vietnam, việt nam, cờ việt nam

Danh Nhân Lịch Sử Việt Nam - Lịch Sử Quân Sử Việt Nam

Lịch Sử Quân Sử Một Ngàn Năm Thứ Hai - Quân Sử Việt-Nam Cộng-Hòa - Thần Việt Điện_Tân U Linh Việt Điện

Là Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa,

Điều 1: Tôi nguyện chấp nhận mọi hy sinh gian khổ để chiến đấu bảo vệ cho sự sống còn của Tổ Quốc, của gia đình và của chính bản thân tôi.

Điều 2: Tôi tuyệt đối chấp hành các mệnh lệnh của cấp chỉ huy, đề cao cảnh giác trước mọi âm mưu tuyên truyền chia rẽ của giặc cộng.

Điều 3: Tôi luôn kính già, thương trẻ, đứng đắn với phụ nữ và giúp đỡ đồng bào.

Điều 4: Tôi luôn tâm niệm hành động làm mất lòng dân là xua dân về phía giặc cộng, là tự sát.

Điều 5: Tôi luôn đối xử tử tế với tù hàng binh địch (VC), không ngược đãi đánh đập họ, không đụng đến của riêng họ, để thêm bạn bớt thù.

Điều 6: Thực hiện các điều trên là tôi tích cực xây dựng tự do cho đất nước, đem lại hạnh phúc cho toàn dân, tôi sẽ được đền bù bằng sự cảm mến và biết ơn của Đồng Bào.

---------------

Địa-Phương-Quân Và Nghĩa-Quân

địa phương quân và nghĩa quân

Cái Chết Oai Dũng Của Chuẩn Úy Nguyễn Văn Phần

1, 2

NGHĨA ÂN

Nguồn: Tuần báo KHỎE ĐẸP

...

- Non nước 1 cũng bị pháo nhưng con cái an toàn vì có chỗ chiến đấu tốt. Sẽ chờ chúng tại đây! Đánh thì đánh chớ sợ gì! Chờ hoài thét muốn điên!

- Tôi cũng muốn ở chỗ các anh! nhớ gọi khi cần yểm trợ!

Tôi xoay lại anh truyền tin:

- Mày chạy ra ngoài bờ ruộng báo tin mừng cho anh em và nói với họ sẵn sàng vũ khí để "chơi" với tụi nó! Khoảng nửa tiếng nữa tao ra coi lại. Rồi mày chạy lại bảo nhà bếp, cơm nước phải xong cho anh em khi tao xuống! Nhớ bảo thằng Trung đưa cây M16 của tao cho tao!

Ngày nào cũng ở tư thế sẵn sàng nhưng không có bóng dáng một thằng VC nào. Thiệt là chán! Phải chi tụi nó mò ra để mình "thịt" chơi! Không có chuyện gì ngoài chuyện pháo kích mỗi ngày nên thường tắt máy vì sợ hết pin.

Ngày 28-29/4/75, chờ VC pháo nhưng chúng không pháo. Mấy ngày sau cũng thế... Sáng 30/4/75 thì nghe Dương Văn Minh ra lệnh "bỏ súng đầu hàng". Tôi hét anh giữ máy:

-Mở máy liên lạc Tiểu đoàn!

Máy hư. "Làm sao bây giờ?" Tôi chưa biết tính sao:

-Mầy ráng sửa thử!

Nhưng vô phương. Thôi đành... Tôi bảo ra tập họp anh em để tôi nói chuyện gấp:

- Có lệnh buông súng đầu hàng. Trung đội đã mất liên lạc với trên Tiểu đoàn. Ai muốn về thì bỏ súng ra về...

- Còn Chuẩn úy?

- Tôi chưa biết... Ở lại...

Có hơn một nửa ra về. Còn hơn mười lăm anh em ở lại. Tôi nhìn anh em:

- Không về à ? Gia đình lo sao?

- Thì coi như mình đã chết trận!

Có người hỏi:

- Bây giờ mình làm gì đây?

Tôi chả biết và anh em cũng không ai biết... Tất cả chúng tôi chỉ có chung một ý nghĩ: "Không bỏ súng đầu hàng, tiếp tục đánh bọn chúng, có chết cũng chấp nhận". Chợt có tiếng anh Thượng sĩ Trung đội phó:

-Mấy ngày nay không thấy bóng thằng VC nào mò ra xóm kiếm gạo. Chắc trong đó không còn đứa nào. Hay mình vào đó ở tạm... rồi sẽ tìm chỗ khác!
...

Vào ở trong sâu được hơn một tuần, sắp di chuyển... thì một buổi sáng nọ, toán mấy người đi bắt cua cho một người về hỏi:

- Tụi tôi vừa đến chỗ bắt cua thì bị một bọn tụi nhỏ trông thấy. Vậy bây giờ mình phải tính sao đây? Tụi nó bị tụi tôi giữ ngoài chỗ bắt cua...

Trong anh em có ý kiến:
- Tụi nhỏ ở các xóm vùng nầy toàn là "VC con". Phải "thịt" để khỏi bị lộ bí mật, vì mình còn phải ở lại đây vài ba ngày để chờ các anh đi lên trên kia về (trên kia là chỗ sắp đến)!

Nhưng tôi nói:

- Chưa chắc dân chúng ở đây đã theo VC. Ở trong vùng gần mật khu thì nghe theo VC là lẽ đương nhiên! Mình không nên giết bọn trẻ con. Chúng gặp mình vì "vô tình" chứ không làm tình báo cho bọn VC. Để đề phòng bất trắc, mình nên di chuyển sâu hơn...

Anh em đồng ý. Nhưng không may cho tụi tôi. Trong bọn trẻ có đứa đi báo VC... Ngay chiều hôm đó, trong lúc tôi mới nằm định chợp mắt nghỉ mệt một chút vì mới vác gạo, thì một anh trong chúng tôi hớt hơ hớt hãi chạy lại đập tôi dậy:

- Chuẩn úy! Chuẩn úy! Bọn VC! Tụi nó đông lắm! Cả trăm!

- Tụi nó đang ở đâu?

Một tiếng "ầm" trả lời cho tôi.

- Cối 60 ly. Tụi nó không còn xa!

- Mình rút về giữa sông được không? Mình có giấu ghe sẵn mà!

- Tụi nó bao vây mọi phía rồi!

Vừa lúc đó thì nhiều tiếng cối khác nổ chung quanh... Anh em chúng tôi chụp vũ khí và tìm chỗ núp đạn cối. Đạn cối từ từ đến gần..., và sau cùng liên tục chụp lên đầu chúng tôi. Chúng nó biết chỗ tụi tôi rồi. Gần như không có chỗ núp nào là trốn được cối. Trong số hơn mười anh em đã có gần hai phần chết và bị thương. Giờ thì thấy rõ bọn chúng. Đông quá! Cối thôi nổ. Chúng tôi và tụi nó đánh nhau bằng súng M16, AK và lựu đạn. Chúng tôi chỉ còn mỗi một ổ kháng cự nhỏ ở chỗ tôi với một cây đại liên M60, cây phóng lựu M79 và hai cây M16. Nhưng bọn VC lên tên nào là "rớt" tên đó. Bắn đã quá. Tụi tôi "thịt" cả mấy chục. Nhưng dần dần chúng tôi hết đạn... Tôi dùng đến cây Colt... Cây Colt cũng hết đạn... Còn lại 3 anh em... Đưa mắt nhìn nhau lắt đầu nhưng vẫn mỉm cười... Bọn VC biết chúng tôi hết đạn:

- Bỏ súng xuống! Giơ tay đầu hàng! Đứng dậy bước ra!

Chúng tôi làm y như chúng nói nhưng chúng vẫn còn sợ:

- Ra hết chưa?

Chúng tôi chỉ gật đầu chứ không trả lời. Bây giờ chúng mới dám đứng lên nhưng vẫn chỉa súng vào chúng tôi:

- Trong tui bây thằng nào chỉ huy?

Tụi tôi không ai trả lời... Nhưng có một anh chỉ một anh khác nằm chết ở gốc cây:

- Thượng sĩ Lên!

- Láo! Láo! Đánh chết tụi nó đi!

Bá súng tới tấp... Máu phun có vòi... Tụi tôi bị trói bằng dây dừa, và... bây giờ, ở đây.
...

- Những vết thương trên mặt là... ?

- Tôi bị bọn chúng đánh ba lần, khi chúng bắt, khi hỏi cung lần đầu và mới chiều hôm qua!

Anh mỉm cười tiếp:

- Khi chúng hỏi cung, tôi không khai gì hết, kể cả tên cha me, quê quán, cấp bậc... Chỉ chửi Hồ Chí Minh là kẻ bán nước! Rằng bọn chúng chỉ là một bầy súc vật làm tôi mọi cho Nga Tàu, là sâu bọ làm người v.v..., nên chúng "bề hội đồng".

- Sau đó anh bị án "tử hình"?

- Đúng vậy!

- Gia đình anh biết chưa?

- Cho gia đình khóc có ích gì đâu!
...

Rồi sau đó, ngày nào anh cũng lấy tay làm loa, lớn tiếng chửi bọn Cộng sản, làm náo động không những chỉ trong toàn nhà giam, mà các nhà dân xung quanh nhà giam cũng nghe rõ mồn một. Phản ứng của bọn Cộng sản là trói hai tay của anh để anh không còn làm loa được nữa. Không có loa thì anh ráng gân cổ la to hơn. Bọn VC liền áp dụng biện pháp xoa dịu và thương lượng: Nếu anh giữ im lặng và chấp hành nội quy, chúng sẽ cho anh liên lạc với gia đình để thăm nuôi. Và kết quả là anh càng chửi lớn hơn... Thế là lại bị "bề hội đồng", bị nhốt vào xà lim...

Một thời gian sau, tên Hai Trọng, "xếp" nhà giam, cho tập trung tù trước nhà giam và lên lớp về "chánh sách khoan hồng nhân đạo của cách mạng" (VC tự xưng là cách mạng). Các "tử tù" và các hạng "trọng tội" cũng được tập trung để "học tập". Hắn cà kê dê ngổng suốt 2 - 3 tiếng đồng hồ rồi hỏi ai có muốn nói gì không. Một số cò mồi (hầu hết là bọn chiêu hồi) giơ tay ca tụng "đường lối nhân đạo của cách mạng", "khoan hồng cho những kẻ lầm đường", "đánh kẻ chạy đi không đánh người quay lại"...

Anh Nguyễn Văn Phần thấy sôi gan, vụt đứng dậy la to:          

- Tôi tên là Nguyễn Văn Phần, Binh nhì của QLVNCH, bị các ông bắt ở rừng tràm Bà Vụ vì anh em tôi hết đạn. Các ông đánh tôi mềm như cái mền, từ đầu đến chân. Như vậy là khoan hồng, nhân đạo sao? Còn chúng tôi khi bị bọn con cái của các ông phát giác ở trong rừng, chúng tôi đã không nỡ giết bọn chúng để giữ bí mật... thì đó mới thực sự là đại nhân, đại nghĩa. Còn những gì các ông nói chỉ là láo khoét, bịp bợm... "Khoan hồng", "đánh kẻ chạy đi, không đánh người chạy lại"... sao lại giết những người ra trình diện như Đại úy Thinh, Thiếu tá Phúc, Thiếu tá Trân...?

Các tên tù "ăngten" nhảy tới lôi anh đi (không biết đi đâu)... và sau nầy, tôi nghe người ta nói anh đã bị bắn ở sân banh Bến Lức, và cũng có người nói anh bị bắn ở Thủ Thừa...

Nhưng, điều chắc chắn là anh đã bị bọn VC bắn.

Nghĩa Ân

"Để tưởng nhớ những anh hùng của Hậu Nghĩa".

Little Sàigòn, tháng 11/98

1, 2

Quân Sử Việt Nam (TOP)