Lịch Sử Của Việt Nam

Dạ Tiệc Quỷ

nhà văn Võ thị Hảo

Nhà văn Võ Thị Hảo

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Chương 3: Cưỡng hiếp một đôi chân

...

Bà Cả được cởi trói. Toàn thân bà tê phù, đổ sụp xuống gốc cau, tóc bị giật đứt một nhúm, thân mình chằng chịt vết dây trói. Bà không còn nước mắt để khóc, nằm gục xuống gốc cây một chốc, rồi lê ra vườn nhặt lá nhọ nồi nhai nát đắp vào vết thương trên đầu Lình và dịt vào những lằn roi rớm máu trên người bà.

Ông Dậm vẫn nằm trấn giữ hũ gạo và chum khoai khô trước cửa buồng, cằm vểnh lên trời như một bắp ngô rậm rạp và ngáy như kéo gỗ. Mấy mẹ con đành lếch nhếch kéo nhau ra đồng nhặt rau má và đào khoai ăn sống cầm hơi.

***

Vô… phúc…

Không gian rùng rợn. Tiếng rú lay lắt. Lời nguyền đặc quánh thít chặt lấy dãy chuồng lợn và những toà nhà ngang dọc.

Tiếng rú đã tắt mà như còn bay lượn ở đây, xuyên thấu buổi ban mai.

Rụng rời những tia nắng đầu tiên của rạng đông.

Ông Dậm mắt lạc thần.

Ông nhìn vào dãy chuồng lợn. Dãy chuồng ám khói ba mươi ba gian.

Thời ông Cử, dãy chuồng này nuôi ba mươi ba con lợn nái.

Mười một tháng sau khi toà nhà ông Cử lọt vào tay ông Dậm, hai mươi chín gian chuồng bỏ không, chỉ còn bốn gian, trong có ba lợn cấn, một lợn nái vừa đẻ.

Trước cửa chuồng thứ hai mươi chín, có con lợn nái vừa đẻ, một đám ngừơi bu đen. Hoá ra họ đứng đây từ lâu, trước cả ông. Mãi giờ ông mới nhận ra.

Bà Cả – được lên chức từ khi ông Dậm ép Phượng – con gái ông Cử phải làm vợ hai, đã được đàn con gọi là mẹ Cả để dễ phân biệt với mẹ trẻ Phượng, đang đứng vòng ngoài, tóc chưa kịp vấn, mặt tái nhợt. Bà đang chỉ trỏ, hoa chân múa tay như lên đồng, mặt không giấu được vẻ đắc thắng.

- Bố đến! Bố đến! Mau tránh ra.

Bây giờ ông Dậm mới nghe được tiếng kêu dẹp đường của thằng Hai.

Bây giờ thì ông Dậm đến, mới nhìn thật rõ vợ bé của ông đang treo lủng lẳng trên sợi thừng bện bằng lông lợn, thân hình mảnh mai lệt quệt gần sát đất mà chân vẫn như dợm bước về phía trước.

Đầu trên của thòng lọng thít chặt lấy chiếc đòn tay gỗ xoan. Mặt người xấu số bị mớ tóc xổ tung che phủ. Mớ tóc dài chấm đất, óng nuột, sinh động, phản chiếu những tia mặt trời đầu tiên phun thẳng qua kẽ lá của những rặng cây, phun qua những song gỗ cáu bẩn của chuồng lợn và hắt bóng trở lại trên mặt bà Cả.

Ông Dậm bỗng xót ruột cồn cào.

Phượng, vợ bé của ông, dáng liễu yếu đào tơ như người đẹp trong tranh tố nữ, bây giờ treo lủng lẳng ở đây. Nhìn xa, chỉ như một chùm tóc rũ rượi.

Chùm tóc như một đám mây đen sầm sập.

Trong đám mây cuồng nộ ấy có tiếng sét lằn rạch tia chớp sởn gai lưng.

Ông Dậm rùng mình.

Mắt ông bị hút chặt vào đôi gót chân vàng nhợt của mẹ trẻ Phượng.

Đôi gót chân nhỏ xíu giống hệt đôi gót chân quý phái trong đôi giầy gấm thêu chỉ bạc của bà Cử.

Vô… phúc!

Ông Dậm thở hắt ra.

Một cơn gió từ mảnh vườn hoang phía sau lưng thổi tới. Mái tóc người chết tung lên, dạt sang trái, những sợi tóc quấn cả lên cây cột cáu bẩn của gian chuồng lợn, lộ rõ cái hình hài của người đàn bà.

Người chết mặc áo mới, váy lĩnh đen yếm hoa hiên ba lớp, áo choàng ngoài màu mỡ gà. Hai vạt trước của áo tứ thân buộc lại thành nút rũ tình tứ xuống cặp đùi thon dài in hằn còn như rạo rực qua lần lụa lĩnh thâm .

Đôi dải áo so le đung đưa.

Thân mình mẹ trẻ Phượng bất chợt như sống lại, uyển chuyển dưới sợi dây thừng bện bằng lông lợn.

“Hộc!”

Những người đang đứng vây quanh giật thót. Rụng rời chân tay.

Thây người thắt cổ bỗng đột ngột xoay lại, sau tiếng hộc của con lợn nái đang dồn đàn con mới đẻ vào góc chuồng, đứng chặn phía ngoài mớ rơm rạ rải dầy trong chuồng, mắt long sòng sọc.

Đám người hét lên một tiếng kinh hoàng.

Ông Dậm cũng bủn rủn chân tay. Người như sắp đổ vào bức tường gạch.

Bỗng một tiếng trẻ khóc. Vút lên.

Như đâm vào tim.

Mảnh như lưỡi dao lá lúa.

Dội ngược lên từ đám rạ trải nền chuồng lợn.

Nơi con lợn nái đang sục sạo ngửi hít.

Có cái gì động cựa trong đám rạ.

Từ vồng ngực người chết, đôi bầu vú bỗng trễ xuống, căng vồng lên.

Những tia sữa trắng đục phun ra từ đầu vú, dào dạt làm ướt đầm ngực áo, rỏ thành đôi dòng xuống đám rơm rạ đang cựa quậy dưới chân người chết.

Lập tức, trong không gian mênh mang hương hoa lúa, hương của loài nếp cái đang trổ đòng ngậm sữa, át cả mùi phân chuồng hoai hoai và mùi mồ hôi nồng nặc phả ra từ những chiếc áo nâu cũ vá chằng vá đụp của đám đông người.

Lình chăm chú nhìn đám rạ đang vồng lên dưới chân người chết.

Rẽ đám người, Lình bước hẳn vào chuồng lợn cúi xuống bới tìm.

Ngón chân cái để trần, xinh xắn của mẹ trẻ Phượng đung đưa trước mặt Lình như một cánh hoa tàn.

Lình ngộp trong hương hoa lúa phả ra từ đôi dòng sữa.

Một cảm giác ngây ngất tràn ngập.

Lình ngước nhìn mẹ trẻ Phượng.

Không còn đâu nỗi ghê sợ trước một người chết.

Hình như mẹ trẻ thoáng mỉm cười.

Lình khấn một lần nữa về phía mặt trời, rồi cúi xuống, dõi theo dòng tia sữa đang tuôn chảy từ ngực mẹ trẻ Phượng.

Lình cau mày, đưa tay gạt lớp rạ.

Hoá ra, dưới lớp rạ là một cái nôi mây chắc chắn. Lòng nôi bọc gấm hồng và những dải đăng ten màu trắng.

Trong nôi, một bé gái đang khóc ngằn ngặt. Một dải lụa hồng đã thắt nút thòng lọng quấn quanh cổ.

Bé Miên – đứa em cùng cha khác mẹ với Lình.

Đứa con gái mới sinh tròn tháng tuổi của ông Dậm và mẹ trẻ Phượng, mặt phơn phớt một lớp lông tơ vàng óng. Cái miệng rộng với môi trên hơi cong cong, khóc mà như hé cười. Tròng mắt màu xanh lơ tương phản với một cái bớt màu tím hình bông hoa sao nhỏ xíu ngay dưới mí mắt trái.

1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11, 12, 13, 14, 15, 16, 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48

Quân Sử Việt Nam (Top)