Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 8

HỒ CHÍ MINH, KẺ NÉM ĐÁ GIẤU TAY

...

Chỉ ưu đãi Thanh niên Cứu quốc

Trong thời Nam Bộ kháng chiến, Bác sĩ Trần Ngươn Phiêu ở Nam Bộ cũng có nhận xét y như cựu Trung tá Vũ Đức Nghiêm ở Việt Bắc. Trong quyển hồi ký Những ngày qua, Bác sĩ Trần Ngươn Phiêu viết rằng vào lúc đó ông là học sinh trường Petrus K ý cùng với rất nhiều thanh niên phần đông là các bạn cùng trường, tất cả tình nguyện đi học về huấn luyện quân sự ở Trường Cán bộ Thanh niên tại chiến khu Đồng Tháp. Bác sĩ Trần Ngươn Phiêu viết tiếp rằng (tr. 22 sđd):

Rất nhiều anh em đã đi từng đợt vào khu, nhưng sau khi Mao Trạch Đông thắng được ở Trung Quốc, thì ở VN, các nhà lãnh đạo Cộng sản không còn giấu che chủ trương của họ nữa. Nhiều anh em được huấn luyện trong khu đã chán nản trở về vì ở trường chỉ có Thanh niên Cứu quốc mới được ưu đãi. Các anh em khác, hoặc là được khéo léo khuyên nên gia nhập Thanh niên Cứu quốc, hoặc là thấy nên rời bỏ trường vì cảm thấy bị nghi ngờ vì lập trường không đảng phái của họ.

Một cuộc đấu súng kiểu “Bang bang”

Chuyện quốc gia đại sự, nhưng thực chất lại xảy ra y như chuyện đấu súng kiểu “Bang bang” trong bản “Khi xưa ta bé, bang bang”nhạc ngoại quốc, lời Việt của Nhạc sĩ Phạm Duy. Chỉ vì lịch sử xảy ra y như vậy, nên người viết xin qu ý độc giả lượng thứ. Chuyện do Cựu hoàng Bảo Đại kể trong quyển Con rồng VN (tr.386) rằng“Cựu hoàng nhận được một bức thư cầu cứu của Đức Cha Lê Hữu Từ”. Lúc đó Đức Cha Lê Hữu Từ ở giáo phận Phát Diệm có nhiều mối lo âu cũng như Đức Cha Phạm Ngọc Chi ở Bùi Chu, bởi lẽ (tr.387 sđd) “VM bắt đầu đè nặng lên hai giáo xứ mỗi ngày một chặc chẽ thêm. Nhiều đám thủ tiêu, ám sát, mặc dầu bọn tự vệ đã hoạt động mạnh, nền an ninh cứ mất dần”.

Nhận được thư cầu cứu của Đức Cha, Cựu hoàng tổ chức cho Nguyễn Văn Vĩ, vào lúc đó là đại úy, nhảy dù xuống Phát Diệm, trá hình làm một nông dân, và vào gặp Đức Cha để bàn kế hoạch.Vài ngày sau, đó là ngày Chúa nhật 16-10-1949 vào khoảng 8 giờ sáng, đại úy Nguyễn Văn Vĩ chỉ huy 2 đại đội Nhảy dù (toàn người Việt) nhảy xuống vùng nghĩa địa Lưu Phương nằm giữa Yên Mô và Phát Diệm. Tự vệ quân của Phát Diệm ra ngăn cản đoàn quân của đại úy Vĩ ở bên kia sông. Theo mật ước, cả hai toán quân cùng nhau chĩa súng bắn lên trời, tự vệ quân của Phát Diệm “đóng vai thua trận” phải để cho quân Dù của Đại úy Vĩ vào chiếm Phát Diệm, và toán quân Pháp của tướng Alexandri tiến theo sau. Quân Dù của đại úy Vĩ “phải chịu” để cho dân chúng Phát Diệm mắng chửi là “Việt gian”, nhưng cũng theo mật ước, tự vệ quân của Phát Diệm nhận được nhiều võ khí tiếp tế.

Cựu hoàng kết luận rằng (tr. 388 sđd): “Đó là mở đầu một loạt xoay xở, nay Sở nay Tề, khi đầu khi đánh, nhưng các giáo khu miền Bắc dần dà đi sâu vào sự chống lại VM. Thật vậy, theo gương các giáo phận Phát Diệm và Bùi Chu, các giáo dân ở nơi khác đều trang bị và phát động phong trào Thánh chiến gọi là Liên tôn diệt Cộng”.

Tình chiến hữu sau lưng

Chiến sĩ Võ Đại Tôn tức thi sĩ Hoàng Phong Linh đã diễn tả “Tình chiến hữu sau lưng” trong 2 câu thơ: “Anh không sợ kẻ thù trước mặt. Mà ngại tình chiến hữu sau lưng”. Trong thơ văn thì nhà thơ khéo dùng chữ “ngại” rất nhẹ nhàng, nghe như ta chỉ cần chú tâm đề phòng là được. Nhưng “Chiến hữu sau lưng” hoàn toàn không phải là kẻ gian rình ăn cắp gà hoặc kẻ xấu đâm heo thuốc chó láng giềng của ta. Thật sự, trong toàn cảnh “Cuộc chiến tranh của HCM đánh Dân tộc”, “Tình chiến hữu sau lưng” có nghĩa là “Mời đi họp rồi thủ tiêu” hoặc “Liên hiệp trước mặt sát phạt sau lưng” gây ra cảnh máu chảy đầu rơi, xương tan thịt nát. Sau đây là những câu chuyện minh chứng “Tình chiến hữu sau lưng” với chiến hữu Nguyễn Bình trong thời Nam Bộ kháng chiến.

Vụ sát hại Nguyễn Văn Sâm

Nguyễn Văn Sâm giữ chức Cố vấn chánh trị nhưng thật sự là linh hồn của Mặt trận QGLH. Lúc đó ông là chủ nhiệm nhật báo Quần Chúng, tiếng nói của Mặt trận. Ngày 19-9-1947, Nguyễn Bình, với danh nghĩa là đảng viên của VNQDĐ, hẹn gặp ông để thảo luận về tình hình đất nước, nơi gặp gỡ là một địa điểm trong Chợ Lớn. Chiều hôm ấy, sau khi hoàn tất công việc trong toà soạn báo, Nguyễn Văn Sâm từ tòa soạn ở đường Tôn Thất Đạm (Chợ Cũ) ra bến xe buýt để vào Chợ Lớn. Khi vừa bước tới điểm hẹn với Nguyễn Bình thì ông bị Cao Đăng Chiếm của Đội Công tác thành bắn nhiều phát vào lưng chết liền tại chỗ. Thế là Chánh trị cục của Mặt trận QGLH mất một đoàn viên hoạt động đắc lực. (Tài liệu trích quyển Tôi giết Nguyễn Bình của Trần Kim Trúc, tr.233).

Vụ phục kích Chi đội 6 và 7 của Cao Đài

Ngoài những vụ thảm sát tín đồ Cao Đài ở Quảng Ngãi trong 3 tuần lễ sau ngày 19-8-1945, số nạn nhân bị giết gồm chức sắc trong hàng giáo phẩm và tín đồ lên đến 2791 người; tại Nam Phần, Nguyễn Bình phục kích giết hai Chi đội 6 và 7 của quân đội Cao Đài. Không đầy một tuần sau, Việt Minh bắt Phối sư Thượng Vĩnh Thanh, tên thật là Trần Quang Vinh, người sáng lập và tổ chức quân đội Cao Đài. Kể từ đó, chúng thẳng tay khủng bố Tòa thánh Tây Ninh và các chi phái, bắt bớ, giam cầm, hoặc thủ tiêu tín đồ, quân sĩ, và chức sắc Cao Đài. (Tài liệu trích quyển Lớn lên với Đất nước của Vy Thanh, tr. 448).

Đánh phá chiến khu Bình Quới Tây của Cao Đài

Đây là chiến thắng của Việt Minh CS, kẻ thua không phải là Pháp mà là Bộ đội Cao Đài, tức là những lực lượng đầu tiên của Dân tộc quyết tâm ngăn chận Làn sóng đỏ CS! Chiến khu Bình Quới Tây nằm dọc sông Sài Gòn, chỗ uốn khúc quanh co khi chảy qua khỏi cầu Bình Lợi. Nằm ở vị trí hiểm trở lại do Bộ đội Cao Đài trấn đóng, Bình Quới Tây biến thành một trong những vùng quốc gia đầu tiên bảo vệ Sài Gòn. Nguyễn Bình cho người cài vào Ban chỉ huy của khu quốc gia nầy. Người được chọn là Hoàng Của, một tín đồ Cao Đài đã phản đạo để theo Cộng sản! Phải mất nửa năm, Hoàng Của mới tạo được lực lượng “chém vè”. Khi thấy đã “chín muồi”, Việt Cộng ra tay “đại phá”. Vào 2 giờ chiều ngày 10-12-1947, giữa trận đá banh giao hữu, Việt Cộng nổ súng lệnh, bắn chết 5 sĩ quan Cao Đài, chụp bắt các phần tử trung kiên, và chiếm kho vũ khí. Hoàng Của và bè đảng thu gọn chiến lợi phẩm cả kho, vượt qua sông Sài Gòn và được bộ đội của Lương Đường Minh (sau nầy là Thiếu tướng Trần Hải Phụng) đón sẵn đưa vào mật khu. (Trích quyển Bảy Viễn, thủ lĩnh Bình Xuyên của Nguyên Hùng, tr.153).

Sát hại chỉ huy trưởng “Bộ đội Ba Dương”

Nếu trong quân đội có những cấp bậc Tướng, Tá, Úy, Hạ sĩ quan, v.v… thì trong tổ chức của Bình Xuyên có bốn cấp Long, Ly, Quy và Phụng. Ba Dương tức Dương Văn Dương thuộc đẳng cấp Long, là “con Rồng xanh số 1” trong 10 con Rồng của Bình Xuyên. Trong 10 con Rồng đó, Bảy Viễn đứng hàng số 9. Ba Dương là một triệu phú, làm chủ hai nhà máy xay lúa và một nhà máy dệt bao bố ở Chợ Lớn. Ông tinh thông Hán học, luôn luôn “khăn đóng áo dài đen” như một ông đồ nho. Ông cũng là một tay võ nghệ tuyệt luân.

Có câu chuyện võ sĩ Sáu Cường vừa đả lôi đài ở Chợ Lớn và đoạt chức “vô địch Nam Kỳ”. Thừa thắng xông lên, Sáu Cường tìm đến Ba Dương xin chỉ giáo. Trong giới võ lâm, “xin chỉ giáo” là cách nói lịch sự và khiêm nhường có nghĩa là xin được đấu võ. Nếu là hai võ sĩ quyền Anh thượng đài, thì không bao giờ Ban tổ chức cho cáp độ giữa Sáu Cường và Ba Dương vì Ba Dương chỉ là “hạng lông” thấp hơn Sáu Cường 10 phân và nhẹ cân hơn Sáu Cường ít lắm cũng 20 k ý. Nhưng Ba Dương chấp nhận đấu! Sáu Cường nổi tiếng về thế Liên Châu, chỉ tung chân nhảy một lần mà có thể đá liên tiếp nhiều cú để hạ địch thủ. Khởi trận, hai người đứng cách nhau 6 thước. Ba lần, Sáu Cường nhún mình nhảy liên tiếp 3 bước toan dùng thế Liên Châu, thì Ba Dương tung chân đá gió khiến cho Sáu Cường ba lần đều phải thối lui. Sau ba lần như vậy, Sáu Cường chợt hiểu và vòng tay cúi đầu chịu thua và cám ơn Ba Dương đã không đá mình bị thương! Trận đụng độ hi hữu đó được truyền tụng trong giới võ lâm Nam Kỳ.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)