũng thì có khó gì, ông ta có quyền lợi thì chuyện gì cũng xong hết”.

Các công việc nghiên cứu đề xuất của các cơ quan chức năng nhanh chóng được hoàn thành một cách sơ xài với đa số các ý kiến đồng ý. Chính phủ trình ngay lên cho BCT và được biểu quyết thông qua với đa số tuyệt đối. UBTVQH cho ý kiến ủng hộ mà chẳng hề thông qua Quốc hội. Việc phê duyệt nhanh chóng như vậy gây bất bình cho rất nhiều tầng lớp nhân dân, kể cả các thành phần trong quân đội. Những ai am hiểu quân sự đều biết rằng Tây Nguyên là một dãy đất hẹp nhưng rất trọng yếu, chính nhờ khống chế được Tây Nguyên dễ dàng vào đầu năm 1975 mà Chiến dịch Mùa xuân sau đó đã kết thúc nhanh chóng vào 30-4. Ai chiếm được Tây Nguyên thì sẽ khống chế được toàn vùng Nam bộ, và vì nó hẹp nên cũng sẽ dễ dàng cắt đôi đất nước Việt Nam tại Tây Nguyên này. Trong quân đội có một số tướng lĩnh rất bất bình với kiểu “bán nước” này nhưng không làm gì được. Họ phải nhờ đến Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Dù biết rằng sức khỏe tướng Giáp rất yếu và tránh bị chấn động, nhưng không còn cách nào khác, mọi người hy vọng uy tín của ông sẽ làm thay đổi được vấn đề này. Và quả thật, tướng Giáp khi nghe chuyện đã thật sự bị sốc, ông không ngờ người ta dâng Tây Nguyên một cách dễ dàng như vậy.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88

Quân Sử Việt Nam (Top)