Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 8

HỒ CHÍ MINH, KẺ NÉM ĐÁ GIẤU TAY

...

Viết Di chúc cũng ném đá giấu tay!

Trước khi khép lại hồ sơ Ném đá giấu tay, người viết xin thêm vài hàng rồi thôi. Khi HCM qua đời ngày 2-9-1969, ông để lại Di chúc viết ngày 10-5-1969. Bản Di chúc này được công bố ngay sau đó. Mãi đến thập niên 80, lại xuất hiện thêm một Di chúc khác viết ngày 14-8-1969 (Xem lại Ch. 3 HCM, Kẻ mang tên giả). Trong bản Di chúc thứ hai này, HCM tố cáo rằng ông đã bị Lê Duẩn và Lê Đức Thọ ép buộc phải viết Di chúc trước theo ‎ý họ nên ông viết mà trong bụng ấm ức vô cùng. Điều này thực sự có xảy ra. HCM viết tiếp:“Nay tôi viết thêm tờ Di chúc này, xin coi là chính thức. Ngoài ra tôi không công nhận bất cứ bản Di chúc nào khác. Tôi ước mong một ngày nào đó, bản Di chúc tôi viết đây sẽ được nhiều người biết tới, thì ở thế giới bên kia tôi mới được thỏa lòng.

Khởi đầu Di chúc thứ hai, HCM nhắc lại một câu nói thông dụng ở Trung Quốc ngày xưa: “Con chim trước khi chết thì tiếng kêu thương, con người trước khi chết thì lời nói phải. Chúng ta cứ tin như vậy đi: “Con người trước khi chết thì lời nói phải, thế gian thường tình là như vậy! Nhưng HCM vì suốt đời gian xảo tráo trở, đến khi gần chết, viết Di chúc cũng dối trá, những mong lường gạt đặng hậu thế. Đọc thật kỹ Di chúc 2, ta cũng tìm được những lời chối tội theo kiểu ném đá giấu tay!

Viên đá thứ nhất trong Di chúc

HCM viết: “Tôi cũng ngay tình mà dùng những người hợp tác với tôi. Tôi cứ tưởng những người đó yêu quý tôi, đâu ngờ họ đều là mật thám của Nga sô, vây quanh tôi chỉ là để kiểm soát tôi, khéo léo hướng dẫn tôi đi theo con đường Nga đã vạch sẵn.

Lời bàn: Nói về gián điệp và mật vụ thì HCM là tay kiệt xuất. Ông đã học qua nhiều khóa ở Liên Xô, ông đã từng phục vụ KGB của Liên Xô, Cơ quan Phản gián của Trung Cộng, làm điệp viên cho Trương Phát Khuê, hợp tác với OSS tiền thân của CIA của Hoa Kỳ, và là mật báo viên của Phòng Nhì của Pháp. (Còn có lời đồn ông có hợp tác với Tình báo của Anh ở Hương Cảng nữa). Chính ông mới là người cắt đặt dàn dựng màng lưới tình báo để kiểm soát những đảng viên, nhất là những người trí thức mà ông không tin cậy. Trong quá trình thành lập Đảng, vì ông là Quốc tế ủy nên hàng hàng lớp lớp Xã ủy, Huyện ủy, lên cao tới Thành ủy, Xứ ủy, Khu ủy… những “bầy đàn, những “đám đôm” đó đều do tay ông sắp xếp cất nhắc cả (“bầy đàn”chữ của Vũ Thư Hiên trong quyển Đêm giữa ban ngày, “đám đôm” chữ của Trần Huy Quang trong bài Linh nghiệm). Kết tội thủ hạ của ông là mật thám của Nga sô, kết tội họ đã kiểm soát và lèo lái ông đi vào quỹ đạo của Nga, thật là sự vu khống trắng trợn vô cùng hạ cấp. Chính ông lúc tập tễnh bước vào nghề làm Cộng sản đã quyến dụ những thanh niên thuộc Tâm Tâm Xã của cụ Phan Bội Châu để thành lập Đoàn Thanh niên Cộng sản Lenin, tên của đoàn này do chính ông đặt và đó là Chi bộ Cộng sản đầu tiên và từ đó Đảng lớn mạnh. Do đó chính ông đã thành lập Đảng và đưa Đảng của ông vào con đường “Kách mệnh Mác Lê Xít Mao” chứ không phải ai khác. Đầy đủ chứng tích rõ ràng, thế mà ông lại viết: “Họ kiểm soát tôi, khéo léo hướng dẫn tôi đi theo con đường Nga đã vạch sẵn. Thật không thể tưởng tượng nổi lời nói của KẺ BẤT LƯƠNG nói không thành có, vừa ăn cướp vừa la làng! Thật không ngờ, đó lại là những lời Chủ tịch HCM viết trong Di chúc!

Viên đá thứ hai trong Di chúc

HCM viết: “Họ đề cao và tâng bốc tôi để khi nào làm điều độc ác thì tôi phải chịu hết trách nhiệm với Dân tộc.

Lời bàn: Bác Hồ ơi, nếu Bác sống khôn thác thiêng, thì xin về đọc những lời sau đây và hiểu cho kỹ. Bọn văn thi sĩ nô bộc đề cao, tâng bốc và thần thánh hóa Bác là việc riêng của họ, họ phải làm như vậy để lấy điểm với Bác. Nếu họ đề cao thái quá và nếu Bác biết mình không phải là thần thánh, sao Bác không bảo họ ngưng đi! Còn việc Bác làm điều độc ác là việc riêng của Bác. Bác làm ác thì Bác phải chịu tội, sao Bác lại ca bài “Quýt làm Cam chịu. Bác là chủ tịch Đảng trong một chế độ “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, Nhân dân làm chủ” thì Bác phải chịu hết trách nhiệm lãnh đạo về việc làm tốt hay xấu của các Đảng viên, cho dù đó là những việc Bác không làm, Bác cũng phải lãnh phần trách nhiệm lãnh đạo! Bác viết Di chúc đổ lỗi cho đám thủ hạ nâng bi Bác như thế, Bác thật vô trách nhiệm, như vậy Bác ơi, Bác tự xem có xứng đáng là Lãnh đạo hay không?

Viên đá thứ ba trong Di chúc

HCM viết: “Nhiều khi họ quyết định mà không hề cho tôi hay biết gì, như vụ Cải cách Điền địa ở Bắc Bộ chẳng hạn, bây giờ nhân dân có quyền rủa oán trách tôi không biết để đâu cho hết.

Lời bàn: Nếu không kể TỘI BÁN NƯỚC, thì tội ác lớn nhất của HCM là tội gây Cuộc chiến tranh đánh Dân tộc kéo dài 30 năm sát hại và làm thương tật cả chục triệu người ở hai bên chiến tuyến. Tội ác lớn thứ nhì của HCM chính là Chiến dịch CCRĐ với số nạn nhân có thể lên đến nửa triệu người. Vào lúc đó, trong khi VNCH ở phương Nam dốc hết toàn lực xây dựng Đất nước để đua theo đà phát triển như Đài Loan và Nam Hàn, thì VNDCCH ở miền Bắc, HCM đã nhẫn tâm giết hại biết bao nhiêu người, trong số đó có rất nhiều người có công với Kháng chiến! Việc CCRĐ long trời lở đất như vậy, thế vì sao HCM lại viết trong Di chúc: “Nhiều khi họ quyết định mà không hề cho tôi hay biết gì, như vụ cải cách điền địa ở Bắc Bộ chẳng hạn.

Chuyện CCRĐ ở miền Bắc là Đại quốc nạn “long trời lở đất” bao trùm cả 3563 ngôi làng chớ không phải chuyện nhỏ như một ổ gà đẻ để có thể lấy thúng che úp được. Do đó, lời chạy tội này của HCM thật vô cùng ấu trĩ, ví như em bé ăn vụng mà không biết chùi mép! Thế tại sao ông lại khổ công viết Di chúc thứ hai? Hiển nhiên ông muốn chống chế, gỡ gạc cốt sao cho mình được nhẹ tội. Di chúc này ông viết ngày 14-8-1969, chỉ 19 ngày trước khi ông qua đời. Quanh giường bệnh của ông lúc đó, có hay không có triệu triệu vong linh lạc loài, oan hồn uổng tử khắp ba miền Đất nước tề tựu để đòi ông đền mạng khiến cho ông mụ đầu mủn óc? Có hay không có? Chúng ta trả lời sao? Trong cõi siêu nhiên mầu nhiệm, tất phải có điều linh ứng xảy ra khiến cho chúng ta mới hiểu được tại sao HCM vốn là một tay Đại mưu sĩ, bình sinh rất giảo hoạt, vô cùng sắc sảo trong lời ăn tiếng nói, mà lại viết những lời lú lẫn, ngu ngơ, ấu trĩ trong Di chúc thứ hai này! Bản Di chúc không thuyết phục được ai, không thể ngờ được do một tay đại mưu sĩ như HCM viết ra. Thà không viết còn hơn! Không người trần mắt thịt nào của cõi nhân gian hữu hình xui giục ông viết được! Nếu không tin theo luật “nhân quả linh thiêng”, ta không tài nào hiểu tại sao! Thế mới biết “Trời cao có mắt”, thế mới biết “Thiện ác đáo đầu chung hữu báo”. Chân lý nghìn đời ghi chép lại trong Tự tình Dân tộc quả không sai!

Di chúc thứ hai phản tác dụng. Trong Di chúc, HCM thú nhận ông không làm gì cả, không biết gì cả, tức là ông đã chối bỏ ngôi vị Chủ tịch Đảng của ông rồi! Ông không minh oan cho ông được. Trong Di chúc ông cố dùng tàn lực để ném đá giấu tay lần cuối trong đời! Nhưng tay đã không giấu được! Mà đá đã bị ông ném vào người ông! Đúng là “gậy ông đập lưng ông” như dân gian thường nói. Kho tàng Văn học dân gian còn ghi “cháy nhà ra mặt chuột. Suy ra, “Ngôi nhà Kách mệnh” do Chủ tịch HCM xây dựng suốt đời, vốn không đẹp đẽ gì, Dân tộc chỉ muốn phá bỏ đi, thì may thay, đến khi gần chết, HCM lại đốt bằng Di chúc của mình! Nhà cháy, chạy ra không phải là “Chủ tịch” mà là “Mặt chuột”! HCM đã hoàn tất nhiệm vụ lịch sử của ông rồi! Thôi, thôi nhé… ! Đừng nói đến HCM nữa! Đừng học Tư tưởng HCM nữa! Đừng thần thánh hóa HCM nữa! Dân tộc ơi, hãy trả HCM về với Sự thật Lịch sử! Hãy can đảm xếp Trang sử HCM lại! Và hãy can đảm đứng lên làm lại Cuộc Cách mạng và xây dựng lại Đất nước với đầy Tình người theo ánh Hào quang của Hồn thiêng Sông núi!

Viết tại Sydney, Úc Đại Lợi
Mùa Ngư dân bị cấm biển 2009
Nhóm Tâm Việt Sydney

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)