Lịch Sử Của Việt Nam

Cần Làm Gì Để Thực Hiện Cuộc Cách Mạng Dân Chủ cho Việt Nam ?

1, 2, 3

TS. LS. Luu Nguyen Dat

March 22, 2011

Những thành quả và diễn tiến khả quan của cao trào cách mạng tại Tunisia, Ai Cập và Libya là cơ hội bằng vàng để các dân tộc bị ngược đãi, bóc lộc, yếm thế tại các nước khác có dịp thức tỉnh và học hỏi cách thức gây vốn cách mạng.

Tại Á Châu và nhất là tại Đông Nam Á đã có triệu chứng khởi phát những cuộc nổi dậy tương tự.  Vấn đề đặt ra là “Cần làm gì để thực hiện cuộc cách mạng dân chủ tại Việt Nam ?”

Các tổ chức và lực lượng nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước có thể so sánh những đặc tính của cuộc cách mạng hoa nhài tại Bắc Phi và Trung Đông để ứng dụng vào việc tổ chức một cuộc khởi nghĩa tương tự tại Việt Nam. 

1. Đặc tính khởi đầu: quảng bá ý thức về sự thống khổ, tuyệt vọng của quần chúng trong nước 

Thật vậy, cuộc cách mạng này được châm lửa bởi vụ tự thiêu của Mohamed Bouazizi ở Sidi Bouzid, một thành phố cách thủ đô Tunis 265 cây số. Mohamed Bouazizi, 26 tuổi, có bằng cấp đại học, nhưng không tìm ra việc làm, anh phải đi bán trái cây dạo và bị công an tịch thu xe bán trái cây vì anh không có giấy phép hành nghề và không có tiền để hối lộ.  Mohamed Bouazizi tự thiêu ngày 17 tháng 12 năm 2010.  Anh hét to khi ngọn lửa đang bốc cháy “Chấm dứt nghèo đói, chấm dứt thất nghiệp !” Cũng tại thành phố Sidi Bouzid, ngày 8 tháng 1, một người bán hàng rong khác là ông Moncef Ben, 56 tuổi cũng đã tự thiêu.[1]

Tại Việt Nam, cũng đã xẩy ra những vụ dân oan mất nhà mất đất, bị hà hiếp, đánh chết vô cớ, những cảnh tự thiêu, cố sát, sách nhiễu đủ điều.  Nhưng ngọn đuốc Phạm Thành Sơn vẫn chỉ đơn độc, im lìm.  Thái độ lánh xa, vô cảm cố hữu của quần chúng phần đông là do tình trạng thiếu ý thức của người dân khi giới truyền thông phò Đảng bưng bít, gian lận tin tức, và nhất là vì chính quyền luôn luôn doạ nạt, bịt miệng nạn nhân và những người biết tới nội vụ.  

Ngoài tình trạng chính quyền tham nhũng, bất công; ngoài tình trạng xã hội nhiễu nhương, giầu nghèo chênh lệch, kinh tế mánh mung, vật giá leo thang, thất nghiệp, cưỡng bách vô sản, toàn dân còn sống trong sự đầy đoạ tinh thần, thiếu công lý, thiếu tự do ngôn luận, sách nhiễu tôn giáo.  

Giải pháp đối tác tức thì và dài hạn là nâng cao sinh hoạt và hiệu lực truyền thông độc lập, chân chính.  Các cơ sở liên mạng, các diễn đàn, bloggers, thuộc mọi giới già trẻ, trong và ngoài nước cần gia tăng nỗ lực phổ biến rộng rãi tin tức đúng đắn, đa diện, nhằm trau dồi ý thức người dân, đồng thời đánh thức lương tâm của những thành phẩn chủ chốt có thiện chí và khả năng bênh vực người dân thất thế, lâm nạn.

Vậy dưới đây là sự thật, là thực trạng trong nước.

Theo Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (International Monetary Fund), Việt Nam là một trong những dân tộc nghèo nhất thế giới: 

• trong cả năm 2010 mỗi người Việt Nam làm ra bình quân được 1.155 Mỹ kim (GDP đầu người),   

• thu nhập bình quân trong năm 2009 của mỗi người nông dân là 275 USD, mỗi ngày 75,3 Cents Mỹ kim. [2]  

• Người nông dân đó phải nhịn đói đúng 53 ngày rưỡi [75 cents X 53.5] mới gom góp đủ 40 Mỹ kim để ăn một bát phở nhà giầu tại Hà Nội. 

Sự chênh lệch phi thường giữa thiểu số xã hội đại gia tư bản đỏ với đa số dân oan bị bóc lột, cộng thêm với mức độ lạm phát không ngừng trong nước, là một hiện tượng kinh tế xã hội nguy ngập, bất kỳ lúc nào cũng có thể “nổ tung”.    

Nếu đem so sánh khu vực Đông Nam Á với khu vực Trung Đông, Bắc Phi, thì Việt Nam còn thua xa Tunisia và Ai Cập về mọi mặt:
  
• thu nhập bình quân của Việt Nam chỉ bằng một phần tư GDP của Tunisia và một phần ba của Ai Cập;  

• Việt Nam tham nhũng hơn gần gấp đôi Tunisia và Ai Cập;  

• Việt Nam còn đứng thấp hơn Tunisia và Ai Cập về mặt phát triển nhân sự và tự do ngôn luận, báo chí. [3]  

Vậy nếu “được biết” rõ cuộc cách mạng hoa nhài đã thành hình tại Tunisia, Ai Cập và nay tại Libya vì chính phủ họ độc tài, tham nhũng, vì kinh tế xã hội nơi đó sa đoạ bế tắc, thì người dân Việt Nam cũng cần so sánh và thấy rằng tình trạng trong nước còn trầm trọng, tệ hại gấp bội, quá đủ lý do để họ nổi dậy đòi hỏi một cuộc thay đổi cải tiến toàn diện.

Vậy người dân cần biết rõ thân phận mình và thực trạng trong nước để từ đó xác định nhu cầu khai trừ chế độ cộng sản, nguyên nhân của mọi tệ đoan, bất công, sa đoạ và thay thế bằng một nền dân chủ tự do chân chính, tiến bộ, công bằng, thịnh vượng.  Đó là mục tiêu căn bản mà cuộc cách mạng cần đạt tới mới được coi là thành công.  

2. Đặc tính thứ hai: hiện tượng chuyển lực lây biến của cảm nhận và lương tâm cách mạng

Sự tự thiêu của Moncef Ben, rồi sau đó của Mohamed Bouazizi đã nói lên nỗi thất vọng cùng cực của tầng lớp nghèo khổ trong xã hội Tunisia và đó cũng là ngọn đuốc đốt lên ngọn lửa phẫn nộ của dân chúng. Khắp nơi, sinh viên, học sinh, luật sư, ký giả, công đoàn đã biểu tình chống lại nạn thất nghiệp, tham nhũng tràn lan và đời sống đắt đỏ trong suốt 23 năm qua dưới bàn tay sắt của Ben Ali.[4]
  
Hành động hy sinh tự phát của hai công dân tuyệt vọng bỗng dưng lây truyền và đánh thức lương tâm của cả trăm ngàn, cả triệu người dân, của đồng bào cùng hoàn cảnh, cùng uất hận, cùng tham vọng quật khởi.  Vụ tự thiêu cuối cùng của Mohamed Bouazizi trở thành cơ hội bộc lộ phẫn uất và hy vọng tập thể. 

Rồi khi cuộc cạch mạng thành công tại Tunisia, tụ điểm tổng nổi dậy này trở thành một trạm biến điện cao thế có khả năng phóng toả những luồng nhân điện đánh thức lương tâm, khát vọng và những cảm giác đau đớn tiềm tàng của những nạn nhân đồng cảnh sát ranh.  Trước đó, họ tưởng yên phận trong nhẫn nại, quên lãng, trong kiềm chế, phỉnh gạt, hay sa đoạ.  Bỗng dưng họ thấy rõ thân phận họ khi so sánh vị thế xã hội, nhu cầu kinh tế, và những điều kiện sinh tồn thấp kém mà người dân Tunisia đã vượt thắng khi ý thức họ được sáng tỏ.  Do ở cái thế đồng cảnh, sát cạnh, mà các dân tộc Bắc Phi đã khởi phát và chuyển lực nhanh chóng như vậy.
  
Trong hiện tượng toàn cầu hoá và theo diến tiến của cuộc tổng khởi nghĩa dây chuyền này, cần thấy rõ thời cơ không có tính cách cô lập, đặc định từng đơn vị phát xuất [riêng rẽ cho từng xã hội, từng quốc gia liên hệ], mà trái lại là một hiện tượng trùng khởi của mẫu số chung và hoàn cảnh tương tự.  Tất cả những dân tộc nổi dậy đều thống khổ, đều bị tước đoạt nhân quyền, nhân phẩm, đều bị khước từ mọi giá trị xã hội, kinh tế, công lý tới độ thất thế cùng cực như nhau.

Vấy chỉ cần có cuộc khởi nghĩa bộc phát ở một tụ điểm khả ứng, tức khắc truyền lửa tới những không gian tương tự, cùng hoàn cảnh, cùng sức công phá.   

1, 2, 3

Quân Sử Việt Nam (Top)