Lịch Sử Của Việt Nam

Dạ Tiệc Quỷ

nhà văn Võ thị Hảo

Nhà văn Võ Thị Hảo

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Chương 3: Cưỡng hiếp một đôi chân

...

Con Tép lại tỉnh giấc, khóc ngằn ngặt trên ngực Lình.

Mắt Lình như hai hòn than bốc cháy.

Sẽ đi. Đi xa, thật xa. Mỗi bước đi là để lại đằng sau một rác rưởi.

Đi đi. Nơi không có bố mẹ. Không có người phải thắt cổ chết.

Nơi cậu không phải đổ máu đầu vì những cú đập bất thường của người cha.

Nơi sáng sáng cậu không phải nhìn mặt trời và khấn rằng ngày hôm nay, xin trời hãy cho sét đánh chết cậu và ông Dậm để cậu khỏi mang tội giết cha vào một ngày nào đó.

Lình nhớ lại. Trước mắt cậu chập chờn cái đêm mà cậu chợt tỉnh giấc, nhận ra mình đang đứng trước chiếc giường của ông Dậm. Cậu cầm con dao, nhìn trừng trừng vào cái cổ thô bỉ như cổ trâu.

Cậu nhớ, cậu đã cố ghìm hết sức, để giữ cho cánh tay phải không vung lên.

Nhưng một sức mạnh man dại, như từ đâu đó, sai khiến. Một cơn điên khùng không thể nào kiềm chế. Như một lằn chớp rạch sắp nổ ra.

Cậu nhìn cái cổ và đôi bàn tay của người cha. Cái cổ họng đó bây giờ thì ngoan, nhưng ban ngày thì từng hô hét để trói người vào cọc bắn, từng hô đập người chết phọt óc, từng chửi bới mạt sát cậu, mẹ Cả và mẹ trẻ Phượng, tục tằn không thiếu một lời nào bẩn thỉu.

Và cái đôi bàn tay này, đặc biệt, cái bàn tay phải này, mười đầu ngón tay toè ra như vồ đập đất, khốn khổ vì gần hết một đời nghèo hèn lam lũ.

Cậu đã có lúc ngồi khóc vì ngồi thương cái bàn tay dị dạng lam lũ khốn khổ đó.

Vậy mà bàn tay đó lại thường xuyên tạt tai, đánh đập cậu. Bất thình lình như một con rắn hổ mang bành. Bất cứ lúc nào. Phản trắc như một con rắn. Và cũng bàn tay ấy, đã nhiều lần trói mẹ Cả vào gốc cau. Cũng đã nhiều lần đánh đập mẹ trẻ Phượng.

Toàn thân Lình run lên.

Cậu nhìn chằm chằm vào cái cổ.

Bỗng cậu thấy sợ hãi, tháo mồ hôi lạnh.

Cậu luyến tiếc rời mắt khỏi cái cổ.

Nhưng cậu lại luyến tiếc đưa mắt vào cánh tay phải và đóng đinh cắp mắt vào đó, không thể rời ra được.

Con dao cậu vung lên.

Ta sẽ chặt cái bàn tay này. Chặt đi, để bàn tay này không thể tác quái được nữa.

Con dao ngập ngừng.

Ngập ngừng. Rồi vung lên.

Bỗng có một bóng đen bước nhanh tới sau lưng.

Bóng đen đó lẹ làng giữ chặt lấy cánh tay Lình.

Sự bất ngờ làm Lình rụng rời cả chân tay.

Cậu há miệng định kêu lên.

Nhưng bóng đen đã thọc cả nắm tay vào miệng Lình, chặn nghẹt, không cho tiếng kêu thoát ra khỏi miệng.

Lình mắc cứng họng. Giẫy giụa. Hung hăng vừa cắn vừa nhìn xem kẻ nào cả gan.

Thì thấy một đôi mắt thật buồn.

Rọi nhìn thăm thẳm vào mắt Lình.

Mẹ trẻ Phượng.

“Đừng!”.

Mẹ trẻ thì thầm.

“Đừng có điên rồ thế!”

Rồi rút nắm tay bé nhỏ rớm máu vì vết răng cắn ra khỏi họng Lình.

Lình rũ người xuống, con dao rựa rơi trên mặt đất.

“Tôi sẽ giết ông ta, nếu ông ta còn đụng đến tôi hoặc mẹ trẻ!”

Lình bỏ đi, miệng bất chợt nhai nhóp nhép.

Cái đêm ấy qua đã lâu rồi. Cách đây bảy tháng.

Lình cúi xuống, ngắm nhìn bé Tép.
Cậu chợt mỉm cười, nhìn cái miệng bé xíu mà đã phảng phất giống đôi môi hồng của mẹ trẻ Phượng. Lòng cậu lại đau nhói. Giá như đứa bé này là con của cậu và mẹ trẻ Phượng!

Mười sáu tuổi, nếu người ta được ngủ với đàn bà, liệu người ta có con không nhỉ?
Chợt nơi chót lưỡi cậu, rồi trong họng, cồn cào cái vị của nắm tay bé nhỏ đã chặn họng cậu đêm nào.

Chương 4: Cậu cả và cậu Út

Biệt thự của ông Thạc.

Chiếc máy lạnh Sanyo cỡ lớn vẫn mở.

Hai cánh cửa sổ, thay vì đóng chặt, thì khép hờ.

Có tiếng reo vè vè của đám ruồi nhặng, đang lồng lộn náo nhiệt hết tản ra lại tụ vào nơi chiếc giường gần cửa sổ.

Nghe rất rõ tiếng vo ve đắc thắng của chúng, bốc lên sự no nê, giữa chiều chạng vạng.

Tiếng vo ve toé ra từ những cặp cánh mỏng trong suốt được nâng đỡ trên bầu không khí đặc sệt mùi xú uế của căn phòng. Đám mây ruồi nhặng đen mốc, quầng vẩn lên trong không khí, trông chẳng khác gì như một lớp váng nổi bềnh lên trên mặt nước vào những ngày động trời khiến mặt ao tù hãm bỗng đổi màu.

- Đầu óc ông già để đâu? Máy lạnh thì mở hết cỡ, cửa sổ lại không đóng!

Cậu Cả lẩm bẩm, nhấn chuông liên tục. Theo sau cậu là người nhà, mang theo hành lý lỉnh kỉnh gồm quần áo, tư trang vật dụng và những đồ đạc mới mua sắm sau chuyến đi nghỉ cuối tuần ở Singapore.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Quân Sử Việt Nam (Top)