Lịch Sử Của Việt Nam

Biểu Tình Là Thượng Sách

Có người thấy chống Cộng bằng vũ khí, chiến tranh hai mươi năm ở nước nhà mà sau cùng Việt Nam Cộng hoà bị phản bội và bức tử, CS Hà nội chiếm lấy Miển Nam.  Một số quân dân cán chính Miền Nam di tản ra hải ngoại tiếp tục chống Cộng ba mươi mấy năm nữa, mà CS Hà nội chẳng hề hấn gì. Lại thấy CS Hà nội bang giao, giao thương được với Mỹ. Còn Mỹ thì biện minh cho việc bắt tay lại với cựu thù, giả đạo đức khuyên người dân Việt trong đó có gần 1 triệu rưởi người Mỹ gốc Việt hãy để quá khứ ra sau, hướng về tương lại phía trước. Một số ít người Việt tuy thuộc gia đình tỵ nạn CS nhưng sanh sau chiến tranh, ăn học ở Mỹ, không có kinh nghiệm CS nên dễ  tin chánh sách Mỹ. Những người này  bị Mỹ hoá thành Mỹ Da Vàng, tưởng và tỏ ra mình ưu thời mẫn thế  hơn  thế hệ cha anh. Dưới cái nhìn của những người này công cuộc chống Cộng bằng chiến tranh chánh trị, đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN, mà hình thức phổ thông và thường dùng nhứt là biểu tình phản đối, nói đó là chống Cộng bằng mồm – một từ ngữ  với  dụng ý hề hoá và khinh thường.

Hy vọng phong trào biểu tình lật đổ độc tài trong Khối Hồi Giáo như ở Tunisia và Ai cập sẽ đánh thức những người ra vẽ tự “trí thức” Mỹ nhưng “trí ngủ” VN vì kém tiếng Việt, học lịch sử Việt do Phản chiến Mỹ viết, học và làm chánh trị Việt theo kiểu Mỹ, một thứ chánh trị siêu thực dụng rất tốn kém tiền thuế của dân nhưng đi dâu rồi cũng bị biểu tình Yankee Go Home.

Để biết biểu tình là một thượng sách để lật đổ nhà cầm quyền  gian ác, độc tài. Đó là  một hình thức, một cách  làm cách mạng ôn hoà, không hay ít bạo lực mà người dân các nước Đông Âu và Liên xô đã dùng để lật đổ độc tài CS. Chính các nhà chánh trị học Tây Âu, Bắc Mỹ phải ngưỡng mộ gọi đó là cách mạng nhung, cách mạng màu sắc, cam, hồng, tulip, v.v.. Và từ đó sẽ thấy cha anh, chú bác, cô dì mình có lý khi dùng hình thức biểu tình để chống Cộng sản độc tài toàn diện, chớ không phải chống Cộng bằng mồm.

Người dân biểu tình chống độc tài Ben Ali Tunisia và  Mubarak ở Ai cập, Tổng thống Mỹ, Pháp, Thủ Tướng Đức, Ý và cả chục lãnh đạo quốc gia của Liên Âu chắc chắn nhiểu  kiến thức, kinh nghiệm chánh trị hơn một số người Việt bị Mỹ hoá thành “Mỹ Da Vàng” - còn nể cuộc biểu tình này. Kể cả CS Trung Cộng cũng ghê làn sóng biểu tình lật đổ độc tài  ở các nước Á rập sẽ lây sang TC.  TC thủ trước, cúp hoàn toàn những thông tin, nghị luận về những cuộc biểu tình ở Ai cập.

Ở đâu cũng vậy, có áp bức là có đấu tranh mà biểu tình là thể hiện cuộc đấu tranh đông người, đấu tranh tập thể.  Cuộc biểu tình thường có quốc kỳ giương cao, khẩu hiệu hô to, biểu ngữ đeo hay cầm nói lên nguồn gốc người biểu tình và nguyện vọng của cuộc biểu tình. Biểu tình thì phải có la ó, hoan hô, đả đảo, ca hát nhạc hùng, nói lên lời yêu nước, thương dân, tố cáo nhà cầm quyền hay kẻ thống trị gian ác.

Biểu tình là chuyện chung nên già trẻ bé lớn, nam phụ lão ấu gì cùng đi để chứng tỏ tinh thần đoàn kết cho mục tiêu chung, và thái độ không sợ đàn áp khi dẫn con cháu, gia đình theo, Lệ thường, những nét đặc sắc này báo chí chú ý nhứt.

Về số người biểu tình, càng đông càng tốt, nhưng thông thường ban đầu ít lần lần mới có nhiều. Càng bị đàn áp càng nhiều người tham gia theo qui luật sức ép càng nhiều sức bật càng cao. Ở Tunisia có mấy trăm ngàn người, Ở Ai cập có cả nửa triệu lúc cao điểm. Ở VN cũng có cả 250 ngàn người biểu tình ở Vinh. Ở Ai cập có trẻ em đi với gia đình, có người tật nguyền ngồi trên xe lăn, có cầu nguyện, thì ở VN cũng đã có.

Có biểu tình thì cũng có phản biểu tình. Ở Ai cập TT Mubarak và phe đảng của Ông tung  ra côn đồ, cảnh sát mặc thường phục để phản biểu tình, chống lại người biểu tình. Có dùng gạch đá, gậy gộc, dao phay, bom xăng  tấn công những người biểu tình ôn hoà.

Người biểu tình cũng phải dùng bất cứ vật gì có được để án ngữ và tổ chức canh phòng, cô lập đối phương. Biểu tình lâu ngày phải mở đường tiếp tế, lo nhà vệ sinh và nơi nghỉ ngơi.

Biểu tình là phải có tổn thất nhân tài vật lực – ít hay nhiều thôi. Có bị bắt bớ, thương tật và có khi chết chóc nữa. Ở Ai cập theo ước tính của Liên Hiệp Quốc đã có khoảng 300 người chết và hơn 1.000 người bị thương khi hai phe biểu tình chống đối và ủng hộ tổng thống xung đột với nhau.

Những gì người biểu tình ở Tunisia. Ai cập có, máu, nước mắt, mồ hôi thì người Việt biểu tình trong nước cũng có. Nhưng ít hơn vì chưa có cuộc biểu tình lật đổ nhà cầm quyền, mới phản đối thôi.  

Người biểu tình mỗi người có một hoàn cảnh, một vấn đề, một lý do để biểu tình. Nhưng tất cả đều có một nỗi niềm chung là bất mãn nhà cầm quyền.  Những gì khiến người dân Tunisia, Ai cập biểu tình lật đổ nhà cầm quyền  đều có ở VN.

Dân chúng kiên định lập trường trong biểu tình thì ngoại quốc dù thân với nhà cầm quyền cũng phải chiều theo nguyện vọng của dân.

Mỹ rất thân với TT Mubarak vì vấn đề Do Thái, Hổi giáo cực đoan, nhưng TT Obama cũng không làm gì khác được, phải ngỏ ý  buộc TT Ai câp phải chuyển quyền “bây giờ”. 5 nước lớn của Âu châu Anh, Pháp, Đức, Tây Ban Nha cũng thế.  

Hữu chí cánh thành. Chịu đựng, biểu tình lâu, số người sẽ tăng về lượng lẫn phẩm. Ở Ai cập nhiều nhân vật nổi danh đến với đoàn biểu tình. Như Khôi Nguyên Nobel Hoà bình, Cựu Giám đốc Kiểm soát Nguyên tử của Liên Hiệp Quốc từ Áo bay về cùng biểu tình với đồng bào. Như ngôi sao sáng của phim ảnh và truyền hình là Sherihan, đến biểu tình và  nói với đài Truyền hình Á rập Al-Jazeera mà nhiều người coi như CNN của Mỹ, rằng “Đây thực là một cuộc cách mạng bình dân, thật văn minh, thật đáng kính”./.
 
Vi Anh 

Quân Sử Việt Nam (Top)