Lịch Sử Của Việt Nam

Dạ Tiệc Quỷ

nhà văn Võ thị Hảo

Nhà văn Võ Thị Hảo

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Chương 11: Chiếc đệm vàng

...

- Và sau đó, lại cắn xé lẫn nhau để giành mẩu bánh đó?

- Cũng có cắn xé, nhưng không dữ dằn lắm, vì của chung khác của riêng. Nhiều mồ hôi đọng lại thành biển mồ hôi và thành tiền. Nó không bị kiểm soát, mà có kiểm soát cũng chỉ là hình thức mà thôi. Làm sao kiểm soát được hệ thống độc quyền, khi người kiểm soát và người bị kiểm soát chỉ là một? Là chính chúng ta đây. Tao cười vào mũi bọn mơ hồ đòi kiểm soát. Hệ thống dính mép không dại gì khai báo vì không có chứng cứ. Nếu khai báo, chúng sẽ bị quy ngay vào tội đưa hoặc ăn hối lộ, bị vào nhà đá trước chúng ta và có thể đã kịp bị mối xông trong một cái chết bí hiểm nào đó. Mà nếu chẳng may bọn thanh tra, đám cảnh sát điều tra sạch và bọn nhà báo sạch có chứng cứ, dẫu có được đưa lên công luận, thì cũng bị dập đi như đấm bị bông vì cánh của bố quá mạnh, chân rết có thể tới tận những vị lãnh đạo lớn và hàng ngày bố hoàn toàn có thể thông qua một hệ thống bắt báo chí phải câm, có thể chẹn họng cánh báo chí…

- Ông ơi! Thế còn những vụ đổ bể ?

- Ồ, bao giờ chẳng có. Hoàn toàn không đáng ngại. Xưa nay những vụ đổ bể tùm lum, ra toà hay ngồi nhà đá, đều là những vụ thiên hạ tưởng lớn, nhưng chỉ là hạng tép riu, do những đứa ăn lúa non, ngu muội mà bị phát giác. Chỉ là do nội bộ ăn chia không sòng phẳng. Nghệ thuật bôi mép chưa cao, và chưa biết loại ra khỏi nội bộ những đứa sạch từ trong máu…

Tiếng bay vè vè của đàn ruồi nhặng lúc trước bị tống khứ ra ngoài cửa sổ bởi mùi thuốc tẩy uế cực mạnh, bây giờ lại bị cái mùi đang bốc lên từ xác ông Thạc mời gọi trở lại.

Xác ông Thạc bây giờ đã trương lên một chút, làm gương mặt ông bỗng béo tốt đến dị dạng. Lũ ruồi nhặng lại lao vào như một đám mây màu xám, qua cửa sổ vẫn mở để thoát bớt khí tanh hôi ra khu vườn.

Sự liều lĩnh của đám ruồi nhặng làm cậu Cả và cậu Út giật mình. Cậu Út tất tả đi sang phòng bên để chuẩn bị màn kịch loan báo ông Thạc bị Cảm chết.

Cậu Cả phẩy tay trước mùi tanh tưởi của cái xác. Rồi cậu xả thêm một đợt thuốc tẩy uế nữa.

Mùi tanh tưởi có giảm bớt. Nhưng vẫn lộ ra cái xác đã chết vài ngày và đang đến độ trương lên. Dòi bọ lại bắt đầu hiện lên trên vết thương ở cổ, như một khúc khải hoàn về sự tái sinh ở kiếp khác của đám ruồi nhặng.

Cậu Cả nghiến răng căm hờn.

Cậu sang phòng bên, rút điện thoại di động – một chiếc điện thoại dành riêng trong ba cái điện thoại di động tối tân mà cậu có, chỉ để gọi những số máy đặc biệt.

Mười lăm phút sau, người được gọi đã tới. Đó là một người đội mũ sùm sụp, trông bề ngoài bình thường như một ông xe ôm hoặc một bộ đội giải ngũ nghèo khổ ở quê lên tìm họ hàng sang trọng để nhờ vả hoặc kiếm việc làm thêm.

Đôi mắt người xe ôm vừa đến trông có vẻ lờ đờ nhưng khi đã nhìn cái gì thì như đóng đinh và không ngăn được những tia sắc sảo khác lạ.

Người mới đến nhìn lướt qua người chết, nhìn tấm đệm mới, ngước nhìn trần nhà bằng nhựa mới thay cho trần nhà lộng lẫy lúc trước, rồi khoát tay thất vọng.

Cậu Cả hiểu ý, vội nói:

- Tôi phải dọn dẹp một chút. Ông xem lại, đã ổn chưa? Mùi kinh tởm quá!

Người xe ôm bỏ mũ và áo ra, để lộ bộ áo chuyên dụng của nhà điều tra vẫn sử dụng để ngăn lây nhiễm và độc hại mỗi khi phải làm việc với những xác chết nặng mùi. Đó là Hoàng – trưởng nhóm điều tra ba người lúc nãy đã đến và mang đĩa CD đi. Anh ta lắc đầu:

- Dọn dẹp dở ẹc. Mà ông đâu có hết lòng với tôi!

Cậu Cả thoáng chút lo lắng:

- Cái gì? Cái hết lòng nhất: tôi đánh giá ông là thám tử điều tra giỏi nhất nước hiện giờ và trả công xứng đáng. Cái tuyệt vời nhất là ông có tới ba vỏ bọc và đang đứng trong bóng tối. Nghiệp vụ của một đại tá chuyên ngành điều tra giải nghệ thật đáng bậc cao cường. Ông thật sự là một kẻ nguy hiểm! Chưa kể bọn phụ tá của ông.

Hoàng cười nhạt:

- Cũng chỉ nguy hiểm ngang ông thôi. Nhưng chúng tôi là những kẻ biết trung thành với đồng tiền và biết câm miệng. Chắc ông đã có dịp thẩm định danh dự nghề nghiệp của chúng tôi qua những phi vụ trước?

- Đương nhiên. Tôi rất hài lòng. Nhưng cẩn thận đề phòng có bao giờ thừa!

- Thôi được! Ông có những lý do riêng để đề phòng. Tôi cũng là loại người rất thích kẻ đặt hàng kiểm tra lại tôi để khỏi nghi hoặc. Bây giờ, để tôi xem kỹ lại ông nhà và lo liệu sao cho thật hợp lý.

Hoàng lấy từ trong túi ra một cái kính lúp đặc biệt để soi kỹ toàn thân ông Thạc, đặc biệt là gương mặt đã bị biến dạng.

Anh ta lùi lại và kêu lên:

- Không phải một vụ giết người thông thường. Rất ít khả năng để tìm hung thủ. Mà mới chết hai ngày mà sao nhiều dòi bọ thế nhỉ? Cần phải hoá trang cấp tốc, rồi cho ngay vào quan tài, chỉ để hở khuôn mặt qua một lớp kính mờ che quan tài và cho mai táng cấp tốc. Nếu không, thiên hạ đâu có mù!

- Không được mai táng cấp tốc. Tầm cỡ như ông già tôi, phải để một tuần để người từ Nam ra Bắc đến viếng. Ông có rất nhiều mối quan hệ mà họ cần phải đến thăm viếng. Mà đây cũng là một dịp họ gặp nhau…

Viên thám tử cười:

- Chẳng qua ông muốn duyệt lại đội ngũ của bố ông để lên nắm quyền thừa kế đội ngũ chứ gì? Thật là tre già măng mọc!

- Biết nhiều quá thì chóng chết! Cậu Cả cười xoà.

Rồi cậu nhìn qua xác ông Thạc đang bị mổ phanh ở cổ để viên thám tử lấy hết dòi bọ và thay những nùi bông khổng lồ bằng một đám bông mới. Cậu đến mang những mùi bông hôi tanh đó bỏ vào thùng rác tự huỷ. Cậu lại nhìn bàn tay khéo léo của viên thám tử đang dùng son phấn phác lên gương mặt xám ngoét của bố cậu những lớp dày cộp phấn hồng và son môi.

Trông bố cậu bây giờ giống hệt một con ma cà rồng chuyên hút máu và có thể bay đi, với những nùi bông mới khổng lồ chưa kịp nhồi hết vào chiếc bụng mở phanh để dùng hoá chất khử mùi hôi.

Không khí càng ghê rợn trong ngôi nhà rộng thênh, đầy ma quái và chết chóc.

Cậu Cả tự dưng nổi da gà và toát mồ hôi đầm đìa chảy dọc sống lưng.

Cậu nghiến răng:

- Tôi cần ông tìm ngay ra kẻ đó! Dù có phải xới nát cả thành phố này!

Chương 12: Khúc hát của đứa con xanh

Trên trần – nơi Hoàng chỉ tay ở chương “Bức thư…” là một sinh thể xanh lét…

Một ngày, đứa con xanh lét được sinh ra trong một đêm trăng lạnh của các tử thi chết trận thành cổ đang bay là là dưới những đám mây mang hình trâu bò bỗng thấy dưới mặt đất, giữa những bụi cây lúp xúp xanh đen có cái gì đó đang di chuyển một cách kỳ cục.

Mỗi cuộc di chuyển của cái vật gì đó đều khiến cho cây cối rùng mình và cười lên khành khạch.

Cây cối mà cũng biết cười ư?

Đứa con xanh lẹt đưa cánh tay thứ sáu quệt ngang ba cặp môi đen…

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Quân Sử Việt Nam (Top)