Lịch Sử Của Việt Nam

Dạ Tiệc Quỷ

nhà văn Võ thị Hảo

Nhà văn Võ Thị Hảo

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Chương 13: Biệt thự Hoa Hồng

...

Nàng gục xuống, làm xiêu vẹo cả một bụi hoa hồng.

- Chị mệt mỏi quá rồi!

Nàng vuốt bàn tay lên tấm ảnh:

- Chị còn đẹp không?

- Sau cái chết của em, chị không yêu nổi đàn ông. Cũng không yêu nổi đàn bà.

- Em đã buộc chị phải làm quái vật…

Nàng lao xuống cầu thang, khóc nức nở.

Người vệ sĩ đã trở lại từ lúc nào, nhẹ nhàng bế nàng vào bồn tắm đã xả sẵn nước thơm và những cánh hoa hồng bập bềnh thơm ngát.

Người vệ sĩ cởi bỏ áo choàng của nàng, đặt nàng vào bồn nước ấm, nhẹ nhàng luồn vào dưới gáy nàng một chiếc gối bằng cao su để đầu của nàng luôn nổi trên mặt nước.

Ngâm người trong bồn tắm, nàng ngủ ngay một giấc. Giấc ngủ ngon như trẻ thơ. Nước mắt khô dần. Gương mặt nàng trở lại trinh bạch như mặt thiếu nữ.

Gã vệ sĩ khẽ dùng một miếng bông tắm như một chiếc phất trần nhẹ nhàng quất lên người nàng. Chừng gần một giờ sau, sau một lần thay nước tắm, gã vệ sĩ lại nhẹ nhàng bế nàng lên, quấn trong tà áo tắm trắng muốt. Trông nàng bây giờ xù lên như một con chó bông, vẫn ngủ say.

Gã bế nàng vào giường, lau khô rồi lại phủ lên mình nàng một chiếc khăn choàng bằng Cachemire màu ráng đỏ.

Nàng vẫn ngủ say.

Gã vệ sĩ trở lại phòng tắm.

Gã cúi mặt xuống bồn tắm, say sưa hít cái mùi nước tắm đã thấm đẫm thân thể nàng.

Gã lấy từ trong người ra một chiếc khăn mùi xoa lụa mỏng, từ từ nhúng xuống thứ nước tắm đó, rồi cất vào ngực áo, mặc cho nước ướt ròng thấm vào ngực.

Rồi gã cúi xuống, bắt đầu kỳ cọ bồn tắm rồi xả sạch.

Nước mắt gã rơi xuống làm hoen cả bệ tắm.

Ba ngày sau.

Trên phố, lang thang một người điên.

Người điên đi lẩn thẩn trên phố, mặc comple rất tề chỉnh. Comple thửa tận London.

Sơ mi thượng hạng. Cà vạt đắt tiền.

Người điên có khuôn mặt thật đẹp, bộ ria như của một bá tước.

Người điên cứ lang thang trên phố, đến gần quán bar Đại Dương, đến gần bức tranh con tàu đắm, ngồi nhìn lom lom.

Trong tay anh ta là chiếc vé máy bay đi Thuỵ sĩ bị xé vụn.

Người bảo vệ của quán bar xua đuổi anh ta ra khỏi ghế. Quán bar này không dành cho những người điên.

Người điên khật khưỡng đi ra phố. Rồi mất hút. Một tuần sau, trên báo chí, truyền hình và khắp các nhiệm sở cảnh sát đều nhận được một thông báo. Thông báo của một quan chức lớn tìm quý tử đi lạc một tuần nay không về.

Đám bảo kê của bar Viễn Dương thắc mắc hỏi nhau: có phải cái anh chàng điên đến cách đây vài hôm cũng chính là người điên lang thang cách đây vài tháng không nhỉ?

Cách đây không lâu, cũng đã có một người điên, một vị quan chức nghe đâu lớn lắm. Nổi tiếng giàu có. Mới nổi lên ăn chơi sau một số vụ đầu tư xây dựng cảng biển và dầu khí với dự án vay vốn ODA.

Người điên đó lang thang mấy ngày, hỏi gì cũng không biết, chỉ thấy cái gì cũng kêu “Rắn! Rắn to quá” rồi nhẩy cẫng lên.

Sau đó, người nhà ông ta tìm được, đem đi chữa bệnh ở Úc, nghe nói bây giờ suốt ngày bị giam lỏng ở trong phòng vì hễ ra ngoài là bị ám ảnh biến thành rắn.

Và ông ta để lại một số vụ đổ bể sau lưng. Một đường dây tham nhũng đã bị hở đầu mối vì không người che chở

Nhưng vụ đó lại đã bị bịt mất vì người ta đã đem bắt giam một số người đưa hối lộ.

Từ đó những nạn nhân không dám tố cáo về tham nhũng nữa.

Chương 14: Trại tâm thần

- Đói!

Có một người ngồi xổm, mắt lom lom nhìn Miên như nhìn một miếng thịt ngon, rán xong, tẩm nước sốt, gia vị và dọn sẵn trên bàn ăn.

Mắt ông ta đỏ đọc, nhoèn nhoẹt, những sợi lông mi chập vào nhau từng chùm.

Đôi hàm răng ông ta nhe ra vàng khè, rãi chảy ròng ròng.

- Đói!

Ông ta thét lên. Tiếng thét như tiếng còi tàu xé toác không gian lặng lẽ ngột ngạt của trại tâm thần đang ngủ thiếp trong một giấc ngủ dị dạng, nơi mà những ô cửa sổ vuông cỡ hai bàn tay, đen ngòm, chĩa ra cánh đồng mọc đầy cỏ lau và sỏi đá trước mặt. Thỉnh thoảng, mới thấy thấp thoáng đôi mắt đỏ của một người điên đang hung hãn hoặc ngây dại ngó mông lung ra ngoài, mong đợi một cuộc tháo cũi sổ lồng hoặc bắt gặp những ảo ảnh chạy điên đảo trong đầu họ.

Ban mai tù hãm. Một thung lũng người điên trong một thế giới người tỉnh. Một thế giới duy nhất mà ở đó, có những người ngây dại, điên rồ, nhưng không có những kẻ lưu manh.

Một cánh tay dài nghều ngào đã tuột khỏi dây trói, vươn ra, vươn dài lòng thòng như tay vượn, về phía Miên.

- Đói! Đói! Đói!…

Ông ta gào lên, quằn quại. Cánh tay nghều ngoào đã nắm được vào tay Miên, và giữ chặt lấy cô như hai gọng kìm thép.

Miên đang bị giam giữ cũng bởi một dây xích.

Cô bị xích ở đây từ hôm qua, khi cô đi vào trại tâm thần để thăm anh Lình. Bằng chút tiền dành dụm được, Miên thuê một căn nhà lá ở ngoại ô. Đêm đêm, hai anh em không thể ngủ vì Lình cứ hễ nằm xuống là thấy lại mình nằm dưới đống thịt người chết, bị những đôi chân và bụng bị bom cắt rời đè đến ngạt thở.

Đến bữa cơm, Lình không thể ăn bất cứ thứ thịt, cá gì vì hễ nhìn thấy thịt cá là nghĩ ngay đến mùi thịt người.

Anh Lình có tên trong danh sách nhập ngũ rồi vào chiến trường Quảng Trị cách đây ba năm. Lình đi vào đợt tuyển quân vội vào để bù đắp cho số bộ đội chết quá nhiều ở thành cổ.

Ba năm sau, Miên vẫn ở cho bà chủ hàng cơm. Ngày đón anh về, Miên gặp một người con trai gầy giơ xương, nửa điên nửa tỉnh. Lình đi lang thang, xé quần xé áo, thỉnh thoảng lại nằm lăn ra đất, đưa hai tay cào vào ngực. Hai tay Lình cào như tự xé toang lồng ngực để thở, rồi hét thật to:

- Không ăn đâu!

- Không ăn!

- Không! Không ăn!

- Thịt người tanh quá!

Miên nhớ, hồi mới giải ngũ, khi vừa về đến nhà, cởi bỏ ba lô, mặt mũi ngơ ngác như ngái ngủ, Lình đã nói:

- Có một điều này anh cần phải nói trước. Em đừng dọn thịt người cho anh ăn!

Miên tưởng mình nghe nhầm, hỏi lại:

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Quân Sử Việt Nam (Top)