Lịch Sử Của Việt Nam

Ðại Họa Mất Nước Và Nỗi Sợ Mùi Thơm Hoa Lài Của CSVN

1, 2, 3, 4

Ngày 7 tháng 3 năm 2011

H,

...

Ðến phần Giáo sư Trần Minh Xuân, ông lên tiếng trả lời luận điệu của một số người cho rằng “nước đã mất rồi còn đâu nữa mà đại họa” bằng câu nói “Quốc phá Sơn hà tại”. Ông nói:

“Trong hơn 4 ngàn năm dựng nước và giữ nước với cả trăm năm bị Tây đô hộ, cả ngàn năm bị Tàu đô hộ với 4 lần Bắc thuộc, bây giờ trước đại họa Bắc thuộc lần thứ 5 Quốc gia có bị phá phần nào vì mưu mô thâm độc của Ðại Hán phương Bắc với sự tham lam cấu kết của đám Thái thú ngồi ở Bắc bộ phủ Hà Nội, nhưng ‘Sơn hà’ vẫn còn đó”.

Ông nói tới sự chuyển đổi nỗi sợ từ người dân sang công an và cấp lãnh đạo hàng đầu CSVN, nhứt là qua “tinh cờ lịch sử” đưa hương thơm của cách mạng Hoa Lài từ các nước Phi Châu và Trung Ðông sang Hà Nội Sài Gòn. Ông cũng nói tới tầm ảnh hưởng tức khắc và sâu rộng của thời đại Internet khiến một blogger nào đó đã nói bây giờ là lúc mọi người: “Lấy blog làm dao đâm chế độ; lấy website thay súng bắn độc tài”. Và, cũng tới lúc mọi người nói với nhau: “Ðừng sợ những gì Cộng sản làm. Hãy mạnh dạn làm những gì Cộng sản sợ”.

Ðến khi đề cặp tới chuyện “chúng ta phải làm gì?” ông nói tới “Phương trình Nguyễn Ngọc Huy” với 3 biến số là “Quốc nội ố Hải ngoại và Quốc tế yểm trợ Việt Nam Tự do” để từ đó đưa tới kết luận: “Với Bản năng Sinh tồn của Dân tộc Việt Nam, phương trình Nguyễn Ngọc Huy sẽ góp phần hữu hiệu trong việc hình thành đáp số giải quyết đại họa mất nước trong thời gian ngắn hơn lòng mong đợi của mọi người”. [Xin xem phụ đính toàn văn bài phát biểu ngắn của ông trong phần phụ đính].

Trong phần phát biểu của mình, nhà báo Huỳnh Lương Thiện, chủ nhiệm tuần báo Mõ San Francisco - Oakland nhắc tới nỗi ưu tư của ông Nguyễn Minh Cần về chuyện cách mạng Hoa Lài chưa tới lúc nở rộ ở Việt Nam vì những quyền lợi đan chéo nhau của quốc tế đối với CSVN, nhứt là các quốc gia đang có những quyền lợi chiến lược và kinh tế khiến những áp lực của họ chưa chắc có, khi Cộng sản ra tay đàn áp các cuộc biểu tình mà trường hợp Trung Quốc rất đáng suy nghiệm.

Riêng nhà đấu tranh Nguyễn Phú, người ở sát ngay hang ổ của CSVN, đối đầu trực tiếp với tòa Tổng Lãnh sự CSVN ở San Francisco, trình bày những thành quả ngoạn mục của các biểu tình trước các Tòa Lãnh sự Trung cộng và Việt cộng lâu nay, đặc biệt là trong mấy ngày qua đã góp phần không nhỏ cho đáp số giải nạn “Ðại Họa Mất Nước” mà trích đoạn cuốn phim vừa được trình chiếu cộng với lời phát biểu của các Giáo sư Nguyễn Văn Canh, Trần Anh Tuấn, Trần Minh Xuân, Huỳnh Lương Thiện cho thấy.

Bước sang phần Hội Luận các Luật sư Trần Minh Nhựt, Giáo sư Trần Minh Xuân, Giáo sư Nguyễn Văn Canh, và ông Trần Kiêm Thiều được mời lên ghế Chủ tọa đoàn [xem hình từ trái sang phải]; và cô Minh Uyên và anh Nguyễn Trung Cao được mời vào ghế Thư ký đoàn [xem hình].

Phần phát biểu khởi sự ngay với Nhà thơ Từ Phong, cư ngụ tại địa phương Oakland. Ông hoan nghinh cuốn phim Ðại Họa Mất Nước, hoan nghinh nội dung được các diễn giả trình bày và rất phấn khởi trước phong trào đấu tranh Dân chủ hóa Việt Nam nở rộ ở trong nước. Tiếp đến là ông Lê Ðức Tế, đến từ thành phố Valejo lên tiếng lưu ý đến khía cạnh “nổi dậy ở trong nước”. Trước năm 1975 ông từng là thành viên của Phong trào Quốc gia Cấp Tiến, ông rất thán phục sự can đảm của những con người đấu tranh chống cường quyền và bạo lực. Phần ông Quốc Phùng, Ủy viên Tuyên huấn của Ðảng Tân Ðại Việt đã nhấn mạnh đến vấn đề “Thời Cơ Phát Ðộng Cách Mạng Toàn Dân tại VN” rất được cử tọa chú ý.

Ðiều này nhắc cử tọa sau đó nhớ tới luận điệu của ông Nguyễn Minh Cần qua bài viết “Không Ðược Ðùa Với Cách Mạng Và Nổi Dậy” bị nhiều ý kiến chống đối mà ông cho là “được” một số ít người đọc cho “đội nón cối” đủ loại, nào là “hèn”, “nhụt chí”, “phá hoại phong trào”, v.v...; nên, sau đó, ngày 06.03.2011 ông viết thêm bài “Cần Xua Tan Một Ngộ Nhận” để “Mong rằng các chiến sĩ dân chủ nước ta sẽ có sự kiên nhẫn, bình tĩnh của một bác sĩ hộ sinh, khi bà mẹ chưa ‘chuyển bụng’ thì phải biết chờ đợi và chuẩn bị sẵn sàng để đón đứa trẻ sơ sinh. Nhất định nó sẽ ra đời! Xin mọi người nhớ rằng: Thời cơ chỉ đến với những ai chờ đợi sẵn!” Nhưng, dư luận cũng có ngay dấu hỏi về trường hợp “Công chúa ngủ giữa rừng xanh; chờ mãi mà không có hoàng tử nào đến đánh thức thì sao?” Và dư luận cũng có phản ứng cho rằng “Cơ hội không đến lần thứ hai; và thời cơ có đến hay không để đợi chờ!” [xem biếm họa trích từ DCVOnline]

Nó cũng khiến dư luận sau đó sôi nổi nhắc tới luận điệu của Tô Hải, tác giả “Hồi ký của một thằng hèn”, trong bài viết “Hương hoa lài”... làm tôi nhức óc! Ông cho biết: “Bất cứ ai, dù cầm súng, cầm dao, gõ thùng, gõ chậu hoặc nổi lửa, hò la, để đuổi đánh một con hổ dữ đều được hoan nghênh hơn những kẻ bỏ chạy!” nhưng “Không ai có thể đánh đổ chủ nghĩa cộng sản bằng chính những người cộng sản”; và nhắc nhở “Nên nhớ Trung Quốc không bao giờ ngồi yên khi thấy “một phần lãnh thổ” của họ có nguy cơ sụp đổ đâu! Nhân đây, tớ cũng xin nhắc lại một khẳng định thứ hai của tớ “Chừng nào Trung Quốc chưa thay đổi thì Việt Nam cũng chưa có thay đổi”.

Ðã có người thông cảm với cả hai ông Nguyễn Minh Cần và Tô Hải, hai người cả đời sống trong chế độ Cộng sản, có danh phận trong chế độ Cộng sản, các ông tồn tại trong chế độ Cộng sản phải chăng nhờ “biết sợ” như nhà văn Nguyễn Tuân đã từng tuyên bố. Nhưng thời đại của năm 2011 không phải là thời đại của “Cánh đồng chết” ở Campuchia năm 1975 và thời đại của “Thiên An Môn” năm 1989...

Tiếp theo sau những tranh luận sôi nổi chung quanh cuộc cách mạng Hoa Lài thổi đến Việt Nam; và sự ngăn cản những cuộc biểu tình đang dồn dập xảy ra ở Trung Quốc, cũng như đang có những lo sợ bất ngờ xảy ra ở Việt Nam theo sự kêu gọi của lớp người trẻ qua các Diễn đàn Internet, qua facebook, twitter, cell phone... mà CSVN coi như không cách gì ngăn chặn nổi; mọi người tham dự đồng thuận đưa tới bản Tuyên Cáo “Lên Án Cộng Sản Tàu Và Cộng Sản Việt Nam Trước Ðại Họa Mất Nước Việt Nam” [xem toàn văn bản Tuyên Cáo trong phần phụ đính]

Buổi Hội Luận kết thúc bằng bữa cơm trưa thân mật do Hội Cao Niên Diên Hồng khoản đãi. Ðiều lý thú là sau bữa cơm cuộc tranh luận của một số người vẫn tiếp diễn qua đề tài nỗi sợ của CSVN qua bài báo đăng trên mục “Washington Post Editorials”, được Rim lược dịch đăng trên DCVOnline, đặt thành tựa đề “Tại sao Việt Nam sợ hãi một vị bác sĩ ôn hoà, già 69 tuổi?”, cho biết “Họ (nhà nước CSVN - DCVOnline) lo lắng về ngọn gió dân chủ từ Bắc Phi và Trung Ðông.” Hoa Kỳ mong mỏi cải thiện mối quan hệ với Việt Nam, mặc dầu tình trạng vi phạm nhân quyền của Việt Nam ngày càng tồi tệ. Nhưng như Bác sĩ Quế đã chỉ rõ: “Sự thật là Hà Nội cần Hoa Thạnh Ðốn nhiều hơn Hoa Thạnh Ðốn cần Hà Nội... Việt Nam hiện đang đối đầu với một Trung Quốc đang quân sự hóa và một cuộc tranh chấp liên tục ở Biển Ðông, đó là chưa kể đến khủng hoảng trong nước: nền kinh tế chậm lụt và một hệ thống giáo dục lỗi thời.” Nhà cầm quyền Việt Nam, tuồng như đang học một bài học lệch lạc từ Trung Ðông, họ nên hiểu rằng niềm hy vọng tốt đẹp nhất là có thêm cải cách và tự do cho đất nước và người dân của họ. Hoa Kỳ nên lưu ý những điều trong bài báo được đăng tải trước khi chuyện bắt ông Bác sĩ Quế xảy ra: “Nếu Hoa Thạnh Ðốn muốn tìm ở Việt Nam một đối tác lâu dài vì hòa bình và ổn định khu vực, hay hơn hết là Hoa Kỳ nên công khai tuyên bố điều đó chỉ có thể có với một nước Việt Nam tự do và dân chủ.[Xem bức biếm họa đăng trên tờ The Wall Street Journal cho thấy ‘cuối cùng thì, Hà Nội cần Hoa Thịnh Ðốn hơn Hoa Thịnh Ðốn cần Hà Nội’].

Dư luận cũng không quên là BS Nguyễn Ðan Quế vừa bị công an bắt hôm thứ Bảy vừa rồi, bị sách nhiễu, hạch hỏi, rồi được thả, nhưng tiếp tục phải “làm việc” sau khi công an khám nhà của ông, tịch thu máy vi tính, điện thoại di động và tìm thấy khoảng 60.000 tài liệu gọi là có dấu hiệu “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”. Diễn biến này gây nên phản ứng mạnh mẽ trong công luận, nhất là giới bloggers. Blogger Dân Làm Báo hôm thứ Hai tuần này (28.2.2011) có bài tựa đề “VN xài luật rừng trong vụ bắt giữ BS Nguyễn Ðan Quế”, nêu lên thắc mắc rằng “Lưu trữ hơn 60.000 tài liệu kích động, kêu gọi chống Nhà nước cùng “lời kêu gọi toàn dân” xuống đường biểu tình lật đổ chế độ...”. Với “tội phạm” như thế, khám xét bắt khẩn cấp như thế, mà chưa đầy 48 giờ sau đã vội vàng thả ngay. Như vậy, theo bài blog:

“Thế thì tại sao Luật sư Cù Huy Hà Vũ, tài liệu không bằng 1 góc 60.000 tài liệu kích động của Bác sĩ Quế mà đến bây giờ vẫn còn trong chốn lao tù? Tại sao Luật sư Cù Huy Hà Vũ áp dụng đúng quy định Hiến pháp và Luật pháp khởi kiện, khởi tố người cầm đầu chính phủ - kẻ đã tuyên bố nếu không dẹp được tham nhũng sẽ từ chức, đã tuyên bố nhận trách nhiệm về con tàu đắm Vinashin và núi nợ cho nhân dân - thì vẫn còn bị giam? Thế thì tại sao Blogger Ðiếu Cày Nguyễn Văn Hải vẫn bị tiếp tục ở tù vì lý do tán phát tài liệu chống đối nhà nước. Phải chăng một người đang ở tù như anh Ðiếu Cày có khả năng lưu trữ hơn 60.000 tài liệu kích động và có khả năng “kêu gọi toàn dân xuống đường biểu tình lật đổ chế độ” từ... trong tù giỏi hơn Bác sĩ Nguyễn Ðan Quế? Thế thì tại sao Blogger/Luật gia Anh ba Saigòn Phan Thanh Hải vẫn bị tiếp tục giam cầm không một văn bản giải thích tội phạm và đến bây giờ đứa con chào đời vẫn chưa thấy được mặt cha? Và còn biết bao nhiêu bản án vô lý, bất công, rừng rú đang tròng lên đầu những công dân Việt Nam yêu nước bởi cái gọi là Ðảng và Nhà nước của “nhân dân”? Câu trả lời là: chế độ đã sợ hãi về viễn ảnh bùng nổ của quần chúng, của ngọn lửa cách mạng Hoa Lài trong việc bắt giữ bác sĩ Nguyễn Ðan Quế.”

1, 2, 3, 4

 

 

Quân Sử Việt Nam (Top)