Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 1

CUỘC CHIẾN TRANH CỦA HỒ CHÍ MINH ĐÁNH DÂN TỘC

...

Tư tưởng Hồ Chí Minh: lạt mềm buộc chặt

Giăng bủa một màng lưới vĩ đại khắp cả Bắc Trung Nam trong thời gian Kháng chiến để bắt và giết Việt gian làm Lễ Tế cờ, chỉ có tên Đại gian xảo Hồ Chí Minh mới làm được việc vĩ đại như vậy. Lại còn câu chuyện về chữ “NGỜ” mà không ai học được. Dân tộc Việt Nam bất hạnh tưởng rằng câu nói Lạt mềm buộc chặt mà Hồ Chí Minh thường nói chỉ là lối ứng xử mềm dẻo trong khi giao tế với bạn bè để không mất tình bạn, hoặc là cách giải quyết sự việc một cách uyển chuyển để cho có kết quả tốt đẹp. Thật bất ngờ. Hồ Chí Minh lại có thể ứng dụng Lạt mềm buộc chặt vào cách cai trị dân. Thật tai hại vô cùng! Người ta không cần khám đường, không cần xiềng xích, không cần gông cùm, không cần phải trói buộc dân, không cần phải bắt dân bỏ vào khám. Người ta học hiểu được ý của câu Lạt mềm buộc chặt theo thâm ý của Hồ Chí Minh, cho nên người ta chỉ cần ký trên giấy thành nghị định nầy hoặc nghị quyết nọ là xong. Như Nghị quyết 49/NQ/TVQH do Trường Chinh ký ngày 20-6-1961 đã buộc chặtHòa thượng Thích Quảng Độ tại chùa Long Khánh ở xã Vũ Đoài trong 10 năm không đi đâu được. Như Nghị định NĐ31/CP do thủ tướng Võ Văn Kiệt ký ngày 14-4-1997, chỉ trong vòng 11 ngày công an Đà Lạt đã học hiểu hết ý lạt mềm, đến ngày 25-4-1997 mới đem ra áp dụngđể buộc chặt ba nhà trí thức yêu nước Hà Sĩ Phu, Tiêu Dao Bảo Cự và Bùi Minh Quốc. Câu chuyện Buộc chặt này được tác giả Kẻ Đồng Nai tường thuật trong bài Chính quyền chống lại ba nhà trí thức Đà Lạt, đăng trong nguyệt san Tin Nhà (số 29, tháng 08-1997) như sau:

“Đối với mỗi người, công an bố trí một lực lượng trung bình từ 8 đến 10 người, luân phiên theo dõi cả vợ lẫn chồng. Hằng ngày, Bùi Minh Quốc chở vợ ra quầy hàng bán búp bê đều có công an mặc thường phục hộ tống. Công an chìm theo dõi cửa hàng bán búp bê lẫn nhà riêng của Bùi Minh Quốc. Một vài người vô tình đến thăm Bùi Minh Quốc đều bị chận lại và được thông báo miệng cho biết ông đang bị quản thúc, không được vào thăm. Bùi Minh Quốc đến nhà ai thì người đó lập tức bị công an đến tận nhà làm việc. Thậm chí có một trung tá hưu trí đến phát lương hưu cho Bùi Minh Quốc cũng bị công an hạch hỏi vì nghi ngờ trao đổi tài liệu với ông này.”

“Nhà riêng của Tiêu Dao Bảo Cự, nằm trong một ngõ hẻm ở đường Nguyễn Đình Chiểu, bị canh giữ bằng hai chốt. Bà Phạm Thị Bạch Yến, vợ ông, bị canh giữ chặt đến nỗi không thể gọi điện thoại đi đâu được. Một hôm, bà đi ra phố, định dùng điện thoại công cộng để gọi về một người quen nhờ nhắn chồng ra đón thì ngay lập tức, bà bị một bàn tay của công an chìm chận lại, tuyên bố lạnh lùng: bà không được gọi điện thoại. Có lúc, bà về thăm mẹ đang bị đau nặng ở Bảo Lộc, công an vẫn lẽo đẽo đi theo. Thư từ gởi đến nhà, công an chận nhân viên phát thư lấy luôn!”

Ôi Công an nhục mấy cho vừa

Đến đầu thế kỷ 21, vào năm 2006 tức là sau khi Hồ Chí Minh chết 37 năm, lạt mềm của Hồ Chí Minh vẫn còn để lại dấu ấn mạnh để buộc chặt Trần Khải Thanh Thủy, một nhà văn nữ ở Hà Nội, người quyết tâm noi gương bất khuất của bậc đàn chị Dương Thu Hương dùng ngòi bút để chống lại bạo lực cường quyền. Xin mời đọc một đoạn văn của Trần Khải Thanh Thủy trong bài Ôi Công an nhục mấy cho vừa, ký đề viết từ Hang Đá ngày 23-9-2006.

“Với riêng tôi, càng làm việc với cơ quan công an Hà Nội, tôi càng phải chứng kiến những việc làm mạt hạng, đớn hèn, bẩn thỉu của cái gọi là Công an nhân dân Việt Nam.

Việc đầu tiên là chúng tung lính canh quanh nhà tôi, nhiều, và dai dẳng đến mức bà con hàng xóm đều phải tỏ vẻ khó chịu vì sự trơ lì của đám lính chì khốn khổ, khốn nạn này. Từ 7 giờ sáng khi tôi chưa ra khỏi nhà đã 5,7 tên lượn lờ quanh cổng, trải dài từ ngõ, trên khắp lối dẫn vào nhà. Tôi ngồi ăn sáng cũng có vài tên lính chì đeo bám, ngồi chầu hẫu bên cạnh như những con chó đói ngồi canh ông bà chủ để chờ một mẩu xương.

Đến bệnh viện khám bệnh, hay đi cắt thuốc tại nhà lương y, đều có mấy cái đuôi bám theo nhằng nhẵng, xộc vào tận nhà, ngồi sát bên cạnh, đến mức chủ nhà muốn nói chuyện cũng cụt hứng, đành phải bày tỏ sự khó chịu muốn chúng cuốn xéo cho nhanh. Rồi bạn bè nghe tin tôi ốm tìm đến thăm, hẹn tôi ở nhà mẹ đẻ để gặp gỡ, hỏi han, chia sẻ, trút bớt một phần gánh nặng do sự bóc lột tàn tệ của bệnh viện xã hội chủ nghĩa Việt Nam gây ra, chúng cũng không buông, không cho phép tôi được nghỉ hoặc tự đi bằng chân mình mà phải cử 3 chiến sĩ theo. Hai tên ngồi dưới, một tên leo lên tận nhà, như một thượng khách (không mời mà đến). Đi lên trình diện hàng ngày cũng là người của công an cưỡng chế, hết giờ, áp tải tôi về nhà rồi còn ngồi lại rình rập ở quán bia, quán nước, hòng ngăn chận không cho tôi ra Nét hoặc nhận tiền của hải ngoại gửi về, nhằm cô lập kinh tế…”

Quỷ vương Hồ Chí Minh

Đến đây xin nhắc lại một lời nhận xét về Hồ Chí Minh trong quyển Đêm giữa ban ngày của Vũ Thư Hiên và cũng xin nhắc lại lúc Đảng còn hoạt động bí mật, Hồ Chí Minh là kẻ không cửa không nhà vì chưa đoạt được Bắc Bộ Phủ. Lúc Bác chưa có hộ khẩu ở đâu cả, Bác thường xem nhà của Vũ Đình Huỳnh, cha của Vũ Thư Hiên, như nhà của mình. Và rất nhiều lần Bác Hồ ăn cơm ở nhà cháu Hiên và cùng cháu Hiên chia xẻ cho nhau chỗ ngủ trên chiếc giường bé tý của cháu. Ấy vậy mà khi hai cha con cháu Hiên bị Lê Duẩn và Lê Đức Thọ bắt giam trong thời gian dài chín mười năm không có án lệnh, không bị kết tội nặng tội nhẹ gì cả, Bác Hồ vẫn điềm nhiên an hưởng trong chức vị Chủ tịch Nước và Chủ tịch Đảng ở Bắc Bộ Phủ. Trời ơi! Bác Hồ mà lại vong ân bội nghĩa đến thế à! Trời ơi! Xem Bác Hồ có giống tên tướng cướp trên đường trốn chạy nhờ cô lái đò tốt bụng đưa sang sông rồi lại nhận chìm chiếc đò và giết người con gái ân nhân của mình! Trời ơi! Bác Hồ mà lại tàn nhẫn độc ác đến như vậy! Tại sao Bác Hồ lại xây dựng một chế độ vô pháp luật như vậy! Xem Bác Hồ có xứng với lời phê của một người bạn tù mà Vũ Thư Hiên đã ghi lại (Trích Đêm giữa ban ngày, trang 251):

“Chúng ta nhầm... Ông Hồ cũng là vua như các ông vua khác, lại không phải là vua hiền. Ông ấy biến những con người lương thiện thành những con quỷ. Ông ấy là Quỷ vương.

Thảo nào có tác giả còn gọi Hồ Chí Minh là Ma đầu, là Quỷ sứ, là Mãng xà tinh, là Con yêu râu xanh nữa. Với lời dẫn giải sau đây, nếu chúng ta gọi Hồ Chí Minh là loại Vi trùng truyền nhiễm thì cũng không sai!

Vi trùng mang tên Hồ Chí Minh!

Theo Vũ Thư Hiên thì “Hồ Chí Minh biến những con người lương thiện thành những con quỷ”. Trong một cách diễn tả khác, ta có thể nói phát xuất từ tâm địa độc ác của Hồ Chí Minh, “lạt mềm buộc chặt” như một mốt thời thượng độc hại truyền nhiễm vào nghị quyết 49/NQ/TVQH do Trường Chinh ký, rồi lại lây lan vào nghị định NĐ31/CP do Võ Văn Kiệt ký, rồi lại biến thái thành Pháp lệnh Xử lý Vi phạm Hành chính ngày 1-10-2002, rồi phát tán vào các Công an biến họ thành những lạt mềm để buộc chặt người dân. Trong tâm địa ác độc của Hồ Chí Minh, mỗi người dân Việt là một kẻ phản động tiềm ẩn (“Phản động tiềm ẩn” chữ của Đào Trường Phúc trong quyển Quê hương lưu đày), mỗi người dân Việt là một người tù dự khuyết và do đó đất nước Việt thân yêu của chúng ta đã biến thành nhà tù khổng lồ. Đến bây giờ thì lạt mềm lúc nhúc, sinh sôi nảy nở như loài vi trùng. Ồ! Tìm được rồi! Dân tộc đã tìm ra rồi! Lạt mềm chính là vi trùng Hồ Chí Minh ! Vi trùng Hồ Chí Minh truyền nhiễm đã sinh ra những lạt mềm độc hại tàn phá Đất nước! Phải tìm phương thuốc để trị vi trùng Hồ Chí Minh ngay mới được!

Đã qua năm 2000 rồi, Việt Nam ra sao!

Sau đây là những kết quả thống kê các cơ quan quốc tế nghiên cứu về pháp luật, dân chủ và tự do của Việt Nam đối chiếu với các quốc gia trên thế giới. Nhưng trước hết, xin đọc lời phê bình ngắn gọn nhưng rất đầy đủ về thực trạng xã hội Việt Nam của sử gia Michel Tauriac trong quyển Hồ sơ đen Cộng sản Việt Nam từ 1945 đến nay:

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)