Lịch Sử Của Việt Nam

Làm sao để khủng bố bọn Công An

1, 2

Trường Sơn

Qua nhiều tranh luận về sự khả dĩ khởi động một cuộc Cách Mạng Hoa Lài tại Việt Nam, nhà chính trị gia này nói : Cuộc cách mạng nào cũng phải có hy sinh cho nên không cần phải đắn đo về nhân mạng. Chính trị gia kia lại bảo : Chỉ biết mình mà không biết người thì trăm trận trăm thua. Người thì tỏ ra mình là một tay chơi cờ như vị tướng dũng mãnh, dùng ngón tay đẩy đưa các con cờ để thí quân sĩ theo kiểu “Nhất tướng công thành vạn cốt suy (khô)”, không ngần ngại hy sinh tính mạng của toàn dân cho giấc mộng công thành của mình, còn người kia vì quá tính toán, không muốn mất đi xe pháo sĩ tượng mà do dự, chờ thời cơ đến và đành thúc thủ trước sự tấn công dồn dập của đối phương.

Thật ra thiên thời địa lợi nhân hoà là những yếu tố thiết yếu cho một cuộc nổi dậy, nhưng làm sao có được nhân hòa khi chưa có động cơ căn bản đủ mạnh cho khí thế vững tin ? Khơi động một cuộc nổi dậy với đám dân lòng đầy sợ hãi thì làm sao có thể kéo dài đến thành công cuối cùng khi gặp phải thất bại trong những bước đầu ? Vì vậy chiến lược nổi dậy không phải chỉ là chờ thời cơ từ trời (thiên thời) mà phải chủ động tạo thời cơ để có nhân hòa và khí thế vững tin. Làm sao có được “thiên thời” khi mà tất cả mọi vũ khí và quyền lực đang nằm trọn trong tay của bọn chính quyền độc tài khát máu ? khi mà lòng phẩn uất của dân chúng chưa đủ mạnh để biết hy sinh và lướt thắng được sự sợ hãi trước một kẻ thù quá mạnh ?

Sức mạnh của dân là sự hợp quần, là “biển người”. Hiện nay, với sự gian manh và cảnh giác cao độ của lủ chồn cáo Việt Cọng thì người dân khó kết nối hợp quần để tạo được sức mạnh biển người, chúng nó theo dõi người dân còn hơn chó săn và tìm cách diệt mọi lực lượng chống đối trong trứng nước, những mắt xích liên kết giữa dân chúng bị bọn nham hiểm phân đoạn thì làm sao kéo được chiếc xe cách mạng vùng lên? Thiết nghĩ điều quan trọng trước tiên là phải tự tạo cho mình niềm tin tất thắng bằng cách làm suy yếu chính thể độc tài với nhiều đòn tâm lý và khủng bố khiến chúng sợ đến hồn tiêu phách tán, và một khi người dân nhận thấy sự hổn loạn tâm thần của bọn tay sai chính quyền thì lúc đó họ sẽ vững tin hơn để tiến bước lên con đường cách mạng. Nếu không thể tập hợp để làm chiến tranh tâm lý bằng đám đông, thì mỗi người dân cũng đều dư sức đánh những đòn tâm lý riêng rẽ lên từng cá nhân hoặc tập thể của bọn địch.

Hiện nay thì chế độ Việt Gian Cọng Sản đang gặp cảnh lâm nguy về kinh tế và tài chánh, đó là một suy yếu tạo thuận lợi cho một cuộc cách mạng của người dân, tuy nhiên chớ có chủ quan xem thường vì sau lưng của chúng còn có nguồn tiếp trợ của Trung Cọng cho nên, tuy là chúng đang nguy ngập nhưng chưa phải là thất thế vì còn có quan thầy đỡ đầu. Trong trường hợp Trung Quốc bị thiên tai khủng khiếp hoặc nội loạn bất kham thì đó đúng là thiên thời giúp người dân Việt Nam đứng lên chà nát chế độ Việt Gian Cọng Sản hiện nay vì quan thầy của chúng không còn rảnh tay để trợ giúp chúng.

công an nhân việt cộng run lập cập

Người dân cần phải tạo thêm cho chúng những hoàn cảnh lâm nguy khác, đó là tạo sự bất an và lo sợ khi thấy cơ sở kinh doanh của chúng bất ổn, nhà ở của chúng mất an toàn, văn phòng và đồn bót của chúng bị lung lay, sự phản đối và thái độ thù nghịch của người dân đối với chúng càng ngày càng gia tăng. Một khi chúng đi họp mà không có chỗ an toàn để ngồi, đi làm ăn không có đối tác đáng tin cậy, về nhà nghĩ ngơi không ngủ yên vì sợ cháy nhà và bị ám sát, con cái chúng đi học thì mang về toàn những tin tức khủng khiếp về sự trả thù của người dân đối với bọn cán bộ của Đảng cướp Cọng Sản vv.. thì thử hỏi chúng còn có tinh thần nào để trung thành với đảng và tiếp tục truy sát nhân dân được chăng ?

Người dân cần phải có hành động gián tiếp cắt đi nguồn tiếp tế đối với bọn sâu mọt tham nhũng và cướp bóc này, vì chúng tiếp tục sống được là nhờ bám vào huyết mạch của người dân. Người dân cần phải làm gì ? Trước tiên là phải biết chịu chấp nhận một chút thiệt thòi về quyền lợi kinh tế cá nhân để tạo thiệt hại lớn cho kẻ thù. Sau đây là một gương hy sinh đáng làm gương cho mọi dân tộc noi theo:

— Khi quân đội hùng mạnh của đại đế Napoleon Bonaparte tiến vào thủ đô Moscow của Nga như vũ bảo vào tháng 9 năm 1812 thì quân đội Nga không thể chống lại nổi cho nên rút quân ra khỏi thủ đô và ra lệnh tiêu thổ, có nghĩa là đốt hết nhà cửa, lương thực, ruộng rẩy và gia súc để cho lính của Napoleon không có nhà ở, không có nguồn lương thực tiếp tế. Vì vậy Napoleon buộc phải rút quân ra khỏi Moscow và trở vể Pháp. Trên đường trở về giữa tháng 12 băng giá của nước Nga, quân đội của Napoleon bị hao tổn gần 500 ngàn người (380.000 chết, 100.000 bị bắt làm tù binh) vì đói rét và bị quân du kích tấn công. Sự thất bại về quân sự này đã khiến cho nước Pháp suy yếu cũng như danh tiếng của Napoleon bị suy tàn, dẫn tới sự thất bại quân sự kế tiếp vào tháng 6 năm 1815 tại chiến trận Waterloo đối đầu với liên quân Anh-Phổ, khiến ông mất ngôi và bị lưu đày ở đảo Saint Helena cho đến chết (1821).

Cắt đứt nguồn tiếp trợ cho kẻ thù là một phương cách hữu hiệu mà không bị luật pháp kết án. Người dân Nga của 2 thế kỷ trước đã không tiếc nhà cửa ruộng vườn để đánh bại kẻ thù mang lại chết chóc cho dân tộc. Người dân Việt Nam hiện nay ít nhất cũng sẽ không đút hối lộ cho bọn tay sai của chính quyền bán nước, sẽ đi xe đạp để vừa bớt tốn tiền xăng nhớt vừa không bị đánh chết vì không đội mủ bảo hiểm và vì thiếu đút lót. Họ sẽ rút chân ra khỏi mọi việc làm ăn dính líu đến bọn đầu trâu mặt ngựa. Hoặc nếu không thể rút chân ra thì hãy dùng chân đó âm thầm đạp đổ bằng cách lén lút phá hoại sổ sách, gởi virus vào các máy điện toán, hủy hoại vật tư của công ty làm lợi cho chính quyền Việt Cọng vv … Tôi còn nhớ thời Việt Cọng mới vào tiếp thu miền Nam, bọn chúng tập trung dân quê thành hợp tác xã, có nhiều đồn điền cây trái của người dân bị chiếm đoạt, chủ đồn điền bị tước quyền sở hữu mà chỉ được ban cho chức vụ quản lý để chăm sóc tài sản đã bị tước đoạt cho nhà nước hưởng lợi. Ở vùng quê tôi, một gia đình nọ đang đêm đã huy động con cái ra vườn cây trái chặt hết cây và trốn mất khỏi làng khi vừa sáng. Đó là một hình thức tiêu thổ không cho kẻ thù hưởng lợi.

Xe cộ, nhà cửa, văn phòng của bọn địch là những thứ có thể đốt cháy hoặc hủy hoại một cách gián tiếp. Hãy ngồi suy nghĩ thì sẽ tìm ra cách hành động mà không bị phát giác. Cứ thử suy nghĩ lại về hoạt động của bọn du kích VC ở Miền Nam VN dưới thời Đệ I và II Cọng Hòa thì thấy sự phá hoại của chúng lên kinh tế và khủng bố lên an ninh của người dân diễn ra thế nào, thì bây giờ chúng ta cũng lập lại khuôn mẩu của chúng để cho chúng nếm mùi gậy ông đập lưng ông. Chúng ta sẽ đốt nhà của bọn làm tay sai cho chế độ VC, ám sát những tên ác ôn để chúng ăn không yên ngủ không được vì biết rằng “toàn dân tộc Việt Nam vùng dậy giải phóng đất nước” là một thực thể vỉ đại gồm 85 triệu người dân bị áp bức trong dân số 86 triệu (trừ bớt 1 triệu Đảng viên Cọng Sản đang ăn trên ngồi trước tham nhũng và bóc lột dân) chứ không phải như một “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam” giả tạo do bọn Cọng Sản Bắc Việt dựng lên làm chiêu bài chính trị để lừa bịp thế giới ngu xuẩn cả tin. Chỉ có một điều khá vô lý là 85 người dân Việt Nam không thể làm gì để đánh gục 1 thằng Việt Cọng trong khi bọn súc vật như lũ trâu mà còn biết chế ngự lũ cọp chỉ với tỷ lệ 50 chọi 1. Con người Việt Nam coi bộ đã bị bọn Cọng Sản tiêm thuốc bại liệt tinh thần và thể xác đến nổi trở nên đờ đẩn và liệt kháng.

Công An là lực lượng có thanh thế đầy phô trương, có xe cộ, có đồn bót, có văn phòng. Nếu những thứ đó bị dân chúng lén đốt và phá hủy thì liệu chúng có còn tinh thần để làm việc hay không ? Những chai xăng “Molotov cocktail” (thường được gọi là bom xăng) là những thứ có thể chế tạo trong vài phút và xử dụng cũng trong vài phút cho nên có thể dùng để đốt chính quyền một cách mau chóng và dễ dàng, tuy không gây ra đám cháy lớn nếu rơi vào nhà gạch, nhưng thử hỏi một đêm xảy ra chừng vài trăm đám cháy nhỏ thì tinh thần của bọn công an thừa hành có còn sốt sắng để phục vụ đảng hay không ? hay là sẽ lo âu sốt vó vì chính chúng sẽ là những mục tiêu dễ bị tiêu diệt bởi bom xăng từ dân ném tới ? Một bom xăng mà phủ lửa lên một thằng Công An thì tên này chỉ có chết đến bị thương và sẽ bị loại khỏi vòng chiến ngay ! Diêm quẹt và cây nhang hoặc điếu thuốc là những dụng cụ châm ngòi chậm giúp người dân có thể tạo ra những đám cháy mà không cần phải có mặt tại chỗ. Nhà của cán bộ, của công an cũng là mục tiêu đánh phá của bom xăng. Chúng sẽ mất ăn mất ngủ vì thỉnh thoảng lại bị một chai xăng ném vào nhà. Tại sao chúng có thể ném cứt và đồ dơ vào nhà của những người chúng ghét mà người dân lại không thể ném bom xăng vào nhà của chúng khi bị chúng hành hạ và giết chết thảm thương ? Phải chăng dân ngu hay là dân vô cảm, bị công an đàn áp đánh đập giết chết mà vẫn trơ cái thân hèn, không dám la cũng không phản ứng ? Dân Việt đâu đến nổi hèn như vậy ? Anh Phạm-Thành-Sơn là một vị anh hùng dám tự thiêu để phản đối chính quyền Việt Cọng tham nhũng bán nước, nhưng xem ra anh ấy hơi thiếu sáng kiến, thay vì tự thiêu tại một nơi kéo nhiều sự chú ý và gây thiệt hại lớn cho đồn Công An thì anh lại chọn một chỗ vô hại và có toàn những cặp mắt vô hồn qua lại ! Thiết nghĩ trước khi tự thiêu, anh có thể liệng chừng 10 chai bom xăng vào đồn rồi sau đó tự thiêu thì đỡ “tủi thân” hơn chứ ! Tại sao anh không làm như vậy ? Có lẽ vì giận quá mất khôn ! Dưới đây là một hành động dọa tự thiêu khôn ngoan hơn:

1, 2

Quân Sử Việt Nam (Top)