Lịch Sử Của Việt Nam

Cuộc Chiến Tranh Hồ chí minh Đánh Dân Tộc Việt Nam Tập 1

lịch sử việt nam, đảng cộng sản việt nam, hồ chí minh

(tái bản có sửa chữa)

Khối 8406 Tự do Dân chủ cho Việt Nam 07-2010

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101

CHƯƠNG 5

NHỮNG CÂY NGƯỜI HỒ CHÍ MINH TRỒNG

...

Một câu chuyện khác, cũng dính dấp tới một Tổng bí thư tiền nhiệm. Vào thời điểm 1991, khi nhà văn nữ Dương Thu Hương phản tĩnh và viết bài Đảng phải biết ơn nhân dân chứ không phải chỉ có dạy nhân dân biết ơn Đảng, thì Bộ Chính trị phát điên lên. Lúc đó, ông Nguyễn Văn Linh là Tổng bí thư đã gọi Dương Thu Hương là “Con đĩ chống Đảng” và đã ra lịnh bắt giam trong sáu tháng (trích Việt Nam cần đổi mới thật sự của Võ Nhân Trí, trang 135).

Chuyện nhà văn nữ Nhã Ca: giặc đến nhà đàn bà phải đánh

Nhã Ca, nhà văn nữ hàng đầu của miền Nam đã hai lần được trao tặng Giải thưởng Văn chương cao nhất, cũng bị chửi giống như vậy. Nhã Ca quê ở Huế và bị kẹt ở đấy trong cuộc Tổng công kích tết Mậu Thân (1968) nên đã chứng kiến sự tàn ác khủng khiếp của Việt Cộng trong thời gian đó. Khi tập truyện ký Giải khăn sô cho Huế khởi sự đăng tải trên một nhật báo ở Sài Gòn, đặc công Việt Cộng đã gởi thư đe dọa, buộc nữ sĩ phải ngưng viết, nhưng nữ sĩ không nhượng bộ. Chỉ vì vậy cho nên đến ngày 3-4-1976, Nhã Ca bị bắt giam và bị kết tội bôi nhọ nhân dân, cản bước tiến của cách mạng. Nhà văn bị công an luân phiên hỏi cung nhiều lần, bị nhục mạ nhiều lần, và đây là một lời chửi đầy nhục mạ (trích quyển Quê hương bạn hữu tù đày của Trần Dạ Từ, trang 187):

“Chị Nhã Ca. Chị nghe kỹ đây. Thằng Mỹ, thằng Thiệu đang để lại ở Sài Gòn một triệu đĩ điếm. Một chị phụ nữ làm điếm, giỏi lắm chỉ ngủ được vài trăm đàn ông. Hừ. Thằng Khánh, thằng Kỳ bảo mỗi ngòi bút là một sư đoàn. Đánh đỹ ngòi bút như chị, chị ngủ với mấy sư đoàn? Đàn bà mà viết văn là làm đĩ. Chị biết chưa?”

Bị tên công an Việt Cộng thoá mạ bằng lời lẽ thô tục và đê tiện như vậy, nhà văn Nhã Ca nữ kiệt của miền Nam, dù thân xác bị tù đày, vẫn lấy trứng chọi đá, vẫn vùng lên đánh trả để xứng với truyền thống giặc đến nhà đàn bà phải đánh. Xin mời quý bạn xem văn phong và đòn đánh trả của nữ kiệt Nhã Ca: “Bình tĩnh. Tin tưởng. Tập thở cho đều. Con cái sẽ hưởng phần xứng đáng với cha mẹ chúng. Hãy xử sự xứng đáng. Phải thở. Thở đều nữa, trước khi nói. Phải nói thật thong thả, nhỏ nhẹ, lễ phép.”

Nhà văn nữ kiệt của miền Nam đã xử sự thật xứng đáng và tung đòn đánh trả rất đẹp mắt: “Thưa anh, tôi chưa biết Bác và Đảng anh minh ra sao. Tôi cũng chưa biết chính sách nhà nước nhân đạo thế nào. Nhưng tôi biết rõ điều này. Anh nghe nhé. Anh là thằng mất dạy! Mất dạy! Mất dạy!...”

Lời bàn thứ nhất: Đảng đã lập Đại học Công an ở thủ đô Hà Nội để đào tạo công an, nếu thật sự vị công an này mất dạy và nếu Đảng sợ công an làm mất lòng dân, thì xin Đảng nên cho cán bộ của mình trở về trường học thêm cho giỏi.

Lời bàn thứ hai: Với Nhã Ca, tuy giặc đã chiếm trọn miền Nam, nhưng giặc chưa vào nhà bà, lúc đó là thời điểm sau ngày 3-4-1976, với cái búng tay của bạo lực, Nhã Ca cùng cả trăm văn nghệ sĩ miền Nam bị bắt vào tù. Sau đây là chuyện giặc đã vào nhà và phá nhà một nhà văn nữ ở miền Bắc.

Giặc vào phá nhà Trần Khải Thanh Thủy

Ba mươi năm sau đó, ngày 27-10-2006, tại phường Đống Đa thủ đô Hà Nội, giặc đã thật sự vào nhà và phá nhà của nhà văn nữ Trần Khải Thanh Thủy. Vào ngày hôm đó, vào khoảng 6 giờ chiều, vừa đón 2 cô con gái từ trường về nhà, thì nhà văn Thanh Thủy thấy ông Tổ trưởng Dân phố, ông Bí thư Đảng ủy, cùng ông Chủ tịch Phường mò đến. Nhà văn tưởng họ là người tử tế bèn mở cửa mời vào. Nhà văn không ngờ rằng khi họ ngồi chưa ấm chỗ thì cả trăm người gồm thanh niên trai tráng, phụ nữ, cựu chiến binh, thương binh tràn vào nhà. Nhà văn Thanh Thủy tường thuật (phỏng theo bài Trò chuyện cùng anh Lưu Ngọc Bang của chính nhà văn Thanh Thủy, VNN Website, đăng lại trên báo Việt Luận ngày 3-11-2007):

“...(Họ) quây kín cửa ra vào, cửa sổ, trèo lên giường, lên xe máy, la ó, đập phá... tất cả trăm con người nhâu nhâu vào... đòi tát vỡ mặt em với đủ các ngôn từ, giọng điệu, chửi bới em không tiếc lời, nào con đĩ chống đảng, nào đồ phản dân hại nước, nào bán nước buôn dân, tham tiền, phản động, làm tay sai cho đế quốc Mỹ v.v. và v.v... Cả hai vợ chồng em đều bị đánh. Em phải nhận mấy cái tát lật mặt nổ đom đóm mắt của mấy gã lực điền trai tráng (thực chất là đầu gấu do công an thuê), còn ông xã bị đập cả thanh gỗ vào sau vai và lưng, còn bị túm tóc lôi từ trên giường xuống đất khi cố tình che chắn cho vợ... Họ lấy chùm chìa khóa xe máy, cả chục thằng đi nguyên giày trèo lên giường đòi hành hung em nên giường bị sập, cửa sổ bị chúng dùng gỗ đập nát phần kính, chớp. Phần cánh bằng gỗ bên ngoài hiện tại hở toang hoác....”

Hai nữ sĩ Nhã Ca của miền Nam và Trần Khải Thanh Thủy của miền Bắc, mỗi người một tình huống khác nhau, xử sự mỗi người một cách, nhưng chỉ một dòng máu Việt, chỉ một trái tim Việt, chỉ một truyền thống Anh thư Trưng Triệu của Dân tộc Việt Nam. Đối diện với cả trăm côn đồ đầu gấu công an trá hình đang lên Cơn say Đảng và chìm trong Giấc mê Hồ, đang đập phá hung hăng (như đấu tố trong CCRĐ ngày nào), Trần Khải Thanh Thủy không thể dùng ngôn từ đối đáp như Nhã Ca, nên chọn cách trả đòn trong bài viết Trò chuyện cùng anh Lưu Ngọc Bang. Bị Đảng dồn tới đường cùng, nữ sĩ tự ví mình là một cô gái mảnh mai bị cả bè lũ đảng đè ngửa ra... cưỡng bức, kẻ giữ chân, người trói tay, người nhét giẻ vào miệng quyết bắt nữ sĩ phải câm miệng mới thôi. Nữ sĩ không thể dịu dàng bảo Đảng hãy buông vạt váy của mình ra như lời năn nỉ đáng yêu của cô thôn nữ ngày xưa: “Thôi thôi buông áo em ra. Để em đi bán kẻo hoa em tàn.”

Trong khi Nhã Ca chỉ đánh trả tên công an thẩm vấn: “Anh là thằng mất dạy”, thì Trần Khải Thanh Thủy đánh trả đòn bằng lời văn có uy lực như tiếng hét thẳng vào mặt Đảng, một tiếng hét như vang rền khắp Bắc Nam Trung bằng uy lực của cả Dân tộc, như nói thay cho Dân tộc:

“Mày là thằng khốn nạn, đểu giả nhất trên thế giới này. Chính mày làm tan nát ngôi nhà Việt Nam, bắt 3 triệu người phải xa xứ, tha hương, làm 850 nghìn người vùi xác nơi đáy biển, làm 78 trên tổng số 83 triệu người trong nước phải điêu đứng. Chính mày dâng đất, bán biển cho quan thầy Trung Hoa. Chính mày làm cho xã hội Việt Nam điêu tàn, tan nát, con cãi lại cha, trò chống đối thầy, người lương thiện ít hơn kẻ độc ác, gái ngoan ít hơn gái đĩ, điếm hóa đến cả trẻ thơ...”

Giặc đã vào nhà và giết người 

Nhà cửa bị phá hoại còn có thể sửa chữa, người bị đánh có thương tích còn có ngày bình phục, cơn khiếp đảm rồi sẽ được xoa dịu và xuôi trôi theo ngày Trời tháng Phật và Bạn hiền khắp nơi, Chị Trần Khải Thanh Thủy ơi! Biệt nghiệp của mỗi chúng ta và cộng nghiệp của Đất nước còn quá nặng. Ở nơi hải đảo Úc Châu, khi viết hàng chữ này, tôi không ngăn được dòng lệ và xin gởi trọn niềm thương cảm của tôi đến Anh Chị và hai cháu gái. Xin chị hướng về phương Nam thân yêu, ở tỉnh Đồng Tháp, có một ngôi nhà giặc đã vào, phá hoại và gây án mạng vô cùng thảm thiết, để cùng nhau ôm khóc và cảm thương cho Dân tộc!

Ngôi nhà đó của ông Nguyễn Văn Bạo, ở ấp Long Hòa, xã Long Thuận, quận Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp. Ông Bạo là thành viên đoàn Thanh niên Phật giáo Hòa Hảo. Theo bản tin của Văn phòng Phật giáo Hòa Hảo ở Hoa Kỳ (Bán Tuần báo Việt Luận ở Úc Châu đăng lại ngày 15-8-2006), thì ngày 25 tháng 2 năm Bính Tuất, nhà ông Bạo tổ chức tưởng nhớ ngày Đức Huỳnh Giáo Chủ bị Việt Minh Cộng sản ám hại (xin nhắc lại: ngày 16-4-1947, Việt Minh Cộng sản mời Đức Giáo Chủ Huỳnh Phú Sổ đi họp và ám hại Ngài). Trong lúc họ đang làm lễ thì công an xông vào nhà xô ngã bàn hương án, một công an dùng chân đạp lên ngực bà Nguyễn Thị Gấm, 50 tuổi, em ông Bạo, làm cho bà đứng tim và tắt thở.

Phân biệt 3 tình huống: thứ nhất giặc chưa vào nhà của Nhã Ca, thứ 2 giặc đã vào và phá nhà của Trần Khải Thanh Thủy, và tình huống thứ 3 giặc đã vào nhà của ông Nguyễn Văn Bạo và giết em gái ông là bà Nguyễn Thị Gấm, phân biệt như vậy chỉ là sai thôi. Sự thật là Giặc Cộng sản đã vào ngôi nhà Việt Nam từ thật lâu rồi, đến bây giờ thì giặc muốn vào nhà ai thì vào, giặc muốn phá nhà ai thì phá, giặc muốn cướp của ai thì cướp, giặc muốn giết ai thì giết, muốn bỏ tù ai thì bỏ tù, Đảng đã biến cả Đất nước thành Nhà tù khổng lồ rồi. Các nhà tù nhỏ như trại Thanh Cẩm hay trại Cổng Trời, Đảng chỉ dùng để làm phương tiện gieo khủng bố khi bắt giam những người yêu nước thương dân đấu tranh cho tự do, dân chủ, và nhân quyền.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, 51, 52, 53, 54, 55, 56, 57, 58, 59, 60, 61, 62, 63, 64, 65, 66, 67, 68, 69, 70, 71, 72, 73, 74, 75, 76, 77, 78, 79, 80, 81, 82, 83, 84, 85, 86, 87, 88, 89, 90, 91, 92, 93, 94, 95, 96, 97, 98, 99, 100, 101Quân Sử Việt Nam (Top)