Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 8

HỒ CHÍ MINH, KẺ NÉM ĐÁ GIẤU TAY

...

Vâng, đúng vậy, có thiếu gì thứ “Lê Chiêu Thống ngày nay”! Trước tiên, HCM là “Lê Chiêu Thống đầu sỏ” vì ông đã khai trương “Cửa hàng bán Nước”. Dịch vụ “bán Nước” quá ư lợi lộc và dễ làm nên các “Lê Chiêu Thống nối nghiệp” như Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Trần Đức Lương, Nguyễn Tấn Dũng, v.v… đều giàu bạc tỷ Mỹ kim cả nên ai ai cũng cố gắng giữ gìn “Sự nghiệp bán Nước của Bác”!

Theo những điều luận giải trên, HCM đã quyết định trả ơn cho Trung Quốc bằng “một vài hòn đảo nhỏ”, thì Thủ tướng Phạm Văn Đồng phải nhất trí với Bác thôi. Bởi thế, như đã trình bày ở Chương 5 Tư tưởng HCM, người viết xin lặp lại: “Cho nên việc Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký Công hàm giao hai quần đảo cho Trung Quốc được tác giả Hoàng Quốc Kỳ diễn tả là do HCM cầm tay Phạm Văn Đồng ký, giống như cô giáo cầm tay em bé lớp vỡ lòng viết những chữ A, B, C đầu đời. HCM đã ký tên bán nước bằng bàn tay của Phạm Văn Đồng! Thêm một lần nữa, Bác đã chơi trò ném đá giấu tay!

Đến bây giờ, sau Mùa Bịt miệng 2007, sau Mùa Phá tòa Khâm Sứ 2008, đến Mùa Ngư dân Miền Trung bị cấm biển 2009, nhắc lại câu nói năm 1946 về “cứt Tây cứt Tàu” rồi nối kết với lời phát biểu năm 1958 về “Lòng nhớ ơn Trung Quốc” cũng của HCM, bây giờ có ai ngờ được Bác Hồ nhà ta mưu lược đến thế mà phải bị ngửi cả cứt Tây và ăn luôn cả cứt Tàu.

Như thế thì câu nói của Bác Mao “Trí thức không bằng cục phân”có sai không? Xin trả lời:“Sai! Hoàn toàn sai! Câu nói của Bác Mao “Trí thức không bằng cục phân” sai, vì lẽ Bác Hồ không phải là trí thức!”Chuyện Bác Hồ không bằng cái gì thì kệ Bác Hồ, nhưng sự việc ngư dân miền Trung bị “cấm biển” và bị “Tàu lạ” đâm chìm thì ai chịu trách nhiệm? Chủ tịch HCM và Thủ tướng Phạm Văn Đồng có chịu trách nhiệm trước lịch sử hay không?! Câu hỏi cũng là để trả lời, cũng y như thành ngữ người dân quê Việt Nam thường nói: “Ai trồng khoai đất nầy!

Ném viên đá khổng lồ vào Miền Nam
Người hùng Điện Biên thứ nhất

Trong chiến dịch CCRĐ, “Nhân vật vĩ cuồng” HCM đã ném viên đá khổng lồ vào Miền Bắc, gây tang tóc trên khắp 3563 ngôi làng. Chiến dịch chỉ chấm dứt khi HCM thấy đã giết đủ số người cần giết! Trong số nạn nhân bị sát hại có vô số người yêu nước có công kháng chiến. Xin đan cử một trường hợp. Đó là pháo thủ Phạm Đình Sơn thuộc Trung đoàn sơn pháo 675, đã tham dự trận Điện Biên, 2 lần bị thương. Lần bị thương thứ hai phải xé vạt áo rịt vết thương ở cánh tay, rồi tiếp tục chiến đấu, máu chảy đỏ người. Cũng trong chiến trận Điện Biên, gia đình anh Sơn có 5 người tham gia trong đoàn dân công (gồm mẹ, chị dâu, và 3 người cháu), và 2 đã tử nạn trong công tác. Năm 1955, anh Sơn phục viên, gia đình bị đấu tố, gia sản bị tịch biên. Cha phải làm chòi lá ở giữa đồng trú ngụ. Mẹ thắt cổ chết vì nhục. Sơn vào Sài Gòn năm 1977, hai năm sau đưa gia đình vượt biên, hiện cư trú ở Naples, miền nam nước Ý. (Phạm Đình Sơn được sử gia Cao Thế Dung phỏng vấn ngày 20-6-1988 và câu chuyện được viết trong quyển Việt Nam ba mươi năm máu lửa, tr. 411).

Người hùng Điện Biên thứ hai

HCM không mang tự do cho Dân tộc cho nên pháo thủ Phạm Đình Sơn phải vượt biên tìm tự do, nhưng một người hùng Điện Biên khác là Trung tá Pháo binh Hoàng Tiến Như không được may mắn như vậy. Ông chết trong trại tập trung Hoàng Xu Phì ở Hà Giang, đã chết rồi mà còn bị tên đại úy quản giáo, giống như loài khỉ vượn chưa kịp hóa kiếp thành người, trong cơn giận dữ, rút dao găm “đâm ngoáy” vào đôi mắt chưa chịu nhắm hẳn. Chuyện kể: sau chiến thắng Điện Biên, người hùng Trung tá Hoàng Tiến Như về thủ đô, ngực mang đầy huy chương, nhưng lại mất niềm tự do lớn nhất của đời mình: ông không cưới được người mình yêu! Nàng là Lê Thị Phượng, sinh viên Đại học Văn khoa năm thứ hai bị đuổi học vì tham gia phong trào Nhân văn - Giai phẩm nên Đảng không cho phép ông cưới nàng! Để đi theo tiếng gọi của con tim, Trung tá Như xin ra khỏi Đảng. Thảm kịch đời ông bắt đầu. Ông bị bắt đưa về trại tâm thần Sơn Tây, bị tra tấn dã man gần một tháng, và tiếp tục bị tra tấn ở trại tập trung Hoàng Xu Phì đến khi lê lết, quằn quại, sống như một cái xác không hồn. Đúng một năm, khi gượng đi lại được, sau mấy tháng lao động đền tội, ông bị rút gân chân, lột từng mảnh da đầu, cắt trụi tai, và để cho cái chết đến từ từ trên tấm thân tàn phế! Câu chuyện bi thảm này được viết lại trong quyển Địa ngục sình lầy (tr.201-264), tác giả Trần Nhu là bạn đồng tù đã nhận xét: “Đời tù! Sống cực hình, chết lại càng cực! Và thê thảm. Tôi chưa hề thấy cái chết nào ghê rợn như cái chết của viên Trung tá Pháo binh Điện Biên Phủ.

Đất nước vừa mới bước vào nền “Dân chủ Cộng hòa” của HCM mà đã đầy tang tóc, toàn những cái chết oan khiên! Những người như Phạm Đình Sơn, Hoàng Tiến Như, và biết bao nhiêu người khác nữa… bằng tấm lòng yêu nước vô biên và bằng xương máu, đã giúp HCM xây dựng nền Dân chủ Cộng hòa mà đã bị đối xử tệ bạc nếu không bị sát hại tàn nhẫn! Bây giờ, Dân tộc chỉ có thể ném vào mặt HCM hai chữ “PHẢN BỘI” mà thôi! Người chết thì đã yên nghỉ, nhưng trong những người còn sống, chứng nhân của lịch sử, lương tâm có bị “đâm ngoáy” hay không? Ít nhất cũng có một người! May thay, hào quang Hồn thiêng Sông núi còn đủ tỏ rạng để soi đường! Người đó là nhà văn Tô Hoài

“Chuyện ba người” biến thành “Ba người khác”

Trong những “bầy đàn, những “đám đôm” gồm 48.812 ông đội trong CCRĐ, nhà văn Tô Hoài là 1 và ông ta đã tự thú rằng vào lúc ngoại tam tuần, ông là “một tên đểu cáng trong cái tập thể Cán bộ Cải cách tàn ác vô nhân”. Đến lúc thất thập cổ lai hi, bị lương tâm cắn rứt và muốn được thanh thản trước khi từ giã cõi đời, nhà văn Tô Hoài cố gắng hoàn thành quyển “Chuyện ba người” về CCRĐ. Định xuất bản vào năm 1993, nhưng sách bị cấm. Mười ba năm sau, đến năm 2006 lúc ông 87 tuổi, sách mới được phép in với tựa đề là “Ba người khác”. Nhưng lần này, người ta đề nghị ông cần sửa lại đôi chút rằng “Những sai lầm trong CCRĐ là do những phần tử bất hảo nấp trong Đảng chứ không phải là bản chất của Đảng. Nhân vật tàn ác nhất trong truyện là một tay bất hảo, sau này lộ nguyên hình là một tay chiêu hồi, chạy theo ôm chân đế quốc Mỹ.

Sửa làm chi, đính chính mà làm chi, chỉ là việc thừa! Sự thật rất rạch ròi trong lịch sử. Trong chiến dịch CCRĐ dùng để “đào trốc” Dân tộc, kẻ tàn ác nhất không phải là nhân vật nào trong truyện của Tô Hoài cả. Kẻ tàn ác nhất đó đã nấp thật sâu và leo thật cao trong Đảng, đúng ra đã leo cao nhất, đó là C.B., là tác giả đã viết bài“Địa chủ ác ghê”. Mãi đến năm 2007, nhờ công sưu tầm của Nguyễn Quang Duy, Dân tộc mới biết C.B. chính là HCM, chứ không phải ai khác! Chính Chủ tịch HCM lộ nguyên hình là “BỰ ĐỘI”, là Ông Đội lớn nhất và tàn ác nhất, bởi lẽ TỘI ÁC của ông là tội ác của cả 48.812 ông đội cộng lại (Trong 1 bài viết, Dương Thu Hương đã dùng chữ “BỰ GIÒI”). Cuối cuốn truyện, nhà văn Tô Hoài “tự kiểm thảo” bằng câu: “Chúng tôi đều nhơ nhớp cả, có gì mà nói…”Nhưng thông điệp nhà văn Tô Hoài để lại cho Dân tộc thật đáng ghi, và thật đáng qu ý. Theo Tô Hoài thì “rõ ràng không có Cách mạng, không có Giải phóng Giai cấp, không có mình vì mọi người, không có đổi đời, v.v… mà chỉ có khủng bố, tra tấn và hành hình dã man, sau đó là giành giựt chiến lợi phẩm. Đây là hành vi vô đạo của một tập thể vô học mà Karl Marx đã đặt tên là Giai cấp Vô sản lưu manh.

Chuyện giải phóng Miền Nam

Ném đá vào Miền Bắc xong, như trên đã dẫn giải, đến ngày 19-12-1960, HCM thành lập Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam để chính thức ném đá vào Miền Nam. Vẫn bổn cũ soạn lại, vẫn những việc làm trong bóng tối để sát hại Dân tộc ở phương Nam, vẫn những việc tranh giành quả thực vô cùng bẩn thỉu và hèn hạ! Về việc chuẩn bị “những viên đá”, ngay sau ngày 20-7-1954, bàn tay lông lá của Đảng đã sắp xếp hết mọi vụ: từ việc Lê Duẩn lên tàu tập kết về Bắc buổi sáng, đến tối mới lén xuống tàu ở lại miền Nam, việc chôn giấu vũ khí, việc để lại các cán bộ nằm vùng, việc tổ chức hàng ngàn hàng vạn đám cưới tập thể theo cách chạy tang giữa cán binh sắp tập kết ra Bắc cùng các cô thôn nữ trong làng…!

Chuyện Giải phóng Miền Nam là chuỗi dài những hành động ném đá giấu tay ám muội và thâm độc. Việc HCM phát biểu “Miền Nam trong trái tim tôi”hay việc Bác trồng “Cây vú sữa biểu tượng của Nam Bộ” để ngày ngày vun phân tưới nước, tất cả đều là trò BỊP BỢM đáng vất vào sọt rác lịch sử! Cho đến khi các “Bự giòi của Bắc Bộ phủ” vào vơ vét vui vẻ về làm cho miền Nam nghèo, nghèo, nghèo, thì Dân tộc mới rạch ròi: “Rõ ràng không có Cách mạng, không có Giải phóng. Tất cả đều nhơ nhớp cả, có gì mà nói!

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)